TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4

Ba lô có một số tính năng nâng cấp đặc biệt, có thể mở rộng các ô chứa và cho phép gộp các vật phẩm cùng loại lại với nhau.

Ví dụ như Phó Tuẫn đang có hai chai thuốc. Nếu ba lô chưa có chức năng gộp vật phẩm, hai chai thuốc đó sẽ chiếm hai ô riêng biệt. Nhưng nếu có chức năng chồng đồ, chúng sẽ chỉ cần một ô, và có thể chồng tối đa đến 99 chai.

Nếu Phó Tuẫn nhớ không nhầm, kiếp trước sau khi mở gói quà tân thủ, cậu đã trực tiếp kích hoạt ba lô tùy thân.

Nghĩ vậy, cậu thử mở giao diện ba lô trong đầu. Quả nhiên, có tám ô vuông hiện ra.

Trong số đó, hai ô đã được lấp đầy, chính là hai lọ dược tề thức tỉnh mà cậu vừa nhận được.

Kiếp trước, cậu dùng một lọ cho bản thân, lọ còn lại đưa cho Tống Hi Văn.

Nhưng nghĩ đến những phản bội từng trải qua, Phó Tuẫn quyết định lần này sẽ sử dụng cả hai lọ.

Cậu đã hiểu rất rõ lòng người. Bất cứ ai cũng có thể phản bội cậu, chỉ có chính cậu là không.

Nếu ông trời thật sự cho cậu cơ hội làm lại, thì lần này, cậu tuyệt đối không được phạm lại những sai lầm của kiếp trước.

Nghĩ vậy, Phó Tuẫn liếc mắt nhìn về phía phòng tắm, rồi dứt khoát uống sạch hai lọ dược tề.

Kiếp trước, cậu đã thức tỉnh một loại dị năng hệ Bóng Tối. Kiếp này, dị năng đầu tiên vẫn là nó.

Dị năng này bởi vì chỉ có một mình Phó Tuẫn sở hữu, cho nên đến tận cuối cùng vẫn chưa có tên chính thức.

Lần này được làm lại từ đầu, cậu quyết định sẽ đặt cho nó một cái tên.

Nó là loại dị năng nâng cấp nhờ vào việc cắn nuốt năng lượng tiêu cực từ quái vật. Khi đạt đến cấp độ nhất định, nó có thể gϊếŧ người để đoạt lấy dị năng từ đối phương.

Đúng vậy, chính là năng lực cắn nuốt người khác để thu lấy dị năng.

Kiếp trước Phó Tuẫn quá yếu, cậu chỉ từng gϊếŧ được một người có dị năng. Sau đó vô tình phát hiện mình có thể thu được năng lực của người đó.

Nhưng đối phương lại không mạnh, dị năng cũng chẳng đáng kể. Cậu chưa kịp phát huy gì thì đã gặp nạn khi ra ngoài tìm thuốc.

Phó Tuẫn thấy loại dị năng này vừa tà ác, vừa "trung nhị", nhưng cũng có chút thú vị, nên quyết định đặt tên cho nó là: Đoạt Lấy.

Tất nhiên, cái tên này tốt nhất không nên để người khác biết. Một khi bị phát hiện, ai cũng sẽ đoán ra năng lực thật sự của cậu.

Không ai muốn dị năng của mình bị người khác cướp mất. Huống hồ, muốn cướp được, cậu phải gϊếŧ chết đối phương.

Vì vậy, nếu chưa kịp mạnh lên, khả năng cao sẽ bị những người sợ hãi liên thủ tiêu diệt.

Đặt tên xong cho dị năng đầu tiên, Phó Tuẫn định cảm nhận dị năng thứ hai là gì. Đúng lúc đó, điện thoại đột nhiên rung lên.

Cậu nhìn về phía cửa phòng tắm, rồi xoay người rời khỏi căn hộ.

Chờ đến khi đi tới hành lang vắng người, cậu mới bắt máy.

Là mẹ cậu gọi. Từ sau khi vòng quay Cứu Thế xuất hiện, cậu chỉ gọi về nhà đúng một lần.

Bên kia đầu dây, mẹ cậu rõ ràng đang rất lo lắng, vừa bắt máy liền hỏi:

“Tiểu Tuẫn, bên con tình hình thế nào rồi? Ở chỗ mẹ vừa xuất hiện mấy người có dị năng, cả thành phố đang loạn lên hết. Nhìn thế này thì không an toàn chút nào. Hôm qua con nói sẽ về quê đón mẹ, nhưng mẹ nghĩ… hay là con đừng quay lại nữa. Thành phố lớn bên con an ninh tốt hơn, chắc chắn an toàn hơn ở đây nhiều.”

Ý bà rất rõ ràng, chính là muốn Phó Tuẫn từ bỏ việc quay về đón mẹ, vì sợ trên đường con trai sẽ gặp nguy hiểm.

