0 chữ
Chương 14
Chương 14
Tuy vậy, vì là người cần mượn dị năng từ Cố Thành, Phó Tuẫn thấy ngại nên quyết định nhường vai trò đội trưởng cho hắn.
Cố Thành chưa từng tổ đội bao giờ, nên không biết đến những quy tắc ngầm này. Đến khi cả hai cùng được đưa vào Thiêu Chiến thế giới số Hai, hắn mới nhận ra vai trò đội trưởng mang lại đặc quyền lớn như thế nào.
Dù biết vậy, Cố Thành cũng không ngần ngại. Hắn hiểu Phó Tuẫn cần sức mạnh của mình, nên vui vẻ nhận lấy vị trí đội trưởng.
Cố Thành đã từng vào thế giới số Hai một lần, vào ngay đêm hôm trước sau khi trói định vòng tay. Lúc phát hiện bản thân mở được thuốc thức tỉnh, hắn lập tức dùng luôn rồi vào thẳng thế giới số Hai.
Thế giới số Hai là một không gian đầy rẫy tang thi, một bản sao hoàn chỉnh của mạt thế không có nhân loại.
Trong đây, người chơi có thể tự do hành động, tiêu diệt tang thi, thu thập vật tư, hoặc tìm rương báu. Vì vẫn còn trong giai đoạn “bảo hộ tân thủ”, tang thi còn khá nguyên thủy, chưa có dị biến hoặc tiến hóa.
Sau khi hết thời gian bảo hộ, tang thi sẽ xuất hiện thêm nhiều chủng loại nguy hiểm như: thực vật biến dị, tang thi động vật, chạy thi, tang thi biến dị...
Khi đó, thế giới số Hai sẽ nguy hiểm gấp bội, việc thu thập tài nguyên cũng khó khăn hơn nhiều.
Lần đầu vào, Cố Thành không dám ở lại lâu, chỉ thu được hai thanh đao và ít thực phẩm rồi lập tức rút ra ngoài. Hắn vốn định về quê đón em gái, rồi cùng em vào thế giới này tìm vật tư.
Nào ngờ chưa về tới nơi thì lại gặp phải đối thủ không đội trời chung – Phó Tuẫn.
Vừa vào, Cố Thành đã ngáp dài, quay sang cười nói với Phó Tuẫn:
“Lần đầu vào à? Lát nữa mà thấy tang thi thì đừng có sợ đến khóc đấy.”
Phó Tuẫn không thèm để ý, chỉ âm thầm quan sát xung quanh.
Thế giới số Hai là một không gian tang thi độc lập, có lượng tài nguyên, rương báu và tang thi giới hạn. Về sau, tài nguyên bị người chơi cướp dần, tang thi bị tiêu diệt nhiều, thậm chí tang thi biến dị cũng ít dần đi.
Vì vậy, giai đoạn bảo hộ tân thủ cực kỳ quan trọng.
Đời trước, Phó Tuẫn từng bỏ lỡ thời gian vàng này, nên lần này cậu nhất định phải tranh thủ.
Vị trí mỗi lần vào đều ngẫu nhiên. Lần trước Cố Thành rơi vào một nhà ăn trong trường đại học. Lần này, hai người được đưa đến bên trong một ngôi nhà dân.
Thời gian ở thế giới số Hai đồng bộ với thời gian thực, hiện tại là ngày 14 tháng 12, tức ngày thứ hai sau khi vòng quay cứu thế xuất hiện.
Vì mới chỉ hai ngày, tang thi vẫn còn chậm chạp. Nhưng sau vài hôm, chúng sẽ dần biến dị, trở nên nhanh nhẹn và nguy hiểm hơn nhiều.
Phó Tuẫn biết, ngày 18 là thời khắc mấu chốt. Bọn họ không thể lãng phí thời gian.
“Dò xét sơ căn nhà này trước đã, xem còn vật gì có thể dùng.”
Phó Tuẫn nói xong thì bước đi đầu tiên.
Cố Thành vội bước theo, trong lòng có chút lo lắng. Thế giới này không có người, chỉ có tang thi. Vậy nên, căn nhà trước mắt này khả năng cao toàn bộ đã biến thành tang thi.
Phó Tuẫn còn bị thương, nếu hành động một mình sẽ rất nguy hiểm.
Ngay khi Cố Thành còn đang lo lắng, Phó Tuẫn đã nhặt được một cây gậy bóng chày trong phòng khách. Cậu không do dự mà mở cửa phòng ngủ cạnh đó.
“Chờ đã, cậu cứ thế mở cửa? Không sợ bên trong có…”
Chưa kịp nói xong, Cố Thành đã thấy một tang thi loạng choạng bước ra từ trong phòng.
Đó là một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi, ăn mặc rất thời thượng, tai vẫn còn đeo tai nghe.
Cố Thành đang định lao đến hỗ trợ thì đã thấy Phó Tuẫn nhanh nhẹn đá ngã tang thi, rồi thẳng tay đập hai gậy lên đầu đối phương.
