TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 39
Chương 39: Đoàn tụ với đội trưởng cũ

EDIT: HẠ

12 giờ giữa trưa, các tuyển thủ đội quốc gia lần lượt đến nhà ăn ăn cơm. Đám người mới bị bắt viết bản kiểm điểm vừa nhìn thấy huấn luyện viên Giang đã như chuột gặp mèo, rũ đầu xuống vội vàng trốn tránh, sợ chính mình sẽ bị tóm lại sau đó ăn thêm một trận mắng.

Ngược lại, Diệp Khinh Danh lại mặt dày chạy tới —— Đối với hắn ta mà nói, viết bản kiểm điểm cũng chỉ là trò trẻ con, tối hôm qua sau khi trở về, hắn đã viết bản kiểm điểm đến ba giờ sáng, sau đó ngủ một mạch tới 11 giờ mới chịu rời giường, còn cố ý cạo râu tắm rửa, chải gọn mái tóc, thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Tối hôm qua mơ mơ màng màng nhận điện thoại của lão Lâm, sau đó bị giọng nói lạnh băng của Giang Thiệu Vũ dọa tỉnh, Diệp Khinh Danh vội tới mức không kịp dửa mặt, mang theo một mái đầu ổ gà chạy tới phòng họp, nhìn chẳng khác gì bang chủ cái bang.

Hôm nay sau khi ăn mặc chỉnh tề, thoạt nhìn lại có vẻ anh tuấn phong độ.

Diệp Khinh Danh có một đôi mắt đào hoa đưa tình, chỉ cần mỉm cười dịu dàng là có thể khiến người khác mềm lòng. Nhưng Giang Thiệu Vũ đã quá quen với bộ dạng mặt dày này của hắn, thấy hắn cười tủm tỉm thò mặt qua, anh lập tức dùng chiếc đũa gõ lên mặt bàn: “Ngồi xa ra.”

Diệp Khinh Danh nhích sang bên cạnh, ra vẻ tủi thân nói: “Sao anh lại đối sử với đồng đội cũ vô tình như thế? Tôi cũng đâu phải vi khuẩn.”

Giang Thiệu Vũ lạnh nhạt nói: “Ăn cơm xong thì đến văn phòng tìm tôi.”

Diệp Khinh Danh chớp chớp mắt: “Muốn ôn chuyện hả?”

Giang Thiệu Vũ: “Nộp bản kiểm điểm.”

Diệp Khinh Danh: “…”

Giang Thiệu Vũ: “Tiện thể tâm sự luôn, vì sao cậu lại bị cấm thi đấu.”

Diệp Khinh Danh: “…”

Đệt mẹ, người này lại định mắng hắn thêm một trận nữa đúng không?

Chu Dật Nhiên và lão Lâm thấy cảnh tượng quen thuộc “Diệp Tử bị mắng”, liền không nhịn được nén cười bước tới, định ôn chuyện với cậu bạn cũ, kết quả, Giang Thiệu Vũ ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, bình tĩnh nói: “Lão Lâm, Tiểu Chu, hai người cơm nước xong cũng lên văn phòng tìm tôi.”

Hai người: “…?”

Sao bọn họ lại có linh cảm chẳng lành như sắp đâm vào họng súng thế này?



Sau khi ăn xong, tổ đội ba người lập tức đi tìm Giang Thiệu Vũ.

Tầng cao nhất của tòa nhà huấn luyện có một văn phòng nằm trong góc khuất, trên cửa viết “văn phòng huấn luyện viên đội tuyển quốc gia”, có thể dự đoán, sau này nơi này sẽ trở thành địa điểm mà các tuyển thủ sợ hãi nhất.

Lão Lâm bước lên gõ cửa, bên trong lập tức truyền đến một giọng nói lạnh lùng: “Vào đi.”

Ba người lần lượt đi vào trong phòng.

