TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

Hạ Li bước xuống giường, dặn dò Lâm Linh Linh:

“Thôn Trang chắc không phải cố ý dọa chúng ta. Nhưng căn nhà này có gì đó không ổn, sau này đừng đi vệ sinh một mình nữa, để tôi đi cùng cô xuống xem.”



Thôn Trang vốn là kiểu người ngủ rất say, không có chuyện lớn thì khó mà tỉnh. Nhưng đến gần sáng, bất ngờ một tiếng "rầm" vang dội từ trên trời giáng xuống. Cả căn nhà rung chuyển dữ dội như bị động đất, khiến anh bật dậy hét lớn:

“Động đất à!?”

Anh còn chưa kịp hoàn hồn, đã thấy một bóng đen lao vυ"t qua như con báo. Lúc anh chạy chân trần ra khỏi phòng, cảnh tượng trước mắt khiến cả người chết lặng.

Cầu thang gỗ dẫn lên lầu hai đã sập hoàn toàn. Mái nhà bên trên cũng bị mưa lớn làm vỡ, sụp xuống từng mảng. Trận mưa như trút nước, căn nhà đất mục nát này rõ ràng đang sắp sụp đến nơi!

Bà chủ nhà cũng hốt hoảng chạy ra. Thôn Trang đau đầu như muốn nổ tung, lại thấy Tần Trí đã men theo phần tường còn sót lại bò lên trên. Anh vội hét:

“Trí ca! Đừng lên đó! Nguy hiểm lắm!”

Tần Trí không đáp, chỉ cắm cúi bám chặt tay vào một đoạn cầu thang còn sót lại, mượn lực nhảy lên vách tường, rồi nhanh như chớp leo tiếp lên cao. Nhìn mà Thôn Trang toát cả mồ hôi lạnh.

Đúng lúc đó, trên lầu hai, Hách Sảng hoảng hốt lao ra hét:

“Hạ bộ trưởng! Linh Linh!”

Tần Trí vừa tìm điểm tựa, vừa quát lớn:

“Phía trên sao rồi!?”

Hách Sảng gấp gáp hét vọng xuống:

“Phòng của họ bị sập rồi! Cứu với!”

Cầu thang gãy một đoạn lớn, Tần Trí liền ra lệnh:

“Đẩy cái bàn lại đây cho tôi!”

Thôn Trang lập tức xoay người kéo bàn lại. Nhưng chưa kịp làm gì, đã thấy Tần Trí nghiến răng, nhún mạnh hai chân rồi bật người nhảy lên lầu hai, động tác dứt khoát, nhanh đến mức trong bóng tối chỉ còn thấy một bóng mờ.

Căn nhà đất vốn đã mục nát, cây cổ thụ bên ngoài bị mưa tạt lâu ngày, cành gãy đổ lên mái nhà làm toàn bộ trần thêm sụp. Tần Trí vừa nhảy vào được, liền quay đầu hét với Hách Sảng và tài xế Dương mới chạy tới:

“Thôn Trang đang đẩy bàn lên đấy! Hai người mau rút xuống dưới!”

Vừa dứt lời, một mảng mái ngói bất ngờ sụp xuống, xượt qua gáy tài xế Dương khiến Lão Dương sợ tái mặt, vội nhảy xuống mà không ngoái đầu lại.

Tần Trí quát to với Hách Sảng:

“Còn đứng đó làm gì! Đi mau!”

Nói xong, Tần Trí đẩy mạnh Hách Sảng ra một cái, buộc anh phải lùi lại. Hách Sảng chạy đến mép cầu thang, quay đầu lại hét:

“Vậy còn anh thì sao…?”

Chưa dứt lời, đã thấy Tần Trí cúi người, như con báo lao thẳng vào đống đổ nát.

Lúc này, lão Dương đã nhảy xuống bàn gỗ, ngửa mặt hét lên:

“Mau lên Tiểu Hách! Mái sắp sập rồi!”

Hách Sảng vừa hoảng vừa gãi đầu, cắn răng nhảy đại xuống bàn! Cả người lăn một vòng, tiếp đất không quá vững, nhưng vừa kịp đứng dậy thì thấy Lâm Linh Linh và Hạ Li hớt hải chạy vào từ bên ngoài, giọng đầy lo lắng:

“Chuyện gì xảy ra vậy? Nhà sắp sập rồi à?”

7

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.