TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 32
Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương

Nước mưa ở Vampire’s World rất sạch do không chịu tác động ô nhiễm môi trường như thế giới con người.

Ngoài trời cơn mưa đã ngơi, ánh trăng chui ra khỏi đám mây, chiếu sáng đêm đen u tối, những cành lá thấm nước mưa dưới trăng long lanh như ngọc.

Zebra bước đến, nhìn dáng vẻ của cậu nhóc hơi cấu gắt: “Chị đã đi đâu trong mấy ngày qua?”.

Nước mưa đọng trên lá rất đẹp, trong suốt như không bị váy bẩn, song vẫn chẳng sánh nổi với đôi mắt tựa băng phách của thiếu niên đang đứng trước mặt Lin.

“Về nhà”. Lin đáp, đôi mắt ánh lên tia yêu thương, nhỏ lại gần Zebra, thấy cậu vẫn bình an Lin vui đến suýt nữa đã ôm chầm lấy cậu, cũng may nhỏ vẫn giữ được bình tĩnh, chỉ khẽ xoa đầu Zebra, thai độ này của Lin khiến Zebra gần như quên mất mình đang giận. Ngây người.

Ánh mắt đó, cái vuốt tóc đó, giống hệt với Zebric ngày trước. Zebra nắm lấy bàn tay Lin, giữ lại ở tóc mình, đôi mắt long lanh nhìn nhỏ: “Tôi đã tìm chị, trong suốt ba ngày, chị có biết tôi đã lo lắng thế nào không?”.

“Xin lổi nhé. Nhưng tôi ổn rồi. Có một đứa em như cậu thích thật đó” Lin lại xoa xoa đầu.

Lúc này Zebra có chút bừng tỉnh, thay vì cảm động lại thành nổi nóng gạt tay Lin ra: “Tôi không phải thú cưng để chị xoa, cũng không phải em của chị. Còn nữa, lần sau đi đâu xa nên liên lạc với tôi, và phiền chị hãy nhớ mình kém tôi bao nhiêu tuổi, hừm, nếu tôi không ngủ trong băng gần 200 năm và kết hôn ở tuổi 18 như con người thì bây giờ cháu tôi có lẽ là bạn chị đấy, nên đừng có xem tôi như một đứa con nít”.

Hiện giờ trong mắt mọi người Lin chỉ là cô nhóc 17 tuổi nên Zebra nói vậy cũng không sai, mà căn bản đúng là Lin thua tuổi Zebra thật. Nhưng mà nhỏ chỉ bị [Băng hóa] có 70 năm thôi, vẫn có đến 47 năm tiếp thu kiến thức, còn Zebra bất quá chỉ có 17.

Lần đầu tiên Zebra nói nhiều đến thế, nhưng Lin không thấy phiền hà, chỉ cảm thấy Zebra thật đáng yêu: “Vâng vâng đã rõ thưa quý ông Zebra”.

Zebra vẫn không buông tha: “Chị mới từ đâu về?”.

Lin dĩ nhiên hiểu Zebra biết, nói dối là vô ích: “Kí túc xá của Zue”.

Một cơn gió thổi qua, ánh mắt của Zebra trong tích tắc thay đổi, đó là một ánh mắt thâm trầm như một kẻ đã trải qua lửa đời tô luyện, tựa một người đàn ông trưởng thành thực sự, hoàn toàn không phù hợp với khuôn mặt trẻ: “Edana... không, là Adalwen, hắn ta đã làm gì chị?”.

Lin vẫn thường hay nghĩ rằng Zebra chỉ là một đứa trẻ, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đó, nhỏ thật sự biết mình đã quên mất một điều, những đứa trẻ lớn lên trong môi trường quý tộc thường hay “già trước tuổi”. Ít nhiều gì Adalwen cũng hơn Zebra 1 thiên niên kỉ tuổi thọ, ấy vậy mà cậu chẳng kiêng nể gì gọi thẳng tên anh ta ra.

“Không, tôi va phải anh ta, sau đó anh ta.... giúp tôi hong khô quần áo. Tóm lại là vậy đó” có lẽ trước mặt một tạo vật quá thuần khiết, người ta thường cảm thấy quá thổ thẹn mà không dám sa vào tội lỗi. Lin nói dối một cách vụng về.

Zebra cau mày không hài lòng: “Tôi nghĩ rằng hắn hơi quá tay rồi đấy. Đến cả tóc chị cũng làm rối, tay áo nhăn nheo, mặt thì đỏ ựng”.

Nói như vậy, hẳn là Zebra đã tự hình dung được cảnh đó. Zue với Zebra, khả năng nhìn 1 suy 10 của hai vị cũng được lắm. Nếu sau này chán làm hoàng tử,công tước rồi thì đổi nghề đi làm thám tử đi nhé, Lin thấy cũng hợp lắm.