Ngày đầu tiên nhậm chức, Giang Thiệu Vũ đã nhanh chóng thu dọn căn phòng gọn gàng

Trên mặt bàn rộng rãi đặt hai cái máy tính, một bộ máy tính để bàn có cấu hình cao và một cái notebook mỏng nhẹ. Bức tường phía sau đặt một kệ sách, trên kệ sách bày một loạt folder được xếp ngay ngắn, thông qua đánh dấu có thể biết đây là hồ sơ của các tuyển thủ đội tuyển quốc gia và tài liệu về các câu lạc bộ lớn.

Trong tay anh còn cầm một quyển sổ tay bìa da màu đen, rõ ràng là dùng để ghi chép.

Về sau người phạm lỗi sẽ bị anh ghi vào quyển sổ này.

Mà đã bị ghi vào sổ… thì cứ tự cầu phúc đi.

Ba người đứng thẳng hàng như học sinh đang bị chủ nhiệm lớp gọi vào văn phòng, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm túc, đồng thanh hô to: “Huấn luyện viên Giang.” Chỉ thiếu mỗi một cái cúi chào.

Hiện tại, ba người đều là trụ cột của các chiến đội hàng đầu, ở trong chiến đội của mình, các đội viên đều phải nghe bọn họ nói, sẽ tôn kính gọi bọn họ một tiếng “Anh”, nhưng đứng trước mặt Giang Thiệu Vũ, bọn họ vẫn chỉ là một đám tiểu đệ.

Giang Thiệu Vũ chỉ vào sô pha bên cạnh: “Ngồi đi, cũng đâu phải đấu tố, không cần nghiêm túc như vậy đâu. Tôi tìm các cậu tới đây là muốn tâm sự một chút.”

Ba người liếc nhau, xoay người ngồi lên sô pha.

Hôm qua, trước mặt bao nhiêu người, Giang Thiệu Vũ không thể thiên vị, xuống tay với Diệp Tử cũng là do hắn tự chuốc lấy. Nhưng bây giờ các đồng đội cũ nói chuyện riêng với nhau, anh cũng không cần phải giữ bộ dáng nghiêm khắc của huấn luyện viên nữa.

Anh đứng lên, rót cho mỗi người một ly trà, sau đó mới nhìn về phía Diệp Khinh Danh: “Sao Diệp Tử lại bị cấm thi đấu thế? Tôi vừa gọi điện cho Liên Minh, chủ tịch Tề nói với tôi, trong lúc tham gia phỏng vấn ở nước ngoài, cậu đã cãi cọ với một phóng viên, còn đập vỡ máy ảnh của người ta, chuyện này có ảnh hưởng rất lớn. Lý do là gì?”

Diệp Khinh Danh nhận lấy chén trà, mặt nhăn mày nhó gãi đầu, có vẻ không biết nên mở miệng như thế nào.

Lão Lâm chủ động nói: “Thực ra chuyện này cũng không thể trách mỗi Diệp Tử, tên phóng viên kia nói chuyện quá khó nghe.”

Giang Thiệu Vũ nhướng mày: “Ồ? Khó nghe đến mức nào?”

Lão Lâm ho nhẹ một tiếng, cố ý bóp giọng, học giọng điệu âm dương quái khí của tên phóng viên kia: “Người đi ra từ ACE đều có trình độ như vậy sao? Đến cả góc áo của đối thủ cũng không đánh trúng, đây là những gì Wing Thần dạy các cậu à? Các cậu có từng nghĩ đến chuyện giải nghệ sớm để về đoàn tụ với đội trưởng cũ Wing Thần không?”

*Âm dương quái khí: Miêu tả giọng điệu hoặc thái độ của ai đó mang tính mỉa mai, châm biếm khiến người nghe cảm thấy khó chịu.

Giang Thiệu Vũ: “…”

Diệp Khinh Danh bực bội vò đầu, sau đó lại đưa tay vuốt lại, nói: “Trận đó đúng lúc có tôi, lão Lâm và Tiểu Chu cùng lên thi đấu, tên phóng viên kia là anti – fan của ACE, hắn nói tôi đánh gà, tôi có thể nhịn. Nhưng tôi mẹ nó không nhịn được khi hắn nói cả đội ACE chúng ta, còn kéo cả đội trưởng của chúng ta vào. Anh giải nghệ bao nhiêu năm rồi mà vẫn bị bọn họ lôi ra quất xác!”

