0 chữ
Chương 15
Chương 15: Ngũ hổ tướng
Hắn vừa nói xong, mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không hiểu Vũ Đông nói vậy là ý gì. Cùng đi chứ, chẳng lẽ không đi cùng sao?
Vũ Đông nhìn mọi người rồi giải thích: “Đầu tiên, nơi này có thể đã trở thành hang chồn cát. Mọi người đã biết cái đám động vật đó rồi đấy, chúng giống như thành tinh vậy, rất là nguy hiểm. Thứ hai, bất kể hồ Bà Dương hay Lop Nur thì việc người “bốc hơi” là chuyện rất bình thường, hiện tại chúng ta hoàn toàn không biết rõ ràng cấu trúc và tình hình bên trong. Mọi người cũng đã thấy từ trường ở đây rất hỗn loạn và thiết bị về cơ bản bị hỏng khi ở trong này, điều đó thực sự quá nguy hiểm. Còn nữa, Ngọc Môn Quan tùy tiện ở đó hàng trăm năm mà sao không ai phát hiện. Điều này có nghĩa là..."
"Nghĩa là nó sẽ lại biến mất lần thứ hai bất cứ lúc nào." Tần Chấn lạnh lùng nói tiếp lời Vũ Đông, sau đó tức giận nói: "Vậy thì sao? Bởi vì tất cả những nguy hiểm đó nên anh định đi vào một mình hả?"
Vũ Đông không nhìn Tần Chấn mà chỉ trầm ngâm một lúc rồi nói: “Ngọc Môn Quan này xuất hiện trong bão cát, mặc dù tôi không chắc nó xuất hiện như thế nào nhưng tôi chắc chắn rằng nó sẽ “ẩn” trở lại sa mạc. Bây giờ chúng ta hoàn toàn không nắm bắt được quy luật của nó, cũng không có thời gian để quan sát quy luật đó ở đây. Những người đi vào có thể biến mất lần hai theo Ngọc Môn Quan này bất cứ lúc nào! Có lẽ, sẽ xuất hiện nhưng không biết là khi nào. Tất cả chúng ta không thể đi hết cả một đội mạo hiểm như thế được.”
Tần Chấn cau mày sau khi nghe Vũ Đông giải thích, nhìn từ góc độ khách quan, những gì hắn nói không hề sai. Nếu có tai nạn, tất cả mọi người không thể chôn vùi hết trong Ngọc Môn Quan này? Nhưng, để Tần Chấn lựa chọn ở bên ngoài chờ đợi, không biết người bên trong còn sống hay đã chết, anh tuyệt đối không thể làm được. So với việc làm cho anh chết đi càng khó chịu hơn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Chấn vẫn kiên quyết nói: "Anh nói có lý nhưng không có lý do gì để một mình anh đi làm liệt sĩ!"
Lúc này Khương Kỳ mới nói: “Tôi sẽ đi cùng Đông thiếu vào đó.”
Tần Chấn liếc anh ta rồi nói: "Hai người các anh không thể làm liệt sĩ."
Vũ Đông cau mày nhìn Tần Chấn, như thể nhìn thấu bảng cửu chương trong lòng anh, hắn trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Tần Chấn ngẩng đầu nói: "Tôi phải đi vào với anh! Dù sao tôi ở bên ngoài cũng vô dụng, hơn nữa tôi còn phải đi tìm Bân Tử, vì sao anh không cho tôi vào?" Vũ đông nghe xong, sắc mặt hắn trầm xuống.
Cố Kiệt ở bên cạnh cũng hét lên: "Đúng, đúng, anh em chúng tôi nhất định phải vào!" Sau khi hắn ầm ĩ như vậy, mọi người bắt đầu tỏ vẻ muốn đi cùng nhau, không thể để một số người tách nhóm đi mạo hiểm.
Lần đầu tiên kể từ khi đội xuất phát tới nay, họ thể hiện sự đoàn kết thân thiết như vậy. Điều này khiến trong lòng Tần Chấn có thêm sức mạnh và động lực! Đương nhiên, cũng có chút bi tráng khăng khái chịu chết.