Không để mẹ nói tiếp, Phó Tuẫn ngắt lời:

“Mẹ, mẹ đừng lo. Con đã thức tỉnh hai dị năng, bây giờ con rất mạnh. Mẹ chỉ cần làm theo lời con nói. Mẹ có đeo vòng tay không? Giờ mẹ hãy mở giao diện vòng tay, lấy căn phòng an toàn của mẹ ra.”

Kiếp trước, mẹ cậu không có được dược tề thức tỉnh.

Phó Tuẫn vốn định giữ lại một lọ cho mẹ.

Nhưng sau đó, Tống Hi Văn nói rằng mẹ cậu lớn tuổi rồi, dược tề nên để cho người trẻ dùng sẽ có ích hơn.

Lúc đó hai người họ đã ra mắt gia đình, Tống Hi Văn coi như vợ chưa cưới.

Vợ tương lai của mình lại còn hứa sau này sẽ cùng mình phụng dưỡng mẹ. Phó Tuẫn khi ấy đã tin hết lòng.

Kết quả, cậu xem người ta là người nhà, người ta lại xem cậu là rác rưởi.

Nghĩ đến đây, lòng cậu lạnh đi mấy phần.

Được làm lại lần nữa, lẽ ra cậu nên giữ lại một lọ cho mẹ. Nhưng bây giờ hai mẹ con đang ở hai nơi xa cách, dị năng đầu tiên của cậu vẫn là loại yếu ở giai đoạn đầu — Đoạt Lấy.

Trong tình huống như vậy, cậu buộc phải dùng nốt lọ còn lại. Nếu không, với sức mạnh hiện tại, cậu căn bản không có khả năng quay về bên mẹ, càng đừng nói đến chuyện đưa thuốc.

Chưa kể, nếu chết, ba lô tùy thân sẽ rơi ra giống như trong trò chơi.

Dù là chết trong thế giới Thiêu Chiến hay trong hiện thực, ba lô đều sẽ bị rơi.

Nghĩa là nếu cậu không dùng lọ thuốc kia, mà bị gϊếŧ giữa đường, thuốc sẽ bị kẻ khác nhặt mất.

Hơn nữa, mẹ cậu cũng là người có "não yêu đương".

Đúng vậy, cậu thừa nhận, chuyện với Tống Hi Văn trước kia, bản thân cũng từng mềm lòng vì yêu.

Cho nên, cậu xứng đáng bị lừa, xứng đáng bị bỏ rơi.

Tính cách "não yêu" này, Phó Tuẫn thừa hưởng từ mẹ. Cả đời bà bị đàn ông lừa dối, đến giờ vẫn không sửa được.

Phó Tuẫn lo rằng, nếu sau này đưa cho mẹ dị năng mạnh, bà sẽ ỷ vào sức mạnh mà đi lấy cha kế.

Chẳng ai dám chắc tương lai sẽ ra sao. Nhỡ đâu mẹ yêu cha kế hơn cả cậu thì sao? Lại bị phản bội thêm lần nữa.

Nói cậu bất hiếu cũng được, ích kỷ cũng không sao.

Đã làm lại một lần, cậu tuyệt đối không để bản thân phạm lại sai lầm cũ.

Ngay cả với người mẹ thương cậu nhất, giờ đây cậu cũng cần giữ lại một phần cảnh giác.

“Mẹ đem căn phòng đó đặt ngoài sân. Rồi gom hết đồ ăn, nước uống, chăn giữ ấm... tất cả đem vào trong. Không được ngắt điện thoại, không cần mở cửa. Cứ làm đúng như lời con dặn. Khi đã dọn hết vào rồi, mẹ tự nhốt mình trong phòng đó, không được ra ngoài nữa.”

“Nhưng mà… phòng này nhỏ quá, mẹ đi vệ sinh thì làm sao?”

“Vậy kiếm cái vật chứa tạm thời dùng. Giai đoạn bảo hộ tân thủ còn ba ngày. Ba ngày này ban đêm mẹ ở trong phòng, ban ngày có thể ra ngoài một chút, nhưng tuyệt đối không được đi xa. Nếu nghe thấy bất cứ động tĩnh lạ nào, lập tức trốn vào phòng an toàn.”

“Nhưng mà… dì bảo mẹ đi cùng với mọi người.”

“Không cần đi đâu cả. Giờ chỗ nào cũng không an toàn. Ba ngày nữa, dù đi đâu cũng vô ích, bên ngoài sẽ toàn là quái vật. Chỉ có dị năng giả mới miễn cưỡng cầm cự được. Mẹ cứ làm theo lời con. Ở yên trong phòng, đợi con về. Ngoài con ra, ai gọi cửa mẹ cũng không được mở. Nếu lo cho dì, cứ bảo dì làm giống mẹ. Tất cả chờ con quay lại rồi tính, con sẽ cố gắng cứu mọi người.”

Vì tin tưởng con trai, bà Nhậm suy nghĩ một lúc rồi làm theo.

Bà đeo tai nghe Bluetooth, vừa nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vừa gọi điện cho từng người thân.

“A lô, Tô Tô à, dì hai đây. Đúng rồi, bên ngoài giờ đang loạn lắm, con đừng hoảng, nghe dì nói này…”

10

0

2 tháng trước

10 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.