TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10

Cố Thành nghe vậy chỉ cười cợt:

"Đừng lo, tiểu gia giờ có dị năng trong người, một chọi trăm cũng chẳng vấn đề gì."

Phó Tuẫn nghe xong, trong lòng không tán đồng. Cố Thành có thể thức tỉnh dị năng, thì người khác cũng có thể. Trong thời buổi ai cũng có năng lực, việc cẩn trọng vẫn là điều nên làm nhất.

Dẫu nghĩ thế, cậu không nói ra. Bây giờ không phải lúc tranh cãi mấy chuyện đó, trước tiên cứ xem tình hình phía trước đã.

Hai người một trước một sau tiến về phía đám đông. Vì diện mạo cả hai đều nổi bật, lập tức thu hút sự chú ý của không ít người.

Phó Tuẫn bước đến gần một cô gái trẻ trông như sinh viên, nhẹ nhàng hỏi:

"Chào cô, tôi muốn hỏi một chút, phía trước xảy ra chuyện gì mà mọi người tụ tập đông thế?"

Cô gái ngước nhìn cậu, như bị thu hút bởi khuôn mặt cậu một lúc, mới hoàn hồn đáp:

"À, hình như phía trước có người chặn đường đòi tiền. Có người đã gọi cảnh sát rồi, vừa nãy họ mới đến, chắc sẽ sớm giải quyết thôi."

Phó Tuẫn định cảm ơn, thì bên cạnh, Cố Thành đã nhấc chân đi nhanh về phía trước, vẻ mặt đầy hứng thú như muốn chen vào xem náo nhiệt.

Cậu chỉ biết thở dài, vừa cảm ơn cô gái, vừa đưa tay kéo vạt áo Cố Thành lại.

Cố Thành bị giữ lại, sắc mặt lập tức hiện vẻ không kiên nhẫn.

Kỳ thật, Cố Thành không hẳn là người nóng nảy. Phó Tuẫn từng thấy hắn cư xử với người khác khá ôn hòa, hoàn toàn khác vẻ hằm hằm khi đối mặt với cậu.

Không rõ vì Cố Thành thích cậu, hay là vì quá chán ghét, mà cứ mỗi lần đứng trước mặt cậu, hắn lại chẳng kiềm chế được cảm xúc.

Ngay lúc này cũng vậy, rõ ràng có thể nói chuyện cho tử tế, thế mà hắn lại gằn giọng:

"Ngươi làm gì vậy? Dám chặn đường thế này thì chắc chắn là dị năng giả rồi, đám cảnh sát kia căn bản chẳng làm được gì đâu. Nếu muốn nhanh về quê, để ta qua đó nói chuyện với hắn cho rồi."

Nghe thế, Phó Tuẫn càng không thể để hắn tiến lên.

Cậu muốn dùng sức kéo lại, nhưng nhận ra bản thân lúc này yếu hơn trước, hoàn toàn không còn là đối thủ của Cố Thành.

Trước đây hai người từng động tay, dù Cố Thành hay gây gổ ngoài đường, nhưng chưa từng địch lại cậu. Bây giờ thì khác, hắn đã thức tỉnh dị năng thuộc hệ sức mạnh — loại dị năng cực kỳ hữu dụng trong giai đoạn đầu tận thế.

Dị năng như của Phó Tuẫn hay cả lôi hệ của Tống Hi Văn đều cần thời gian rèn luyện, thăng cấp mới phát huy uy lực. Nhưng dị năng của Cố Thành thì không cần — ngay khi vừa có đã giúp hắn vượt trội hẳn so với người thường.

Thể lực, tốc độ, sức chịu đựng, khả năng hồi phục… tất cả đều được tăng cường rõ rệt.

Nhưng mạnh thì mạnh, lúc này chưa thể tùy tiện ra tay gϊếŧ người. Ngày thẩm phán vẫn chưa tới, mọi hành vi phạm tội đều có thể bị trừng phạt nghiêm trọng.

Phó Tuẫn sợ Cố Thành nóng nảy ra tay quá đà, rồi chuốc họa vào thân.

Biết không cản được bằng lý, cậu dứt khoát dùng khổ nhục kế.

Cậu buông tay, giả vờ khuỵu xuống đất, sắc mặt tái nhợt như người sắp ngất.

Đúng như dự liệu, Cố Thành vừa nhận thấy điều bất thường, lập tức bỏ ý định xông vào đám đông, quay lại đỡ cậu. Hắn vội vàng vận dị năng hộ thể, cùng cậu ngã xuống đất.

Cô gái vừa rồi hoảng hốt chạy lại, gọi thêm bạn tới giúp đỡ. Nhưng chưa kịp chạm tay, đã bị Cố Thành giơ tay ngăn lại.

Hắn lạnh lùng nhìn cô, vừa bế Phó Tuẫn dậy, vừa nói:

"Cảm ơn, không cần, một mình tôi là đủ rồi."

Ánh mắt hắn ban đầu khiến cô gái sợ hãi, nhưng nghe hắn nói vẫn lễ độ, lại bớt lo, thậm chí còn mỉm cười:

"Không sao, bạn anh có vẻ không khỏe, anh nên chăm sóc cậu ấy cẩn thận."

Cố Thành gật đầu, đỡ Phó Tuẫn đi ra ven đường. Đợi đến khi khuất hẳn tầm mắt cô gái, hắn lập tức thấp giọng làu bàu:

"Chỉ biết hái hoa ngắt cỏ, chẳng bao giờ chịu an phận."

9

0

2 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.