0 chữ
Chương 11
Chương 11
Hạ Li vừa hứng một trận mưa xối xả, lúc này ngồi bên cửa thông gió ấm, ý thức mơ màng, mí mắt nặng trĩu. Những câu chuyện tán gẫu của mấy người phía sau văng vẳng bên tai, lọt vào rồi lại trôi đi, cô chẳng mấy bận tâm. Không rõ đã bao lâu, một cái chạm nhẹ bất ngờ khiến cô giật mình, là Lâm Linh Linh.
“Hạ bộ trưởng, chị không sao chứ? Vừa rồi có phải mơ thấy gì không? Em nhìn biểu cảm của chị hơi… kỳ lạ.”
Câu hỏi khiến cả Hách Sảng và gã lái xe cũng quay lại nhìn. Hạ Li không trả lời, chỉ lặng lẽ nghiêng đầu tránh ánh mắt tò mò, dõi theo màn mưa ngoài cửa kính. Sự né tránh rất khẽ ấy không qua nổi ánh mắt nhạy bén của Lâm Linh Linh vốn là người tinh ý, lại khá thân thiết với Hạ Li trong đoàn công tác. Nhưng dẫu vậy, cô vẫn còn trẻ, vừa mới chính thức chuyển từ thực tập, tâm tính còn vô tư. Cô cười cợt, nghịch ngợm dùng cùi chỏ chọc nhẹ vào hông Hạ Li:
“Đừng nói là chị mơ thấy… cún con nhé?”
Tuy cô nói nhỏ, nhưng Hách Sảng ngồi sát bên vẫn nghe được, liền tò mò hỏi:
“Cún con gì cơ?”
Lâm Linh Linh cố tình hạ giọng, nửa đùa nửa thật:
“Lần trước đi liên hoan anh không đi, tụi em chơi thật lòng, nói thật hay mạo hiểm, cuối cùng moi được chuyện tình đầu của chị Hạ. Là một cậu trai nhỏ hơn chị ba tuổi, chị ấy gọi đùa là ‘chó con’ đấy!”
Hách Sảng như vừa nghe được tin chấn động, lập tức phấn khích định hỏi tiếp, nhưng chưa kịp mở miệng thì Hạ Li đã hắng giọng một tiếng. Âm thanh không to nhưng lạnh, đủ khiến Linh Linh im bặt.
Ngay lúc bầu không khí vừa yên xuống, người đàn ông ngồi ghế lái đột ngột đánh tay lái gấp. Cả hai người ngồi hàng ghế sau nghiêng người, suýt đổ vào Hạ Li, khiến cô giật mình vì bị ép sát vào cửa xe.
Nước mưa bắn tung tóe ngoài cửa kính. Người ngồi ghế phụ - anh chàng dân bản địa, vỗ ngực nói nửa đùa nửa thật:
“Anh làm cái gì vậy? Muốn dọa người à?”
Gã tài xế vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, đáp ngắn gọn:
“Tránh đá.”
Chiếc khẩu trang kéo thấp dưới cằm để lộ ra đường nét lạnh lùng nơi khóe miệng – không rõ là vô cảm hay đang nhịn cười.
Suốt quãng đường còn lại, người đàn ông cầm lái không nói thêm lời nào. Cả xe im lặng, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng bánh xe lạo xạo nghiến qua sỏi đất. Lâm Linh Linh cứ tò mò nhìn chăm chăm người đàn ông đó, rồi đột nhiên mở lời:
“Anh ơi, anh tên gì vậy?”
Người lái xe vẫn không đáp, mắt nhìn thẳng về phía trước. Thấy không khí có phần ngượng ngập, gã dân bản địa vốn từ đầu đã tỏ ra thân thiện nhờ 8000 tệ “tiền điều động xe” liền cười ha hả đỡ lời:
“Anh tôi hôm nay tâm trạng hơi khó chịu, mấy người đừng để ý. Chứ bình thường không đến nỗi lạnh lùng như vậy đâu.”
“Hạ bộ trưởng, chị không sao chứ? Vừa rồi có phải mơ thấy gì không? Em nhìn biểu cảm của chị hơi… kỳ lạ.”
Câu hỏi khiến cả Hách Sảng và gã lái xe cũng quay lại nhìn. Hạ Li không trả lời, chỉ lặng lẽ nghiêng đầu tránh ánh mắt tò mò, dõi theo màn mưa ngoài cửa kính. Sự né tránh rất khẽ ấy không qua nổi ánh mắt nhạy bén của Lâm Linh Linh vốn là người tinh ý, lại khá thân thiết với Hạ Li trong đoàn công tác. Nhưng dẫu vậy, cô vẫn còn trẻ, vừa mới chính thức chuyển từ thực tập, tâm tính còn vô tư. Cô cười cợt, nghịch ngợm dùng cùi chỏ chọc nhẹ vào hông Hạ Li:
Tuy cô nói nhỏ, nhưng Hách Sảng ngồi sát bên vẫn nghe được, liền tò mò hỏi:
“Cún con gì cơ?”
Lâm Linh Linh cố tình hạ giọng, nửa đùa nửa thật:
“Lần trước đi liên hoan anh không đi, tụi em chơi thật lòng, nói thật hay mạo hiểm, cuối cùng moi được chuyện tình đầu của chị Hạ. Là một cậu trai nhỏ hơn chị ba tuổi, chị ấy gọi đùa là ‘chó con’ đấy!”
Hách Sảng như vừa nghe được tin chấn động, lập tức phấn khích định hỏi tiếp, nhưng chưa kịp mở miệng thì Hạ Li đã hắng giọng một tiếng. Âm thanh không to nhưng lạnh, đủ khiến Linh Linh im bặt.
Ngay lúc bầu không khí vừa yên xuống, người đàn ông ngồi ghế lái đột ngột đánh tay lái gấp. Cả hai người ngồi hàng ghế sau nghiêng người, suýt đổ vào Hạ Li, khiến cô giật mình vì bị ép sát vào cửa xe.
“Anh làm cái gì vậy? Muốn dọa người à?”
Gã tài xế vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, đáp ngắn gọn:
“Tránh đá.”
Chiếc khẩu trang kéo thấp dưới cằm để lộ ra đường nét lạnh lùng nơi khóe miệng – không rõ là vô cảm hay đang nhịn cười.
Suốt quãng đường còn lại, người đàn ông cầm lái không nói thêm lời nào. Cả xe im lặng, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng bánh xe lạo xạo nghiến qua sỏi đất. Lâm Linh Linh cứ tò mò nhìn chăm chăm người đàn ông đó, rồi đột nhiên mở lời:
“Anh ơi, anh tên gì vậy?”
Người lái xe vẫn không đáp, mắt nhìn thẳng về phía trước. Thấy không khí có phần ngượng ngập, gã dân bản địa vốn từ đầu đã tỏ ra thân thiện nhờ 8000 tệ “tiền điều động xe” liền cười ha hả đỡ lời:
7
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