Vũ Đông vốn tưởng rằng sẽ không có ai phản bác quyết định của mình nhưng ai biết được, với sự lôi kéo của Tần Chấn và Cố Kiệt, gần giống như một phong trào phản kháng của nhà máy. Mọi người đều nói về sự đóng góp mà họ có thể làm để bày tỏ lập trường kiên định rằng mình phải đi vào.
Cuối cùng ầm ĩ đến mức Vũ Đông thật sự hết cách liền đưa tay ngăn cản mọi người tranh cãi với nhau, bình tĩnh nói: "Được rồi, tôi hiểu ý của các cậu nhưng các cậu vẫn không thể vào hết được. Nếu bên trong xảy ra chuyện thì người ở phía ngoài cũng có thể chi viện đúng không? Có thể nói là mạng sống của những người bên trong đều nằm trong tay người ở bên ngoài. Còn có thiết bị, thực phẩm, nước uống của chúng ta nữa, nếu đi vào hết, cho dù tất cả chúng ta còn sống đi ra cũng phải đảm bảo không có con chồn cát nào dọn sạch đi. Đến lúc đó nếu không chết ở trong Ngọc Môn Quan thì vẫn phải chết ở trong sa mạc này.”
Vũ Đông nói xong, mọi người đều trầm mặc, không thể phủ nhận hắn nói gì cũng có lý. Nhất định phải có người ở bên ngoài canh giữ.
Thấy tâm trạng mọi người thoáng bình tĩnh một chút, Vũ Đông rèn sắt khi còn nóng: “Như vậy, tôi và Khương Kỳ và…” Vũ Đông chưa kịp nói xong, Tần Chấn lập tức hét lên: “Anh em chúng tôi phải đi vào. Anh nhìn mà sắp xếp đi." Vũ Đông trừng mắt nhìn chằm chằm vào Tần Chấn, do dự một lúc rồi nói: "Vậy Khương Kỳ, tôi, Tần Chấn và Cố Kiệt sẽ cùng nhau đi vào. Những người còn lại sẽ ở bên ngoài Ngọc Môn Quan canh giữ, bất cứ lúc nào cũng phải giữ liên lạc với chúng tôi."
Mọi người dường như đều biết quyết định của Vũ Đông không có chỗ thương lượng nhưng Lan Tình vẫn bĩu môi, không vui nói: "Anh Đông, tôi là bác sĩ kiêm y tá của các anh! Tại sao anh không mang tôi vào?"
Lão Thẩm cũng do dự một lát, mới nói với Vũ Đông: "Đông thiếu, tôi cũng đi vào với mọi người, nếu chuyện này thật sự có vấn đề gì thì tôi vẫn có thể giúp một chút. Bên ngoài đã có Trần Phong và Diêm Quân, họ đều ổn cả."
Vũ Đông nghe xong nhẹ nhàng cắn môi mỏng. Hiển nhiên hắn đang đắn đo xem có nên dẫn nhiều người như vậy để mạo hiểm hay không. Cuối cùng dưới ánh mắt chân thành, nghiêm túc và đầy mong đợi của lão Thẩm, Vũ Đông cuối cùng cũng gật đầu: "Vậy thì thêm lão Thẩm vào đi. Thế thôi. Năm người, đủ rồi. " Lan Tình dường như muốn tranh luận nhưng sau khi nhìn Vũ Đông cau mày, cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn im lặng.
Tần Chấn nghĩ tới sự sắp xếp của Vũ Đông, thấy rất hợp lý. Ngoại trừ bản thân anh xem như góp cho đủ số thì bốn người còn lại đều là những người tương đối ưu tú trong nhóm nếu xét về vũ lực và thể chất. Còn lại Trần Phong, Mã Siêu và những người khác, nói thật trông họ giống như những kẻ mọt sách hơn. Khi cần thiết mới để họ phân tích dữ liệu số liệu còn được chứ nếu trong hoàn cảnh hiểm ác và phải dùng súng thật bắn thật với đám chồn tinh thì họ thực sự có hơi tệ. Còn Lan Tình, là một cô gái, đương nhiên vũ đông sẽ không để cô đi mạo hiểm.