Động tác gọn gàng dứt khoát, lực tay chuẩn xác, vừa đủ để phá nát đầu tang thi.
Sau khi xác định trong phòng không còn ai, Phó Tuẫn quay lại, ném cho Cố Thành một chiếc áo khoác da.
“Mặc vào đi, cẩn thận đừng để bị tang thi cắn. Mình xử lý hết tang thi trong nhà này trước rồi hãy an tâm thu thập vật tư.”
Cố Thành chưa từng tổ đội bao giờ, nên không biết đến những quy tắc ngầm này. Đến khi cả hai cùng được đưa vào Thiêu Chiến thế giới số Hai, hắn mới nhận ra vai trò đội trưởng mang lại đặc quyền lớn như thế nào.
Dù biết vậy, Cố Thành cũng không ngần ngại. Hắn hiểu Phó Tuẫn cần sức mạnh của mình, nên vui vẻ nhận lấy vị trí đội trưởng.
Cố Thành đã từng vào thế giới số Hai một lần, vào ngay đêm hôm trước sau khi trói định vòng tay. Lúc phát hiện bản thân mở được thuốc thức tỉnh, hắn lập tức dùng luôn rồi vào thẳng thế giới số Hai.
Thế giới số Hai là một không gian đầy rẫy tang thi, một bản sao hoàn chỉnh của mạt thế không có nhân loại.
Sau khi hết thời gian bảo hộ, tang thi sẽ xuất hiện thêm nhiều chủng loại nguy hiểm như: thực vật biến dị, tang thi động vật, chạy thi, tang thi biến dị...
Khi đó, thế giới số Hai sẽ nguy hiểm gấp bội, việc thu thập tài nguyên cũng khó khăn hơn nhiều.
Lần đầu vào, Cố Thành không dám ở lại lâu, chỉ thu được hai thanh đao và ít thực phẩm rồi lập tức rút ra ngoài. Hắn vốn định về quê đón em gái, rồi cùng em vào thế giới này tìm vật tư.
Nào ngờ chưa về tới nơi thì lại gặp phải đối thủ không đội trời chung – Phó Tuẫn.
Vừa vào, Cố Thành đã ngáp dài, quay sang cười nói với Phó Tuẫn:
Phó Tuẫn không thèm để ý, chỉ âm thầm quan sát xung quanh.
Thế giới số Hai là một không gian tang thi độc lập, có lượng tài nguyên, rương báu và tang thi giới hạn. Về sau, tài nguyên bị người chơi cướp dần, tang thi bị tiêu diệt nhiều, thậm chí tang thi biến dị cũng ít dần đi.
Vì vậy, giai đoạn bảo hộ tân thủ cực kỳ quan trọng.
Đời trước, Phó Tuẫn từng bỏ lỡ thời gian vàng này, nên lần này cậu nhất định phải tranh thủ.
Vị trí mỗi lần vào đều ngẫu nhiên. Lần trước Cố Thành rơi vào một nhà ăn trong trường đại học. Lần này, hai người được đưa đến bên trong một ngôi nhà dân.
Thời gian ở thế giới số Hai đồng bộ với thời gian thực, hiện tại là ngày 14 tháng 12, tức ngày thứ hai sau khi vòng quay cứu thế xuất hiện.
Phó Tuẫn biết, ngày 18 là thời khắc mấu chốt. Bọn họ không thể lãng phí thời gian.
“Dò xét sơ căn nhà này trước đã, xem còn vật gì có thể dùng.”
Phó Tuẫn nói xong thì bước đi đầu tiên.
Cố Thành vội bước theo, trong lòng có chút lo lắng. Thế giới này không có người, chỉ có tang thi. Vậy nên, căn nhà trước mắt này khả năng cao toàn bộ đã biến thành tang thi.
Phó Tuẫn còn bị thương, nếu hành động một mình sẽ rất nguy hiểm.
Ngay khi Cố Thành còn đang lo lắng, Phó Tuẫn đã nhặt được một cây gậy bóng chày trong phòng khách. Cậu không do dự mà mở cửa phòng ngủ cạnh đó.
“Chờ đã, cậu cứ thế mở cửa? Không sợ bên trong có…”
Chưa kịp nói xong, Cố Thành đã thấy một tang thi loạng choạng bước ra từ trong phòng.
Đó là một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi, ăn mặc rất thời thượng, tai vẫn còn đeo tai nghe.
Cố Thành đang định lao đến hỗ trợ thì đã thấy Phó Tuẫn nhanh nhẹn đá ngã tang thi, rồi thẳng tay đập hai gậy lên đầu đối phương.
Động tác gọn gàng dứt khoát, lực tay chuẩn xác, vừa đủ để phá nát đầu tang thi.
Sau khi xác định trong phòng không còn ai, Phó Tuẫn quay lại, ném cho Cố Thành một chiếc áo khoác da.
“Mặc vào đi, cẩn thận đừng để bị tang thi cắn. Mình xử lý hết tang thi trong nhà này trước rồi hãy an tâm thu thập vật tư.”
10
0
2 tháng trước
20 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