Lin không nói gì. Bất chợt, Zebra nắm lấy cổ tay trái Lin kéo xuống, mặt hai người đối diện. Zebra lên tiếng, giọng cậu chậm rãi như để chắc chắn rằng không một chữ nào lọt khỏi tai Lin: “Tôi nhắc nhở... à không, là cảnh cáo, tôi không cho phép chị bén mãng đến gần hắn, dù trong bất kì trường hợp nào. Nếu chị làm gì đó tổn hại đến Zue, đến nhà Amory, tôi sẽ không tha thứ cho chị, cho dù chị có là người anh tôi yêu”.

Vai trái Lin đau quá. Nhưng nhỏ không để mình có bất kì biểu hiện gì, bởi nhỏ biết, Zebra đâu có tự nhiên mà kéo tay trái của nhỏ.

Cố biểu cảm cho tự nhiên, Lin bỉu môi vâng dạ.

Zebra buông Lin ra, thở dài như trút được gánh nặng: “Chị là cô gái đầu tiên ở bên cạnh Zue lâu như thế này, tôi tin chị sẽ không phản bội anh ấy”.

Lin không trả lời, chỉ mím môi cuối đầu. Nhỏ làm tổn hại đến nhà Amory, Zebra sẽ không tha cho nhỏ, vậy cậu ấy sẽ thế nào khi biết Lin mới chính là kẻ đã giết chết Zebric đây?

Lúc này một giọt nước từ lá trượt xuống, tiếng giọt nước kia vỡ tan trong vũng nước nào đó dưới đất, TÁCH! Cùng với tiếng Zebra vang lên: “Chị đã từng yêu anh Zebric chưa?”.

----

Trở về kí túc xá, ăn uống chuẩn bị xong xuôi đâu đó Lin lập tức bay thẳng đến kí túc xá của Emi cách đó mười mấy km.

Emi nhìn thấy Lin thì vui mừng không hết, bỏ ngang cuốn sách đang đọc, cô tiến đến suýt xoa Lin: “Thật may là cậu vẫn ổn, Lin”.

Lin cười tươi rói: “Tôi rất ổn. Emi đang đọc sách hả?”.

Emi cất cuốn “ngàn lẻ một đêm” vào ngăn bàn, ánh mắt có chút gì đó nhớ nhung mong mỏi: “Thế giới con người trong những quyển sách cậu cho tôi mượn đẹp thật đó, tôi cũng muốn đến đó, đặc biệt là Pháp” tiếng Emi thở dài: “Tôi không mạnh bằng cậu, tôi ra nắng sẽ bị thiêu thành tro, vĩnh viễn tan biến”.

Lin bỗng dưng lớn tiếng: “Tôi..

Tôi muốn một ngày nào đó đưa cậu đi ngắm nắng”.

Emi ngẩn ra một lúc rồi cười, lấy ra trong túi một chiếc lắc chân bằng bạch kim rất đẹp: “Cái này sẽ thay tôi sánh bước cùng cậu”.

Lin vui vẻ nhận lấy, nhanh chóng đeo vào chân, chợt nhỏ thấy không hài lòng: “Tôi thường mang boots cao cổ, không thì đi tất dài, cái lắc của cậu bị che mất rồi”.

Emi cười: “Không sao, cậu thích là được”.

Nhìn thấy Emi vui như vậy, Lin cũng thôi cằn nhằn.

Mãi đến tận sau này, nhỏ mới hiểu được câu” Cái này sẽ thay tôi sánh bước cùng cậu” không chỉ đúng ở nghĩa bóng.

----

Tiết đầu tiên hôm nay là thể dục.

Cơ thể vẫn chưa hết mệt mỏi, nhưng nhỏ vẫn chạy ra đánh bóng chuyền cùng với lớp, ai mà biết được có bao nhiêu con mắt ngầm đang quan sát vai trái của nhỏ chứ.

Thể lệ trò chơi vẫn như thế giới con người, chỉ khac một chút là khoảng cách giữa hai đội ước chừng 30 mét, và bóng được làm từ da của Quái Ngưu đặc chế để chịu được lực tay khủng khiếp của Vampire.

Lin đánh một trận đến mệt lã người. Trong trận, không biết là vô tình hay cố ý, vai trái của nhỏ khá ăn khách trong việc nhận banh.

Xong ván, Lin mệt đến đứt hơi, vai đau ê ẩm nhưng vẫn làm bộ vui vẻ. Nằm bệt xuống dãi cỏ bên đường chạy 1000km, Lin thở hồng hộc, muốn xoa vai mà cũng không dám.

Trong lúc này, chợt nhớ đến lời Zebra lúc nãy.

“Chị đã từng yêu anh Zebric chưa?”.

Lin vẫn nhớ rất rõ nhỏ shock đến ngất xỉu khi biết Zebric vì nhỏ mà chết. Suốt ba năm đầu tiên Lin như một kẻ bị trầm cảm chỉ biết ngồi lì trong phòng ngắm bức ảnh của Zebric. Mãi tận ba năm mới có thể ít nhiều trở lại, nhưng trong suốt 20 năm vẫn vằn vặt trong nỗi ân hận và nhớ nhung điên cuồng.

20 năm, nhỏ dành suốt 20 năm để chữa lành vết thương lòng đó. Vậy là có yêu hay không?

21

0

6 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.