Chương 63
Mark Parker
Chương 63: Mark Parker
Nhà thành chủ trong giới quý tộc cũng khá kỳ quái, quý tộc thường có đặc quyền, muốn tìm nữ nhân rất đơn giản, vì vậy đời sau không ít. Uther thân đứng đầu một thành, nắm giữ lãnh địa rất lớn, tước vị còn là ‘bá tước’, có thể nói tay nắm trọng quyền. Người như hắn thường là con đàn cháu đống mới đúng.
Thế nhưng Uther chỉ có một cô con gái là Barbara, ngay một đứa con trai cũng không. Chuyện này rất không bình thường, trong thế giới phép thuật cho dù nam giới mất năng lực sinh dục, chỉ cần chữa trị bằng phép thuật là khỏi hẳn. Cho dù đứt đoạn cũng có thể dùng phép thuật làm cho mọc lại, có điều thời gian lâu hơn một chút, theo thực lực người làm phép bất đồng mà kéo dài từ một tháng tới nửa năm, hơn nữa rất tốn tiền, người bình thường không trả nổi.
Nhưng các quý tộc lại rất lắm tiền, vì thế giữa Uther và phu nhân của mình chắc chắn không có bệnh tật gì, như vậy sao bọn họ không sinh thêm con? Huống hồ thành chủ còn nói một câu ‘nếu sinh dễ như vậy ta đã đẻ mấy đứa’, lời này rất đáng tra cứu. Nếu trong trò chơi, ngay khi Lương Lập Đông nhận ra điểm này, hệ thống sẽ bố trí nhiệm vụ ‘Nghi vấn về hậu duệ thành chủ thành Đông Phong’, có nhận hay không lại là chuyện khác. Nhưng một khi hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn sẽ nhận được rất nhiều điểm kinh nghiệm, nhiều hơn hoạt động hàng ngày.
Lương Lập Đông theo bản năng mở cửa sổ nhiệm vụ, vẫn một màu xám xịt, không cách nào sử dụng.
Hắn thở dài, trở lại phòng ngủ trên tầng bảy. Jeanne bay từ ngoài cửa sổ vào, hạ xuống giường, rung rung lông vũ vàng kim rồi nói: “Lát nữa ngài ra ngoài cùng thành chủ có cần tôi phối hợp làm gì không?”
“Không cần đâu! Mi cứ bay trên không quan sát xung quanh có ai theo dõi chúng ta không thôi!”
Jeanne bất mãn: “Sức chiến đấu của tôi rất mạnh đấy, ngài đừng dùng thôi như sinh sát mãi thế.”
Tuy Jeanne rất thông minh nhưng thực chất tuổi tác lại không lớn, luôn thích thể hiện mình như một đứa trẻ, có điều cũng vì nó rất thông minh nên hiểu chuyện, biết việc gì cần việc gì không. Có điều trong tình hình không mấy nguy hiểm như hiện tại nó vẫn muốn thể hiện năng lực bản thân.
“Cũng được, vậy mi theo ta cùng hành động.”
Jeanne vui sướng bay lên vai Lương Lập Đông cười: “Ha ha, ngài quả là chủ nhân tốt.”
…
…
Nửa tiếng sau, Lương Lập Đông ra khỏi lâu đài, lúc này Uther đang tập hợp kỵ binh, thành chủ phu nhân đứng bên cạnh hắn, mặc một bộ giáp da màu nâu, hông đeo trường kiếm, khí thế hiên ngang sắc bén. Hai người thấy Lương Lập Đông bèn gật đầu ra hiệu, sau đó thành chủ tiếp tục tập hợp binh sĩ, thành chủ phu nhân lại chủ động tới cạnh Lương Lập Đông.
Thiếu phụ dung mạo cực giống Barbara này cũng có vóc dáng cực kỳ hoàn hảo, tuy dung mạo không hẳn xinh đẹp nhưng khí chất cực kỳ thu hút, khuôn mặt mang theo mị lực lấp loáng. Thành chủ phu nhân nhỏ giọng hỏi: “Beata các hạ, ta có một vấn đề không biết có nên hỏi hay không?”
“Phu nhân xin cứ nói.”
Thành chủ phu nhân vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: “Beata các hạ đã lấy vợ chưa?”
