0 chữ
Chương 19
Chương 19
Còn riêng đèn cảm ứng thì có nguồn điện riêng. Khi các đèn khác không bật, đèn cảm ứng trở thành nguồn sáng chính.
Thấy đèn sáng, Cố Thành thận trọng thò đầu nhìn ra hành lang, xác nhận không có quá nhiều tang thi, rồi bước ra trước.
Hai người không đi thang máy, mà chọn lối thang bộ.
Ra đến gần lối ra, cách cửa khoảng mười mét, họ chạm mặt ba con tang thi đang lảo đảo bước đi.
Ba con tang thi quay lưng về phía họ, có vẻ như bị tiếng mèo bên ngoài thu hút sự chú ý.
Cố Thành khẽ hít một hơi, liếc mắt trao đổi ánh nhìn với Phó Tuẫn.
Hắn chỉ vào con tang thi gần mình nhất, rồi lại chỉ vào con thấp hơn đứng bên cạnh.
Ý rất rõ ràng: hắn xử lý một con, Phó Tuẫn xử lý một con.
Phó Tuẫn khẽ gật đầu. Hai người liền nhẹ chân nhẹ tay áp sát mục tiêu.
Khi Cố Thành tiếp cận con của mình, Phó Tuẫn cũng đã áp sát mục tiêu bên kia.
Cố Thành vung một nhát đao, chặt phăng cổ tang thi, đầu nó rơi xuống lăn lóc.
Chưa để hai con tang thi còn lại kịp phản ứng, Phó Tuẫn đã tung một cú đá khiến con mình nhắm ngã nhào, rồi liền sau đó vung gậy nện hai ba cái lên đầu, kết thúc sinh mạng.
Tiếng động bên phía Phó Tuẫn khiến con tang thi còn lại chú ý. Đó là một con tang thi nam giới trưởng thành, thể lực và tốc độ đều hơn hẳn hai con trước.
Cố Thành vội vàng lao tới, không để nó kịp nhào về phía Phó Tuẫn, một đao liền giải quyết sạch sẽ.
Phó Tuẫn nhìn xác tang thi ngã xuống, tay bất giác đè lên ngực trái.
Lúc phân tách Số Một, cậu đã tiêu hao quá nhiều dị năng. Vốn dĩ cơ thể đã rất mệt, giờ lại liên tục chiến đấu, cảm giác khó chịu trong người càng lúc càng rõ rệt.
Cố Thành thấy sắc mặt cậu trắng bệch, khẽ hỏi: “Sao thế? Không khỏe à?”
Phó Tuẫn đang thở dốc, vừa định nói không sao, thì bất chợt trông thấy phía sau Cố Thành xuất hiện một cái bóng.
Cái bóng ấy rất nhỏ, cách Cố Thành rất gần. Mà trên người Cố Thành thì lại không được trang bị kỹ như Phó Tuẫn.
Trong giây lát hoảng hốt, Phó Tuẫn theo bản năng vươn tay kéo Cố Thành lại, đồng thời ném cả Số Một ra khỏi ba lô.
Đúng vậy — ném ra luôn.
Số Một bị Phó Tuẫn ném thẳng vào cái bóng kia như một quả bom thịt người.
Lúc bị ném ra còn ngây ra chưa hiểu chuyện gì, đến khi nghe Phó Tuẫn hô lên “Cẩn thận!” thì hắn mới giật mình nhận ra tình huống bất thường.
Ngay lập tức, Số Một bật dậy khỏi đống đồ, đứng lên cảnh giác.
Lúc này hắn mới thấy rõ thứ mà Phó Tuẫn vừa ném hắn vào — là một con tang thi nhỏ, trông chỉ chừng năm tuổi.
Vì hình thể quá nhỏ, lại rúc trong một góc nên cả Phó Tuẫn lẫn Cố Thành đều không phát hiện ra.
Số Một không kịp suy nghĩ gì, chỉ vừa lùi lại vừa tìm vũ khí chống trả khi tang thi nhỏ kia nhào tới.
Cố Thành ban đầu cũng định xông tới giúp. Nhưng khi quay đầu lại, thấy bên cạnh Phó Tuẫn bỗng dưng xuất hiện một người giống hệt cậu, hắn ngẩn ra như bị đóng băng.
Thật sự không thể trách Cố Thành lúc đó đơ người — bởi vì… trước giờ Phó Tuẫn luôn nghiêm túc, luôn cao cao tại thượng.
Từ sau khi lớn lên, Phó Tuẫn rất ít khi để lộ vẻ yếu ớt. Cậu rất ít khi khóc, rất ít khi cười lớn, lại càng ít khi nổi giận. Những cảm xúc như ngượng ngùng, tức giận hay lúng túng gần như chưa từng thấy ở cậu.
Thật ra lúc này người thấy xấu hổ chỉ có Số Một. Còn bản thân Phó Tuẫn thì rất bình tĩnh.
