TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 35
Chương 35: Không thể bớt lo

Đỗ Ninh lập tức che miệng, một hồi lâu mới buông ra tay: "Tôi cảm thấy việc này chỉ sợ không có đơn giản như vậy, Lục Huyền nhà cô mà ngốc nghếch, không có đạo lý nào Nhan Như Ngự bồi tên ngốc đi?"

"Cô không nhớ rõ lần trước trên Weibo Nhan Như Ngự tán chuyện với Lục Huyền?" Đường Thu nhịn không được liếc mắt một cái, cô hiện tại đối với Nhan Như Ngự có một nhận thức mới, "Cái Weibo kia kỳ quái như vậy, Nhan Như Ngự cũng dám tán chuyện, hiện tại tôi hoàn toàn không nghi ngờ Nhan Như Ngự sẽ bồi Lục Huyền cùng nhau tán chuyện đến điên luôn."

"Chính là Weibo được phát lần trước không phải đã trở thành sự thật rồi sao?" Đỗ Ninh cười ha hả nói, "Giống như từ lần sự kiện trước đó đến lúc sau, An Dương không có xuất hiện trong tầm mắt trước công chúng, tôi đoán là hắn nghĩ thông suốt cái phương thức này sẽ để ấn tượng xấu trong lòng công chúng, xứng đáng!"

Đường Thu nghĩ đến bộ dáng chật vật của An Dương trong video kia, bất giác phì cười cười, nhưng khi cô nhìn đến Weibo, trong lòng lại là một trận bực bội.

Không thể không bớt lo cho oắt con này, hy vọng bên Tằng Quần không nói lời gì, nếu Tằng Quần tìm tới cửa đòi công đạo, cô thật đúng là không biết nên trả lời thế nào mới tốt.

"Ai, tôi nói này, Lục Huyền nhà cô không phải thật sự sẽ đi xem bói đi?" Đỗ Ninh thuận miệng hỏi, dường như là trêu chọc.

"Sao có thể chứ?" Đường Thu lập tức phản bác.

Nhưng nghĩ lại, cô liền nhớ tới trong khoảng thời gian này phát sinh một loạt chuyện.

Đầu tiên là sau khi Lục Huyền tự sát đột nhiên thay đổi tính cách miệng thì thao thao bất tuyệt nói có huyết quang tai ương, sau đó là ở trên Weibo phát đoạn lời nói kia cho An Dương, kết quả quả nhiên An Dương bị một đống phân chim vừa vặn đáp xuống, vừa lúc ứng "Tai họa trời giáng bất ngờ".

Lúc sau, là tại hiện trường thu hình ở bên ngoài biệt thự.

Lục Huyền nói phải rời khỏi, còn nói là quá nguy hiểm.

Sau đó ở thời điểm quay tiết mục đã xảy ra chuyện gì hiện tại không phải ai cũng biết.

Sắc mặt của sáu người tham dự sau khi kết thúc thu hình đều rất kỳ quái.

Lúc ấy cô nghe được giống như nghe được cái đấy.

Là cái gì nhỉ?

Đường Thu nhíu mày.

Một hồi lâu, cô đột nhiên nhớ tới đối thoại lúc ấy, giống như nói là Mạnh Nhiên bị bám vào người linh tinh các thứ.

Lúc ấy cô tinh thần đều tập trung ở trong tiết mục, cũng không có quá để ý tới những việc này, hoặc là nói theo bản năng đem những việc này vứt ra sau đầu, vô thức không có nhớ kỹ chuyện thần thần quỷ quỷ đó.

Chính là bây giờ nhớ lại, có một số việc từ trước đó rất sớm đã được không bình thường rồi.

Hết thảy, Lục Huyền đều không có cố tình che dấu, nhưng bởi vì cô cũng không có miệt mài truy đến cùng, lúc đó mới không có phát hiện.

Thời điểm Đường Thu lâm vào trầm tư, Đỗ Ninh vẫn luôn ở lướt Weibo, một hồi lâu, đột nhiên thấy ra cái gì đấy, thấy rõ ràng tiền căn hậu quả lúc sau, cô đột nhiên cười.

"Tiểu Đường, cô quan tâm Lục Huyền cũng quá ít đi, ngay cả việc này cũng không biết."

"A?" Đường Thu hoàn hồn, biểu tình mờ mịt.

"Lục Huyền tuyên truyền Tô Thức a, lại nói danh khí gần đây của Tô Thức có thể so với Lục Huyền nhà cô còn lớn hơn, hơn nữa còn là danh khí chính diện, một đợt này Lục Huyền nhà cô kiếm lợi lớn rồi." Đỗ Ninh cho Đường Thu xem di động, trực tiếp từ Weibo Lục Huyền click mở @Chủ Blog.

"Nói như thế nào?" Đường Thu nhìn vào màn hình điện thoại của Đỗ Ninh.

Nói đến trong khoảng thời gian này người nổi nhất là ai, rất nhiều người đều sẽ buột miệng thốt ra "Tô Thức", không phải thi nhân cổ đại Tô Thức, mà là chủ blog gần đây hoành hành ngang trời dựng đất livestream Tô Thức.

Cho dù vị chủ blog livestream này mép miệng đầy mặt, người đến tuổi trung niên, hơn nữa còn là mập mạp, nhưng hắn lại hấp dẫn rất nhiều fan, tuyệt đa số phần lớn bộ phận đều là fan nữ.

Tương phản thật lớn làm cho rất nhiều người đối với người này cũng không có quá chú ý, có người không xem liền đối với người này khịt mũi coi thường, có người bị đề tài hấp dẫn, nhìn một chút, sau đó triệt đẻ trầm mê đi vào.

