TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 8
Chương 8

Tùy thân ba lô vốn không thể chứa sinh vật sống. Nhưng trong mắt Cứu Thế Luân Bàn, Số Một chỉ là một khối năng lượng có thể di chuyển, vì vậy không bị xem là vật còn sống. Đã không phải vật sống, đương nhiên có thể được cất vào ba lô.

Việc Số Một có thể được thu vào ba lô đối với Phó Tuẫn mà nói là một chuyện cực kỳ có lợi. Điều đó đồng nghĩa, bất kể về sau cậu có thể phân tách ra bao nhiêu "bản thân", cũng đều có thể đưa hết vào ba lô mang theo bên người. Khi gặp nguy hiểm, chỉ cần thả ra một người là có thể giúp cậu thoát thân.

Lúc nghe Cố Thành nói cậu trông thật thảm hại, Phó Tuẫn theo bản năng liếc nhìn gương chiếu hậu.

Trong gương phản chiếu gương mặt vô cùng anh tuấn. Nếu như nói diện mạo của Tống Hi Văn thuộc kiểu tinh xảo đẹp mắt, thì khuôn mặt của Phó Tuẫn lại mang nét điển trai lạnh lùng.

Đôi mắt cậu có chút xếch, đuôi mày hơi hạ xuống, ánh nhìn sâu thẳm như đang ẩn chứa tâm sự, khiến ai bị cậu nhìn đều lầm tưởng rằng mình là người duy nhất trong mắt cậu. Nhưng chỉ những ai thực sự hiểu Phó Tuẫn mới biết, ánh mắt đó thật ra chẳng bao giờ chứa người khác.

Cậu rất cao, vóc dáng thon dài, cao ráo. Nhìn không gầy gò mà cũng chẳng quá cơ bắp. Bàn tay của cậu cũng đẹp, khớp xương rõ ràng, ngón tay dài và linh hoạt. Khi nắm chặt lại, mang theo cảm giác sắc sảo rất riêng.

Lúc còn học đại học, Phó Tuẫn từng bị một kẻ biếи ŧɦái có sở thích với tay rình rập chụp lén. Kẻ đó cuối cùng bị cậu đánh cho một trận, nhưng bởi vì thầy cô trong trường đều thiên vị kiểu học sinh gương mẫu như Phó Tuẫn, nên kẻ đó đành phải nuốt giận không dám kêu ca.

Thật ra cũng chẳng phải Phó Tuẫn bắt nạt người khác, nếu chuyện đó bị đưa đến đồn công an, chắc chắn kẻ chụp lén mới là người sai. Nếu làm lớn chuyện, có khi trường còn trừng phạt hắn ta thêm.

Trên "đường đua nhan sắc", Phó Tuẫn chưa từng thua ai. Dù giờ sắc mặt cậu trắng bệch, cả người trông mệt mỏi, nhưng vẫn đẹp rạng ngời.

Phó Tuẫn thu ánh mắt khỏi gương, quay sang nhìn Cố Thành rồi nhẹ nhàng nói:

"Ta phải về quê, ngươi có muốn đi cùng ta không?"

Bởi vì cơ thể đang yếu, giọng nói của Phó Tuẫn cũng nhẹ nhàng hơn thường ngày.

Cố Thành nghe thế thì hơi ngẩn người, theo bản năng đưa tay xoa nhẹ vành tai. Tai hắn ngưa ngứa, rõ ràng Phó Tuẫn cách hắn rất xa, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác như giọng nói ấy vang lên sát bên tai.

"Được thôi," Cố Thành gật đầu đáp, nhưng trong lòng thì đang nghĩ ngợi chuyện gì đó.

"Vậy ngươi có cần về thu dọn đồ đạc không?"

"Không cần, ta chẳng có gì quý giá. Giờ thứ duy nhất ta để tâm là chiếc xe, nhưng xe ta đã bỏ vào ba lô rồi."

"Vậy thì chúng ta đi thôi."

Cố Thành vốn cũng định về quê, ban đầu tính một mình cưỡi mô-tô về. Nhưng không ngờ Phó Tuẫn lại đột nhiên gọi điện, nói muốn cùng đi.

10

0

2 tháng trước

20 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.