0 chữ
Chương 36
Chương 36
“Anh, anh có phải đi gặp Khúc Hướng Nhiên rồi không?” Hạ Thanh Dã vẻ mặt gần như cầu xin.
Cậu muốn tự mình nghe câu trả lời từ Hạ Cảnh Tụng, nhưng lại sợ đó là đáp án mà cậu lo sợ nhất.
Hạ Cảnh Tụng vẻ mặt bình thản, nhất thời chưa nghĩ ra mối liên hệ, trong lòng có chút nghi hoặc.
Khúc Hướng Nhiên? Liên quan gì đến anh ta chứ.
Nhưng Hạ Thanh Dã đoán cũng không sai, anh quả thật đã đi gặp Khúc Hướng Nhiên. Khúc Hướng Nhiên là bạn học cấp ba của anh, sau khi thi đại học xong thì trực tiếp ra nước ngoài, hai người vẫn luôn giữ liên lạc. Lúc đầu anh đi công tác nước C còn lạ nước lạ cái, chính Khúc Hướng Nhiên đã chủ động liên lạc muốn làm hướng dẫn viên cho anh, sau này có vài công việc cũng nhờ Khúc Hướng Nhiên giúp đỡ kết nối.
Anh đi gặp bạn tốt, ôn chuyện cũ, cũng có gì sai đâu chứ.
Lúc này Hạ Cảnh Tụng chỉ muốn nhanh chóng tìm cớ ứng phó Hạ Thanh Dã, không nghĩ ngợi gì liền đáp: “Đúng, anh đi gặp Khúc Hướng Nhiên rồi.”
Hạ Thanh Dã lập tức sững sờ, thất thần trở về phòng.
“Anh ấy thật sự đã đi gặp Khúc Hướng Nhiên rồi…” Hạ Thanh Dã lẩm bẩm. Cậu từng tận mắt thấy bức thư tình kẹp trong vở bài tập của anh trai, tên người gửi chính là Khúc Hướng Nhiên. Nói ra cũng thật trùng hợp, hôm đó quyển vở của cậu vô tình bị đặt nhầm vào cặp sách của Hạ Cảnh Tụng, khi về nhà mở cặp sách của Hạ Cảnh Tụng ra, bức thư tình cứ thế lồ lộ trước mắt cậu.
Đó là lần đầu tiên cậu biết, hóa ra người đồng giới cũng có thể tỏ tình. Cậu đột nhiên cảm thấy, sự ỷ lại của mình đối với Hạ Cảnh Tụng cũng mang theo một thứ tình cảm khác lạ, không thể nói thành lời. Hạ Thanh Dã ích kỷ không muốn anh trai nhìn thấy bức thư tình này, bèn mang về phòng mình giấu đi.
Trước đây thường xuyên đi chơi cùng Hạ Cảnh Tụng, Hạ Thanh Dã cũng đã ghi nhớ dáng vẻ của Khúc Hướng Nhiên. Bởi vậy, tại một buổi tiệc ở nước ngoài, cậu vừa nhìn đã nhận ra người từng viết thư tình cho anh mình. Những năm gần đây, Hạ Thanh Dã cũng không ít lần công khai lẫn bí mật nhằm vào anh ta.
Hạ Thanh Dã muốn đi tắm để bình tĩnh lại, mở tủ quần áo ra thì phát hiện quần áo treo bên trong đều đã nhỏ đi một vòng. Thời cấp ba cậu gần như sống cùng Hạ Cảnh Tụng ở Hoa Đình, đồ đạc cũng ở bên đó. Quần áo ở lão trạch rõ ràng là từ hồi cấp hai, không cần nghĩ cũng biết không thể mặc vừa.
Cậu thu dọn lại cảm xúc của mình, định đi hỏi Hạ Cảnh Tụng mượn một bộ.
Hạ Cảnh Tụng vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang eo. Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên khiến anh giật mình: “Ai đấy?”
Giọng Hạ Thanh Dã qua cánh cửa hơi trầm: “Anh, là em. Em vào được không?”
“Vào đi.”
Hạ Thanh Dã vừa mở cửa, đập vào mắt liền là nửa thân trên trần trụi của Hạ Cảnh Tụng. Giọt nước trên tóc anh nhỏ xuống tấm lưng trắng nõn, trượt dọc theo eo, cho đến khi chìm sâu vào bên trong khăn tắm.
Hạ Thanh Dã nhanh chóng quay người lại, nhưng trong đầu lại không ngừng tua đi tua lại hình ảnh quyến rũ vừa nhìn thấy. Cậu cảm thấy hơi thở mình nóng bừng, mãi đến khi Hạ Cảnh Tụng mặc xong quần áo gọi cậu, cậu mới khó khăn ngừng lại hình ảnh trong đầu.