Sau khi Vũ Đông tuyên bố quyết định của mình, Cố Kiệt ở bên cạnh cười lớn. Vừa vỗ vai Mã Siêu vừa cười đắc ý nói: "Người anh em, không sao đâu, cậu có thể ngồi canh giữ ở bên ngoài! Cứ để tôi thay cậu làm “Ngũ Hổ Tướng” lên chiến trường! Cậu nhìn xem, vừa đủ năm người phải không?" Nói xong, Cố Kiệt cố ý đứng thẳng lưng, trong khi Mã Siêu chỉ có thể bất lực thở dài.
Vũ Đông nhìn mọi người rồi giải thích: “Đầu tiên, nơi này có thể đã trở thành hang chồn cát. Mọi người đã biết cái đám động vật đó rồi đấy, chúng giống như thành tinh vậy, rất là nguy hiểm. Thứ hai, bất kể hồ Bà Dương hay Lop Nur thì việc người “bốc hơi” là chuyện rất bình thường, hiện tại chúng ta hoàn toàn không biết rõ ràng cấu trúc và tình hình bên trong. Mọi người cũng đã thấy từ trường ở đây rất hỗn loạn và thiết bị về cơ bản bị hỏng khi ở trong này, điều đó thực sự quá nguy hiểm. Còn nữa, Ngọc Môn Quan tùy tiện ở đó hàng trăm năm mà sao không ai phát hiện. Điều này có nghĩa là..."
"Nghĩa là nó sẽ lại biến mất lần thứ hai bất cứ lúc nào." Tần Chấn lạnh lùng nói tiếp lời Vũ Đông, sau đó tức giận nói: "Vậy thì sao? Bởi vì tất cả những nguy hiểm đó nên anh định đi vào một mình hả?"
Tần Chấn cau mày sau khi nghe Vũ Đông giải thích, nhìn từ góc độ khách quan, những gì hắn nói không hề sai. Nếu có tai nạn, tất cả mọi người không thể chôn vùi hết trong Ngọc Môn Quan này? Nhưng, để Tần Chấn lựa chọn ở bên ngoài chờ đợi, không biết người bên trong còn sống hay đã chết, anh tuyệt đối không thể làm được. So với việc làm cho anh chết đi càng khó chịu hơn.
Lúc này Khương Kỳ mới nói: “Tôi sẽ đi cùng Đông thiếu vào đó.”
Tần Chấn liếc anh ta rồi nói: "Hai người các anh không thể làm liệt sĩ."
Vũ Đông cau mày nhìn Tần Chấn, như thể nhìn thấu bảng cửu chương trong lòng anh, hắn trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Tần Chấn ngẩng đầu nói: "Tôi phải đi vào với anh! Dù sao tôi ở bên ngoài cũng vô dụng, hơn nữa tôi còn phải đi tìm Bân Tử, vì sao anh không cho tôi vào?" Vũ đông nghe xong, sắc mặt hắn trầm xuống.
Cố Kiệt ở bên cạnh cũng hét lên: "Đúng, đúng, anh em chúng tôi nhất định phải vào!" Sau khi hắn ầm ĩ như vậy, mọi người bắt đầu tỏ vẻ muốn đi cùng nhau, không thể để một số người tách nhóm đi mạo hiểm.
Vũ Đông vốn tưởng rằng sẽ không có ai phản bác quyết định của mình nhưng ai biết được, với sự lôi kéo của Tần Chấn và Cố Kiệt, gần giống như một phong trào phản kháng của nhà máy. Mọi người đều nói về sự đóng góp mà họ có thể làm để bày tỏ lập trường kiên định rằng mình phải đi vào.