Giang Thiệu Vũ lạnh lùng nói: “Cái gì mà quất xác? Tôi còn chưa có chết.”

“Khụ khụ!” Diệp Khinh Danh suýt nữa đã bị sặc nước trà, hắn vội đặt cốc xuống, uất ức nói: “Khi đó vừa thua trận, tâm trạng của tôi đã không tốt rồi, hắn còn dí camera vào mặt tôi quay mãi, tôi tức quá nên đã đập nát cái máy quay của hắn…” Càng về sau giọng nói càng nhỏ dần, rõ ràng cũng không có bao nhiêu tự tin.

Lão Lâm ở bên cạnh làm người hòa giải: “Anh Vũ, cậu đừng nóng giận, Diệp Tử cũng chỉ muốn bảo vệ thanh danh cho cậu thôi. Trong lòng chúng tôi, thực lực của cậu là thứ không thể nghi ngờ. Tay phóng viên kia mỉa mai ACE, Diệp Tử nhất thời không kiềm chế được. Cậu ấy cũng đã đền tiền cho đối phương rồi, cũng bị cấm thi đấu nửa năm, hình phạt này cậu ấy cũng chấp nhận rồi.”

Giang Thiệu Vũ bình tĩnh nói: Chiến đội ACE năm đó đã có rất nhiều anti-fan, tôi cho rằng mọi người đã sớm quen rồi chứ. Diệp Khinh Danh, cậu quá nóng nảy, cậu nổi cáu ngay trước mặt phóng viên truyền thông, sau khi trở về, bọn họ chắc chắn sẽ nói nhảm về cậu.”

Diệp Khinh Danh nhún vai: “Kệ đi. Dù sao trong mắt bọn họ, tôi chính là một kẻ bất cần đời, lông bông không chịu quản chế, không hiểu mấy cái lễ nghĩa rác rưởi của bọn họ. Dù sao lão tử cũng không quan tâm mấy thứ này.”

Giang Thiệu Vũ yên lặng một lát sau đó lại nói sang chuyện khác: “Không phải tên phóng viên kia đã nói các cậu nên sớm giải nghệ để đoàn tụ với đội trưởng cũ sao?”

Ba người đều ngẩng đầu nhìn về phía Giang Thiệu Vũ.

Sắc mặt anh vẫn bình thản, chẳng hề có chút tức giận nào.

Diệp Tử còn đang thắc mắc không biết sao lần này mình lại không bị mắng, thì đã nghe thấy Giang Thiệu Vũ thản nhiên nói tiếp: “Vậy thì các cậu cố gắng thêm một chút đi, đến mà đoàn tụ với đội trưởng cũ.”

Ba người ngẩn ra.

Đoàn tụ? Đoàn tụ cái gì?

Tiểu Chu là người phản ứng nhanh nhất, hắn hỏi: “Ý anh là… Đội quốc gia?!”

Giang Thiệu Vũ gật đầu: “Đúng vậy. Bây giờ đội trưởng cũ của các cậu đã là huấn luyện viên của đội tuyển quốc gia rồi, nếu các cậu có bản lĩnh, mùa tiếp theo các cậu hãy tiếp tục giành vé vào đội tuyển quốc gia —— Như vậy chúng ta có thể đoàn tụ rồi.”

Ba người: “!!!”

ACE đã tan rã từ lâu, nhưng tình cảm bọn họ xây dựng được từ thời niên thiếu lại rất sâu đậm, bọn họ không chỉ là anh em tốt cùng nhau kề vai chiến đấu, trong lòng bọn họ, các thành viên của chiến đội ACE chính là “Người một nhà”.

Đoàn tụ ở đội tuyển quốc gia?

Thành viên ACE, thật sự có thể đoàn tụ một lần nữa sao?

8

0

3 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.