“Thật ra là chưa lấy vợ, có điều cũng có hai người vợ không danh phận.” Lương Lập Đông nhún vai.
Thành chủ phu nhân sắc mặt tiếc nuối: “Tiếc quá, tôi đang định giới thiệu hai ba cô gái tốt cho ngài.”
Trong giai cấp quý tộc, chuyện làm quen nam nữ ngoại trừ thủ đoạn ‘chính quy’ là tiệc rượu, còn một cách khác là người quen giới thiệu. Bất luận xưa nay trong hay ngoài nước, thậm chí thế giới khác, giới nữ đã kết hôn có chút tuổi đều thích làm mai mối. Có điều Lương Lập Đông không cho rằng thành chủ phu nhân muốn giới thiệu nữ nhân cho mình, nếu tuỳ tiện đi thẳng vào vấn đề có vẻ thiếu lễ phép và đột ngột, hắn đoán thành chủ phu nhân chỉ dùng cách này để mở lời mà thôi.
Đúng như dự đoán, tiếp đó thành chủ phu nhân liền hỏi: “Các hạ anh tuấn xuất chúng, mái tóc cũng khác với những người khác, chắc hẳn không phải người Hollevin chúng tôi? Dẫu sao những quý tộc nổi tiếng ở Hollevin tôi đều biết cả, trong thế hệ trẻ tuổi nào ai xuất chúng được như các hạ.”
Những lời này là trực tiếp tra hỏi hộ khẩu rồi. Lương Lập Đông cười đáp: “Tín đồ nữ thần Ác Kim không phân biệt quốc tịch, co sphair người Hollevin không với ta cũng chẳng quan trọng. Trong mắt tín đồ chúng ta thế gian này chỉ có con chiên của thần và kẻ địch của thần mà thôi.”
Giờ Lương Lập Đông càng lúc càng cảm thấy giả mạo tín đồ khổ hạnh nửa năm trước là quyết định sáng suốt, người khác hỏi thăm gia cảnh tình hình của hắn hắn có thể đổ hết lên ‘tín đồ khổ hạnh’.
Không cần giải thích quá nhiều, cũng không cần che che giấu giấu. Mặc dù thành chủ phu nhân thân phận coi như cao quý, nhưng gặp phải ‘sinh vật’ không thể nói lý như tín đồ thần linh như vậy cũng không thể ép hắn nói được.
“Người như các hạ làm tín đồ khổ hạnh thật quá lãng phí.” Thành chủ phu nhân sắc mặt tiếc nuối: “Nếu ngài đồng ý tôi nghĩ rất nhiều cô gái tốt nguyện ý gả cho ngài đấy.”
Lương Lập Đông ngáp một cái: “ta không dám đi tìm các cô gái khác, nếu không hai người vợ sẽ đánh ta bằng chết.”
Thành chủ phu nhân không tin, cô là một ‘phụ nữ’, không chỉ biết thiếu nữ thân còn thuần khiết hay không, cũng biết nam nhân đã dùng tới ‘bảo kiếm’ hay chưa. Đây là ‘năng lực đặc biệt’ mà nhiều quý phụ sở hữu. Theo cô thấy, Lương Lập Đông hoàn toàn là trai tân, cho dù hắn có biểu hiện thành thục đến đâu nhưng vẫn là trai tân. Một tên trai tân có hai vợ, có quỷ mới tin… Tín đồ khổ hạnh vì từ chối sắc đẹp thật đúng là thủ đoạn hay duyên cớ gì cũng bịa ra được.
Thành chủ phu nhân nghĩ vậy, đang định hỏi thêm, thành chủ Uther đã tập hợp xong đội hình.
Đề tài gián đoạn tại đó khiến thành chủ phu nhân khá tiếc nuối, ba người dẫn theo khoảng sáu mươi kỵ binh đi ra ngoài thành, chuẩn bị đi về phía mỏ vàng, có điều, chuyện bất ngờ phát sinh, vài chục người bọn họ lại bị ngăn cản ở cửa thành.
Hơn mười mục sư mặc áo choàng xanh lá của thần điện Sinh Mệnh ngăn trước đội ngũ. Uther sắc mặt âm trầm, giờ bọn họ còn chưa rời khỏi thành Đông Phong, xung quanh người đi lại nườm nượp, hắn đoán không cần ba tiếng, tin đồn ‘thành chủ Uther bị thần điện Sinh Mệnh cản đường’ sẽ lan khắp toàn thành. Chuyện này sẽ ảnh hưởng rất xấu tới danh vọng phủ thành chủ.