Cuối cùng ầm ĩ đến mức Vũ Đông thật sự hết cách liền đưa tay ngăn cản mọi người tranh cãi với nhau, bình tĩnh nói: "Được rồi, tôi hiểu ý của các cậu nhưng các cậu vẫn không thể vào hết được. Nếu bên trong xảy ra chuyện thì người ở phía ngoài cũng có thể chi viện đúng không? Có thể nói là mạng sống của những người bên trong đều nằm trong tay người ở bên ngoài. Còn có thiết bị, thực phẩm, nước uống của chúng ta nữa, nếu đi vào hết, cho dù tất cả chúng ta còn sống đi ra cũng phải đảm bảo không có con chồn cát nào dọn sạch đi. Đến lúc đó nếu không chết ở trong Ngọc Môn Quan thì vẫn phải chết ở trong sa mạc này.”
Vũ Đông nói xong, mọi người đều trầm mặc, không thể phủ nhận hắn nói gì cũng có lý. Nhất định phải có người ở bên ngoài canh giữ.
Thấy tâm trạng mọi người thoáng bình tĩnh một chút, Vũ Đông rèn sắt khi còn nóng: “Như vậy, tôi và Khương Kỳ và…” Vũ Đông chưa kịp nói xong, Tần Chấn lập tức hét lên: “Anh em chúng tôi phải đi vào. Anh nhìn mà sắp xếp đi." Vũ Đông trừng mắt nhìn chằm chằm vào Tần Chấn, do dự một lúc rồi nói: "Vậy Khương Kỳ, tôi, Tần Chấn và Cố Kiệt sẽ cùng nhau đi vào. Những người còn lại sẽ ở bên ngoài Ngọc Môn Quan canh giữ, bất cứ lúc nào cũng phải giữ liên lạc với chúng tôi."
Mọi người dường như đều biết quyết định của Vũ Đông không có chỗ thương lượng nhưng Lan Tình vẫn bĩu môi, không vui nói: "Anh Đông, tôi là bác sĩ kiêm y tá của các anh! Tại sao anh không mang tôi vào?"
Lão Thẩm cũng do dự một lát, mới nói với Vũ Đông: "Đông thiếu, tôi cũng đi vào với mọi người, nếu chuyện này thật sự có vấn đề gì thì tôi vẫn có thể giúp một chút. Bên ngoài đã có Trần Phong và Diêm Quân, họ đều ổn cả."
Vũ Đông nghe xong nhẹ nhàng cắn môi mỏng. Hiển nhiên hắn đang đắn đo xem có nên dẫn nhiều người như vậy để mạo hiểm hay không. Cuối cùng dưới ánh mắt chân thành, nghiêm túc và đầy mong đợi của lão Thẩm, Vũ Đông cuối cùng cũng gật đầu: "Vậy thì thêm lão Thẩm vào đi. Thế thôi. Năm người, đủ rồi. " Lan Tình dường như muốn tranh luận nhưng sau khi nhìn Vũ Đông cau mày, cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn im lặng.
Tần Chấn nghĩ tới sự sắp xếp của Vũ Đông, thấy rất hợp lý. Ngoại trừ bản thân anh xem như góp cho đủ số thì bốn người còn lại đều là những người tương đối ưu tú trong nhóm nếu xét về vũ lực và thể chất. Còn lại Trần Phong, Mã Siêu và những người khác, nói thật trông họ giống như những kẻ mọt sách hơn. Khi cần thiết mới để họ phân tích dữ liệu số liệu còn được chứ nếu trong hoàn cảnh hiểm ác và phải dùng súng thật bắn thật với đám chồn tinh thì họ thực sự có hơi tệ. Còn Lan Tình, là một cô gái, đương nhiên vũ đông sẽ không để cô đi mạo hiểm.
Sau khi Vũ Đông tuyên bố quyết định của mình, Cố Kiệt ở bên cạnh cười lớn. Vừa vỗ vai Mã Siêu vừa cười đắc ý nói: "Người anh em, không sao đâu, cậu có thể ngồi canh giữ ở bên ngoài! Cứ để tôi thay cậu làm “Ngũ Hổ Tướng” lên chiến trường! Cậu nhìn xem, vừa đủ năm người phải không?" Nói xong, Cố Kiệt cố ý đứng thẳng lưng, trong khi Mã Siêu chỉ có thể bất lực thở dài.
5
0
1 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
