0 chữ
Chương 24
Chương 24
Phòng tối thường được sử dụng cho huấn luyện đặc biệt. Khi Trần Bắc Hà mới đến Bắc Mục, ngày nào cậu cũng luyện tập trong phòng này.
Điểm số đánh giá khi gia nhập đội của cậu là cao nhất trong lứa tuyển thủ năm đó, cộng thêm việc đội trưởng Chúc Thanh rất quý mến cậu, đề cử mạnh mẽ cho cậu vào đội hình chính, khiến ban huấn luyện quyết định đầu tư đào tạo trọng điểm.
Năm đó, đội trưởng Chúc thường xuyên cùng cậu luyện tập trong phòng tối, truyền dạy nhiều kỹ năng thực chiến và tư duy thi đấu.
Qua quá trình tập luyện ngày này qua ngày khác, hai người đã xây dựng được sự ăn ý bền chặt.
Trần Bắc Hà không phụ lòng tin của Chúc Thanh, sau khi ra mắt đã nhanh chóng trở thành tuyển thủ đi đường chính thuộc hàng top đầu trong liên minh.
Đáng tiếc là, cậu vẫn chưa thể cùng đội trưởng mà mình kính trọng nhất giành lấy chức vô địch.
Giờ đây khi Chúc Thanh giải nghệ, vị trí pháp sư (AP) của Bắc Mục bị bỏ trống, Trần Bắc Hà không chắc liệu mình có thể tìm được sự ăn ý với người đồng đội mới hay không.
Nhưng dù thế nào đi nữa, mục tiêu của cậu luôn là chức vô địch.
Cậu tin rằng sau khi chuyển sang làm huấn luyện viên, mục tiêu của Chúc Thanh cũng vẫn là dẫn dắt Bắc Mục chạm tay đến cúp vô địch.
Mùa giải tới, họ nhất định phải dốc toàn lực.
Mọi người bước vào phòng huấn luyện lớn nhất, Chúc Thanh đóng cửa lại rồi nói: "Sau khi anh giải nghệ, vị trí pháp sư tạm thời còn bỏ trống. Thời gian tới sẽ không sắp xếp đấu tập với các đội khác, mỗi ngày mọi người cứ làm tốt các bài luyện tập cơ bản, duy trì cảm giác thi đấu."
Có người phản xạ theo thói quen nói: "Biết rồi đội trưởng Chúc."
"... Giờ chúng ta phải đổi cách xưng hô thành huấn luyện viên Chúc hả?"
"Đúng đúng, huấn luyện viên Chúc."
Chúc Thanh mỉm cười nhẹ: "Ừ, sau này cứ gọi anh là huấn luyện viên Chúc hoặc anh Chúc đều được. Đội trưởng mới của mọi người là North. Anh còn một số việc cần xử lý, buổi luyện tập chiều nay do Tiểu Bắc phụ trách sắp xếp."
Trần Bắc Hà vội đáp: "Không thành vấn đề. Anh Chúc cứ đi làm việc, em sẽ theo sát mọi người."
Chúc Thanh gật đầu, sau đó rời khỏi phòng huấn luyện.
Sau khi Chúc Thanh rời đi, chàng trai ngồi bên trái Trần Bắc Hà, tóc buộc đuôi ngựa nhỏ phía sau lập tức ghé đầu qua, cười toe toét hỏi: "Anh Chúc giải nghệ rồi, vị trí pháp sư của chúng ta tính sao đây? Sẽ gọi người từ đội 2 lên hay chọn từ nhóm thực tập sinh? Cậu muốn ai làm người đánh cặp với mình?"
Điểm số đánh giá khi gia nhập đội của cậu là cao nhất trong lứa tuyển thủ năm đó, cộng thêm việc đội trưởng Chúc Thanh rất quý mến cậu, đề cử mạnh mẽ cho cậu vào đội hình chính, khiến ban huấn luyện quyết định đầu tư đào tạo trọng điểm.
Năm đó, đội trưởng Chúc thường xuyên cùng cậu luyện tập trong phòng tối, truyền dạy nhiều kỹ năng thực chiến và tư duy thi đấu.
Qua quá trình tập luyện ngày này qua ngày khác, hai người đã xây dựng được sự ăn ý bền chặt.
Trần Bắc Hà không phụ lòng tin của Chúc Thanh, sau khi ra mắt đã nhanh chóng trở thành tuyển thủ đi đường chính thuộc hàng top đầu trong liên minh.
Đáng tiếc là, cậu vẫn chưa thể cùng đội trưởng mà mình kính trọng nhất giành lấy chức vô địch.
Nhưng dù thế nào đi nữa, mục tiêu của cậu luôn là chức vô địch.
Cậu tin rằng sau khi chuyển sang làm huấn luyện viên, mục tiêu của Chúc Thanh cũng vẫn là dẫn dắt Bắc Mục chạm tay đến cúp vô địch.
Mùa giải tới, họ nhất định phải dốc toàn lực.
Mọi người bước vào phòng huấn luyện lớn nhất, Chúc Thanh đóng cửa lại rồi nói: "Sau khi anh giải nghệ, vị trí pháp sư tạm thời còn bỏ trống. Thời gian tới sẽ không sắp xếp đấu tập với các đội khác, mỗi ngày mọi người cứ làm tốt các bài luyện tập cơ bản, duy trì cảm giác thi đấu."
Có người phản xạ theo thói quen nói: "Biết rồi đội trưởng Chúc."
"Đúng đúng, huấn luyện viên Chúc."
Chúc Thanh mỉm cười nhẹ: "Ừ, sau này cứ gọi anh là huấn luyện viên Chúc hoặc anh Chúc đều được. Đội trưởng mới của mọi người là North. Anh còn một số việc cần xử lý, buổi luyện tập chiều nay do Tiểu Bắc phụ trách sắp xếp."
Trần Bắc Hà vội đáp: "Không thành vấn đề. Anh Chúc cứ đi làm việc, em sẽ theo sát mọi người."
Chúc Thanh gật đầu, sau đó rời khỏi phòng huấn luyện.
Sau khi Chúc Thanh rời đi, chàng trai ngồi bên trái Trần Bắc Hà, tóc buộc đuôi ngựa nhỏ phía sau lập tức ghé đầu qua, cười toe toét hỏi: "Anh Chúc giải nghệ rồi, vị trí pháp sư của chúng ta tính sao đây? Sẽ gọi người từ đội 2 lên hay chọn từ nhóm thực tập sinh? Cậu muốn ai làm người đánh cặp với mình?"
4
0
2 tuần trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