Đường Thu cũng có nghe qua tên này, đi xem livestream Tô Thức, sau đó trở thành fan Tô Thức.

Bất quá bản thân cô vào giới giải trí, không đến phải mức giống như những fan cuồng bình thường, tuy rằng livestream Tô Thức một video cũng không bỏ, nhưng cũng không nhất định phải xem livestream, bởi vì nguyên nhân công tác, phần lớn thời điểm xem chính là ghi âm.

"Ta thật sự là Tô Thức" cái tài khoản này hiển nhiên là vừa đăng ký, tiến vào chủ trang cơ hồ là trống rỗng, chỉ có một video livestream, là không lâu trước đó vừa mới đăng lên.

Về phần chân dung, là ảnh chụp bản thân Tô Thức, cái nam nhân trung niên vừa béo vừa râu ria quen thuộc kia.

Bản thân là fan của Tô Thức, đối với Đường Thu mà nói quả thực như là đang nằm mơ.

Đúng lúc này, chân dung được đổi mới một chút, chỉ thấy ảnh chụp chân dung chân nhân đổi thành chữ viết.

Weibo cũng có thêm một ảnh chân dung mới, rõ ràng là chân dung chữ viết, hơn nữa nhìn qua thì như là viết tay.

Chữ viết có chút qua loa, bất quá nhìn kỹ vẫn có thể nhìn ra đó là hai chữ Tô Thức, nếu thật là do bản thân chủ blog viết tay, thuyết minh chủ blog xác thật rất có văn hóa.

Bất quá ánh mắt đầu tiên của tất cả mọi người đang nhìn đến chữ viết không phải để ý kiểu chữ, mà là cả bức chữ viết đều là màu đỏ.

Dùng màu đỏ viết tên vẫn luôn bị cho là điềm xấu, cơ hồ sẽ không có người làm như vậy.

Với lại còn dùng giấy vàng nữa.

Rất nhiều dân mạng tiến vào trang chủ, khi nhìn đến bức ảnh chân dung trong Weibo đều ngây đến ngốc rồi.

Đây là có chuyện gì nữa đây???

“Tiên sinh, chúng ta cần nói chuyện.”

Lục Huyền cầm tờ giấy vàng và chu sa mới được mang đến không lâu trước đó, ánh mắt dừng lại trên một tờ giấy vàng có ghi tên ở cách đó không xa.

“Ta cảm thấy bức chân dung trước đó trông quá xấu.” Tô Thức thản nhiên nói.

Lục Huyền nghiêm túc nhìn hắn, nhớ đến bức chân dung của chân nhân khi nãy, im lặng hồi lâu rồi trịnh trọng gật đầu: “Ngài nói đúng.”

“Hửm?” Tô Thức nhướn mày hỏi lại.

“Không, ý tôi không phải vậy.” Lục Huyền khổ sở giải thích, không dám lỗ mãng trước mặt đại lão, “Ý tôi là… dùng bút đỏ để viết chữ không may mắn chút nào.”

“Tại sao lại không may mắn?” Tô Thức ra vẻ nghiêm túc: “Ngươi cứ phổ cập kiến thức đi, ta nghe.”

“Viết chữ bằng bút đỏ mang ý nghĩa… người ch.ết…” Lục Huyền nói, nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Tô Thức đã bày ra bộ dáng “Cậu đang cà khịa ta à?”: “Ta không phải người ch.ết sao?”

“Xin lỗi! Tôi sai rồi.” Lục Huyền lập tức cúi đầu nhận lỗi, đứng dậy nói: “Vậy để tôi đi mua giấy và bút mực cho ngài, hy vọng ngài có thể hài lòng.”

Nói xong, Lục Huyền nhanh chóng bước về phía cửa.

Ngay lúc cậu vừa mở cửa, từ phía sau vang lên giọng nói đầy vui vẻ.

“Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Bước chân Lục Huyền khựng lại, suýt chút nữa vấp ngã. Đứng vững xong, anh cảm thấy tâm hồn mình đã chịu một cú sốc nặng nề.

Đứng đợi trước thang máy, cậu nhìn bảng hiển thị thấy thang máy đang dừng ở tầng 18, sau đó chậm rãi đi xuống.

Khi thang máy đến tầng 14, “đinh” một tiếng, cửa mở ra.

“Nhan lão sư, anh định ra ngoài sao?” Lục Huyền hỏi, nhìn thấy tay Nhan Như Ngự buông xuống, giống như vừa rồi vừa nâng lên làm gì đó, trong lòng có chút khó hiểu.

“Cậu cũng muốn ra ngoài?” Nhan Như Ngự hỏi lại.

Chỉ một chữ “cũng” thôi, Lục Huyền cảm thấy bản thân không cần phải hỏi thêm nữa.

“Ừ.” Lục Huyền lập tức gật đầu, “Trong phòng tôi có một vị đại lão, chắc anh cũng thấy trên Weibo rồi, đúng không Nhan lão sư? Trong nhà không có bút mực, vậy mà tiên sinh lại dùng chu sa và giấy vàng để viết chữ. Tôi định ra ngoài mua một bộ giấy và bút mực, nếu không thì đám cư dân mạng trên Weibo chắc sẽ phát điên mất.”

Nhan Như Ngự sững người, ngay sau đó lấy điện thoại ra, bấm vào gì đó rồi đưa cho Lục Huyền xem.

“Giờ thì họ phát điên rồi đây.”

8

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.