Uther rất muốn lao qua đám tín đồ của thần điện Sinh Mệnh này, nhưng hắn không dám! Chính giữa những tín đồ nữ thần Sinh Mệnh này là một ông lão mái tóc bạc trắng.
Ông lão này là giáo chủ của thần điện Sinh Mệnh thành Đông Phong, Mark Parker, thân phận cực cao. Nếu Uther để kỵ binh càn quét, phá hỏng quy củ ngầm, thần điện Sinh Mệnh chắc chắn sẽ quyết đấu không chết không thôi cùng phủ thành chủ. Quan trọng nhất là thực lực Mark Parker rất manh, Uther không tự tin có thể thắng lợi.
“Parker các hạ, sao lại ngăn cản chúng ta?” Uther cố nén cơn giận hỏi.
Ánh mắt đầy ý lạnh của Mark Parker như lưỡi dao đảo qua người hai vợ chồng Uther và thành chủ phu nhân, sau đó sang người đám Lương Lập Đông, cuối cùng lại trở lại người thành chủ Uther. Lão dùng giọng khàn khàn vênh váo hung hăng nói: “Không phải ta chặn các người mà là các người chặn ta. Chúng ta vừa ra ngoài thành ban phước về đã thấy thành chủ ngài dẫn theo quân đội hùng hổ chặn chúng ta lại. Xem ra ta già đến vô dụng rồi, ai cũng dám hạ nhục ta.”
“Parker các hạ là cường giả mạnh nhất trong thành Đông Phong, ai dám hạ nhục ngài chứ.” Uther miệng cười lòng không cười đáp: “Có điều kính mong Parker các hạ nhường đường, để chúng ta đi trước. Ban ngày ban mặt, dưới sự chứng kiến của đông đảo dân chúng, các người chặn đường quân đội như vậy sẽ tổn thương lòng tự tôn quân nhân của chúng ta. Ngài thấy đúng không?”
“Tổn thương lòng tự tôn của các người thì đã sao?” Parker mỉm cười cực kỳ ‘hiền hậu’: “Vậy thần điện Sinh Mệnh chúng ta bị sỉ nhục thì nên lấy gì cọ rửa? Mấy cái mạng đây? Thành chủ không thấy hung thủ nên có lời giải thích ư?”
Thành chủ rất bình tĩnh đáp: “Ta cũng thấy vậy, nhưng ta nghe nói thủ phạm sát hại tín đồ thần điện sinh mệnh đã sớm bỏ chạy khỏi thành Đông Phong. Nếu Parker các hạ còn muốn đòi lại công bằng, như vậy mời ngài tự ra tay bắt phạm nhân trở lại.”
“Sẽ có ngày như vậy!”
Mark Parker nhìn Lương Lập Đông một cái rồi vung tay lên, mười mấy tín đồ thần điện Sinh Mệnh cùng hắn bay lên, lướt qua trên đầu đám người Uther. Đây đã là sỉ nhục tuy bề ngoài Uther không biểu hiện ra gì, nhưng Lương Lập Đông có thể thấy hắn đang ráng sức áp chế tâm trạng phẫn nộ của bản thân.
Khác với thành chủ, Lương Lập Đông không cảm thấy giận, sự chú ý của hắn bị dòng giới thiệu của hệ thống thu hút, bên trên ghi rất rõ, Mark Parker là một mục sư lv 10.
Chuyện này thật khó xử lý… Lương Lập Đông thầm nghĩ. Bất cứ nghề nghiệp nào sau khi lên cấp 10 cũng có thể thăng cấp nghề nghiệp. Phương hướng thăng cấp của nghề mục sư có ba, bất cứ hướng nào cũng cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa sau khi đẳng cấp nhân vật lên đến 10 sẽ tự động nhận được một ‘sở trường truyền thuyết’. So với sở trường bình thường, ‘sở trường truyền thuyết’ lợi hại hơn rất nhiều, thậm chí có năng lực thay xoay chuyển chiến cuộc.
27
0
6 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