Bởi vì khi Cố Thành còn đang đờ ra, Phó Tuẫn vẫn giữ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Cậu tiện tay ném cây gậy bóng chày của mình cho Số Một. Chờ đến khi Số Một thuần thục đập chết con tiểu tang thi kia, Phó Tuẫn lại từ ba lô lôi ra một bộ quần áo ném sang cho cậu ta.
Thấy đèn sáng, Cố Thành thận trọng thò đầu nhìn ra hành lang, xác nhận không có quá nhiều tang thi, rồi bước ra trước.
Hai người không đi thang máy, mà chọn lối thang bộ.
Ra đến gần lối ra, cách cửa khoảng mười mét, họ chạm mặt ba con tang thi đang lảo đảo bước đi.
Ba con tang thi quay lưng về phía họ, có vẻ như bị tiếng mèo bên ngoài thu hút sự chú ý.
Cố Thành khẽ hít một hơi, liếc mắt trao đổi ánh nhìn với Phó Tuẫn.
Hắn chỉ vào con tang thi gần mình nhất, rồi lại chỉ vào con thấp hơn đứng bên cạnh.
Ý rất rõ ràng: hắn xử lý một con, Phó Tuẫn xử lý một con.
Phó Tuẫn khẽ gật đầu. Hai người liền nhẹ chân nhẹ tay áp sát mục tiêu.
Khi Cố Thành tiếp cận con của mình, Phó Tuẫn cũng đã áp sát mục tiêu bên kia.
Chưa để hai con tang thi còn lại kịp phản ứng, Phó Tuẫn đã tung một cú đá khiến con mình nhắm ngã nhào, rồi liền sau đó vung gậy nện hai ba cái lên đầu, kết thúc sinh mạng.
Tiếng động bên phía Phó Tuẫn khiến con tang thi còn lại chú ý. Đó là một con tang thi nam giới trưởng thành, thể lực và tốc độ đều hơn hẳn hai con trước.
Cố Thành vội vàng lao tới, không để nó kịp nhào về phía Phó Tuẫn, một đao liền giải quyết sạch sẽ.
Phó Tuẫn nhìn xác tang thi ngã xuống, tay bất giác đè lên ngực trái.
Lúc phân tách Số Một, cậu đã tiêu hao quá nhiều dị năng. Vốn dĩ cơ thể đã rất mệt, giờ lại liên tục chiến đấu, cảm giác khó chịu trong người càng lúc càng rõ rệt.
Cố Thành thấy sắc mặt cậu trắng bệch, khẽ hỏi: “Sao thế? Không khỏe à?”
Cái bóng ấy rất nhỏ, cách Cố Thành rất gần. Mà trên người Cố Thành thì lại không được trang bị kỹ như Phó Tuẫn.
Trong giây lát hoảng hốt, Phó Tuẫn theo bản năng vươn tay kéo Cố Thành lại, đồng thời ném cả Số Một ra khỏi ba lô.
Đúng vậy — ném ra luôn.
Số Một bị Phó Tuẫn ném thẳng vào cái bóng kia như một quả bom thịt người.
Lúc bị ném ra còn ngây ra chưa hiểu chuyện gì, đến khi nghe Phó Tuẫn hô lên “Cẩn thận!” thì hắn mới giật mình nhận ra tình huống bất thường.
Ngay lập tức, Số Một bật dậy khỏi đống đồ, đứng lên cảnh giác.
Lúc này hắn mới thấy rõ thứ mà Phó Tuẫn vừa ném hắn vào — là một con tang thi nhỏ, trông chỉ chừng năm tuổi.
Vì hình thể quá nhỏ, lại rúc trong một góc nên cả Phó Tuẫn lẫn Cố Thành đều không phát hiện ra.
Cố Thành ban đầu cũng định xông tới giúp. Nhưng khi quay đầu lại, thấy bên cạnh Phó Tuẫn bỗng dưng xuất hiện một người giống hệt cậu, hắn ngẩn ra như bị đóng băng.
Thật sự không thể trách Cố Thành lúc đó đơ người — bởi vì… trước giờ Phó Tuẫn luôn nghiêm túc, luôn cao cao tại thượng.
Từ sau khi lớn lên, Phó Tuẫn rất ít khi để lộ vẻ yếu ớt. Cậu rất ít khi khóc, rất ít khi cười lớn, lại càng ít khi nổi giận. Những cảm xúc như ngượng ngùng, tức giận hay lúng túng gần như chưa từng thấy ở cậu.
Thật ra lúc này người thấy xấu hổ chỉ có Số Một. Còn bản thân Phó Tuẫn thì rất bình tĩnh.
Bởi vì khi Cố Thành còn đang đờ ra, Phó Tuẫn vẫn giữ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Cậu tiện tay ném cây gậy bóng chày của mình cho Số Một. Chờ đến khi Số Một thuần thục đập chết con tiểu tang thi kia, Phó Tuẫn lại từ ba lô lôi ra một bộ quần áo ném sang cho cậu ta.
10
0
2 tháng trước
4 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