“Em…” Hạ Cảnh Tụng rút mấy tờ giấy từ trên bàn ra, ấn lên mũi cậu: “Chảy máu mũi rồi.”
Hạ Thanh Dã: “!!!”
Cậu một tay bịt mũi, khò khè nói với Hạ Cảnh Tụng: “Anh, cho em mượn phòng tắm một lát.”
Cậu muốn tự mình nghe câu trả lời từ Hạ Cảnh Tụng, nhưng lại sợ đó là đáp án mà cậu lo sợ nhất.
Hạ Cảnh Tụng vẻ mặt bình thản, nhất thời chưa nghĩ ra mối liên hệ, trong lòng có chút nghi hoặc.
Khúc Hướng Nhiên? Liên quan gì đến anh ta chứ.
Nhưng Hạ Thanh Dã đoán cũng không sai, anh quả thật đã đi gặp Khúc Hướng Nhiên. Khúc Hướng Nhiên là bạn học cấp ba của anh, sau khi thi đại học xong thì trực tiếp ra nước ngoài, hai người vẫn luôn giữ liên lạc. Lúc đầu anh đi công tác nước C còn lạ nước lạ cái, chính Khúc Hướng Nhiên đã chủ động liên lạc muốn làm hướng dẫn viên cho anh, sau này có vài công việc cũng nhờ Khúc Hướng Nhiên giúp đỡ kết nối.
Anh đi gặp bạn tốt, ôn chuyện cũ, cũng có gì sai đâu chứ.
Hạ Thanh Dã lập tức sững sờ, thất thần trở về phòng.
“Anh ấy thật sự đã đi gặp Khúc Hướng Nhiên rồi…” Hạ Thanh Dã lẩm bẩm. Cậu từng tận mắt thấy bức thư tình kẹp trong vở bài tập của anh trai, tên người gửi chính là Khúc Hướng Nhiên. Nói ra cũng thật trùng hợp, hôm đó quyển vở của cậu vô tình bị đặt nhầm vào cặp sách của Hạ Cảnh Tụng, khi về nhà mở cặp sách của Hạ Cảnh Tụng ra, bức thư tình cứ thế lồ lộ trước mắt cậu.
Đó là lần đầu tiên cậu biết, hóa ra người đồng giới cũng có thể tỏ tình. Cậu đột nhiên cảm thấy, sự ỷ lại của mình đối với Hạ Cảnh Tụng cũng mang theo một thứ tình cảm khác lạ, không thể nói thành lời. Hạ Thanh Dã ích kỷ không muốn anh trai nhìn thấy bức thư tình này, bèn mang về phòng mình giấu đi.
Hạ Thanh Dã muốn đi tắm để bình tĩnh lại, mở tủ quần áo ra thì phát hiện quần áo treo bên trong đều đã nhỏ đi một vòng. Thời cấp ba cậu gần như sống cùng Hạ Cảnh Tụng ở Hoa Đình, đồ đạc cũng ở bên đó. Quần áo ở lão trạch rõ ràng là từ hồi cấp hai, không cần nghĩ cũng biết không thể mặc vừa.
Cậu thu dọn lại cảm xúc của mình, định đi hỏi Hạ Cảnh Tụng mượn một bộ.
Hạ Cảnh Tụng vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang eo. Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên khiến anh giật mình: “Ai đấy?”
“Vào đi.”
Hạ Thanh Dã vừa mở cửa, đập vào mắt liền là nửa thân trên trần trụi của Hạ Cảnh Tụng. Giọt nước trên tóc anh nhỏ xuống tấm lưng trắng nõn, trượt dọc theo eo, cho đến khi chìm sâu vào bên trong khăn tắm.
Hạ Thanh Dã nhanh chóng quay người lại, nhưng trong đầu lại không ngừng tua đi tua lại hình ảnh quyến rũ vừa nhìn thấy. Cậu cảm thấy hơi thở mình nóng bừng, mãi đến khi Hạ Cảnh Tụng mặc xong quần áo gọi cậu, cậu mới khó khăn ngừng lại hình ảnh trong đầu.
“Em…” Hạ Cảnh Tụng rút mấy tờ giấy từ trên bàn ra, ấn lên mũi cậu: “Chảy máu mũi rồi.”
Hạ Thanh Dã: “!!!”
Cậu một tay bịt mũi, khò khè nói với Hạ Cảnh Tụng: “Anh, cho em mượn phòng tắm một lát.”
0
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
