0 chữ
Chương 21
Chương 21
Vừa ra khỏi cửa, điện thoại cậu đã rung lên – là tin nhắn trong nhóm của đội tuyển.
[@Toàn thể thành viên, tất cả tuyển thủ tập trung tại phòng họp số 1 lúc 14:30, xin hãy nhắc nhau, đừng đến muộn.]
Tin nhắn được gửi hai lần liên tiếp, là của quản lý.
Trần Bắc Hà nhìn đồng hồ trên điện thoại, lập tức quay người chạy về phía phòng họp.
Đội 1 của Bắc Mục có 4 tuyển thủ chính thức và 2 dự bị, đội 2 cũng tương tự.
Hiện tại có tổng cộng 12 tuyển thủ đang thi đấu, cộng thêm 4 thực tập sinh, tổng cộng 16 người.
Đội 1 thi đấu ở giải chuyên nghiệp cao nhất, đội 2 thì đánh ở giải hạng dưới và các giải đấu cúp để rèn kỹ năng, còn thực tập sinh đều là vị thành niên có tiềm năng, tạm thời chưa đủ tuổi ra sân.
Khi Trần Bắc Hà đến nơi, các tuyển thủ khác đã có mặt đầy đủ.
Cậu thân nhất với đội trưởng Chúc, nên tự giác đi đến ngồi cạnh Chúc Thanh.
Đúng 14:30, quản lý Hạ Vy bước vào phòng họp, tay cầm một xấp tài liệu dày, dứt khoát nói: "Hôm nay gọi mọi người đến họp là để thông báo một tin quan trọng."
Ánh mắt Hạ Vy quét một vòng khắp phòng, cuối cùng dừng lại ở Chúc Thanh, nói: "Đội trưởng của các em, Chúc Thanh, đã nộp đơn xin giải nghệ lên liên minh. Sau khi mùa giải này kết thúc, cậu ấy sẽ chính thức giải nghệ."
Trần Bắc Hà: "!"
Tin này như một tia sét đánh ngang đầu, khiến đầu óc Trần Bắc Hà lập tức trống rỗng.
Anh Chúc muốn giải nghệ?
Từ mùa giải thứ ba khi cậu ra mắt đến giờ, vẫn luôn là cặp đôi song hành cùng đội trưởng Chúc thi đấu.
Hai năm qua, giữa cậu và Chúc Thanh đã có vô số pha phối hợp xuất sắc. Cậu từng được anh ấy hỗ trợ khống chế để quét sạch chiến trường giành MVP, cũng từng được anh ấy kịp thời cứu giúp trong những lúc nguy hiểm nhất.
Bọn họ đã cùng nhau vượt qua bao gian khổ, nhưng vẫn chưa từng giành được chức vô địch.
Chúc Thanh là đội trưởng mà Trần Bắc Hà kính trọng nhất, cũng là người đánh cặp mà cậu yêu thích nhất.
Tuy phong độ có phần sa sút, nhưng khả năng đọc trận và tư duy thi đấu của đội trưởng Chúc vẫn thuộc hàng đỉnh cao trong liên minh.
Giờ đây, người đồng đội đã cùng mình chiến đấu suốt hai năm đột ngột quyết định rời đi, trong lòng Trần Bắc Hà không khỏi đau buồn và tiếc nuối.
Cậu nhìn về phía Chúc Thanh, nghẹn ngào nói: "Anh Chúc, anh thực sự muốn rời đi sao?"
Chúc Thanh điềm tĩnh nói: "Năm nay anh đã 24 tuổi rồi, được xem là tuyển thủ lớn tuổi trong giới Esports, phong độ rõ ràng không còn như trước. Anh không muốn tiếp tục chiếm giữ vị trí đội trưởng nữa."
[@Toàn thể thành viên, tất cả tuyển thủ tập trung tại phòng họp số 1 lúc 14:30, xin hãy nhắc nhau, đừng đến muộn.]
Tin nhắn được gửi hai lần liên tiếp, là của quản lý.
Trần Bắc Hà nhìn đồng hồ trên điện thoại, lập tức quay người chạy về phía phòng họp.
Đội 1 của Bắc Mục có 4 tuyển thủ chính thức và 2 dự bị, đội 2 cũng tương tự.
Hiện tại có tổng cộng 12 tuyển thủ đang thi đấu, cộng thêm 4 thực tập sinh, tổng cộng 16 người.
Đội 1 thi đấu ở giải chuyên nghiệp cao nhất, đội 2 thì đánh ở giải hạng dưới và các giải đấu cúp để rèn kỹ năng, còn thực tập sinh đều là vị thành niên có tiềm năng, tạm thời chưa đủ tuổi ra sân.
Khi Trần Bắc Hà đến nơi, các tuyển thủ khác đã có mặt đầy đủ.
Đúng 14:30, quản lý Hạ Vy bước vào phòng họp, tay cầm một xấp tài liệu dày, dứt khoát nói: "Hôm nay gọi mọi người đến họp là để thông báo một tin quan trọng."
Ánh mắt Hạ Vy quét một vòng khắp phòng, cuối cùng dừng lại ở Chúc Thanh, nói: "Đội trưởng của các em, Chúc Thanh, đã nộp đơn xin giải nghệ lên liên minh. Sau khi mùa giải này kết thúc, cậu ấy sẽ chính thức giải nghệ."
Trần Bắc Hà: "!"
Tin này như một tia sét đánh ngang đầu, khiến đầu óc Trần Bắc Hà lập tức trống rỗng.
Anh Chúc muốn giải nghệ?
Từ mùa giải thứ ba khi cậu ra mắt đến giờ, vẫn luôn là cặp đôi song hành cùng đội trưởng Chúc thi đấu.
Hai năm qua, giữa cậu và Chúc Thanh đã có vô số pha phối hợp xuất sắc. Cậu từng được anh ấy hỗ trợ khống chế để quét sạch chiến trường giành MVP, cũng từng được anh ấy kịp thời cứu giúp trong những lúc nguy hiểm nhất.
Chúc Thanh là đội trưởng mà Trần Bắc Hà kính trọng nhất, cũng là người đánh cặp mà cậu yêu thích nhất.
Tuy phong độ có phần sa sút, nhưng khả năng đọc trận và tư duy thi đấu của đội trưởng Chúc vẫn thuộc hàng đỉnh cao trong liên minh.
Giờ đây, người đồng đội đã cùng mình chiến đấu suốt hai năm đột ngột quyết định rời đi, trong lòng Trần Bắc Hà không khỏi đau buồn và tiếc nuối.
Cậu nhìn về phía Chúc Thanh, nghẹn ngào nói: "Anh Chúc, anh thực sự muốn rời đi sao?"
Chúc Thanh điềm tĩnh nói: "Năm nay anh đã 24 tuổi rồi, được xem là tuyển thủ lớn tuổi trong giới Esports, phong độ rõ ràng không còn như trước. Anh không muốn tiếp tục chiếm giữ vị trí đội trưởng nữa."
4
0
2 tuần trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
