0 chữ
Chương 32
Chương 32: Ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ
EDIT: HẠ
Bản đồ thi đấu vẫn là “Tòa Nhà Chọc Trời”, Chu Dật Nhiên thở sâu, đăng nhập tài khoản “Tiểu Tiểu Chu” của chính mình, nhanh chóng đổi vũ khí.
Vũ khí chính đương nhiên là vũ khí sở trường của hắn [AK-47 – Thiên Biến], vũ khí phụ là [AK-12 – Ám Dạ], cuối cùng là vũ khí dạng nắm [Lựu đạn cầm tay].
Hắn mang theo hai khẩu súng lục đột kích dòng AK, kết hợp với lựu đạn cầm tay, lối chơi rõ ràng thiên về phong cách hung hãn bạo lực, hiển nhiên là định chơi sòng phẳng với Giang Thiệu Vũ!
Giang Thiệu Vũ nhướng mày, ấn nút chuẩn bị.
Trận đấu bắt đầu, cả hai nhanh chóng lẻn vào tòa nhà gần đó.
Chu Dật Nhiên di chuyển hình chữ Z nhanh chóng đi xuyên qua các chướng ngại vật, dùng tốc độ nhanh nhất tiếp cận Giang Thiệu Vũ, không bao lâu sau, tiếng súng đinh tai nhức óc liên tục vang lên!
[Tiểu Tiểu Chu] sử dụng [AK-47 – Thiên Biến] bắn trúng [Tùy Tùy Tiện Tiện]!
[Tùy Tùy Tiện Tiện] sử dụng [MSG - Cực Quang] bắn trúng [Tiểu Tiểu Chu]!
Tiếng súng không ngừng, thông báo trúng đạn liên tục spam trên màn hình, mọi người quan sát phía sau đều căng thẳng đến mức nín thở.
Cao thủ chân chính đọ súng, tay đột kích đối đầu với tay súng bắn tỉa, nhiệt huyết lại kí©h thí©ɧ!
Đây giống như một cuộc chiến giữa một chiến sĩ hung ác và một xạ thủ bạo lực.
Cả hai liên tục lôi kéo khoảng cách, di chuyển kiềm chế, quấy nhiễu bằng âm thanh, những kỹ thuật thao tác đỉnh cao chẳng khác nào một buổi thi đấu thị phạm!
Đám người mới trừng lớn hai mắt cẩn thận nhìn chằm chằm màn hình, không dám bỏ lỡ dù chỉ là một giây màn ảnh.
Tiểu Chu không hổ là đội viên Giang Thiệu Vũ thưởng thức nhất khi còn thi đấu trong chiến đội ACE, nhờ có kinh nghiệm thi đấu nhiều năm và tố chất tâm lý ổn định, hắn và Giang Thiệu Vũ PK, thế mà lại có thể đánh ra được phong thái của một tuyển thủ đội tuyển quốc gia.
Xem ra, đội tuyển quốc gia cũng không phải toàn là bao cỏ.
Giang Thiệu Vũ hơi cong khóe môi, nhanh chóng nhảy lên, chỉ trong chớp mắt đã lộn qua một chướng ngại vật.
Chu Dật Nhiên quả nhiên đã nổ súng, súng lục đột kích AK có sức bắn vô cùng hung mãnh, giống như đang phun ra từng ngọn lửa, nhanh chóng đuổi sát phía sau Giang Thiệu Vũ, viên đạn bùm bùm như mưa đá nhanh chóng trút xuống, quét ra một loạt khói đen phía sau anh!
Chu Dật Nhiên nhìn như ôn tồn lễ độ, lúc đánh lên vừa bình tĩnh lại hung hãn.
Hắn đã tận dụng triệt để lợi thế cận chiến của một tay đột kích.
Lượng máu của Giang Thiệu Vũ chỉ còn lại 30%, vừa rồi Chu Dật Nhiên cũng bị bắn trúng vào bả vai, lúc này lượng máu chỉ còn lại một nửa.
Các đội viên đứng sau xem đến mức máu nóng sôi trào, ai cũng hồi hộp suy đoán không biết Chu Dật Nhiên có thể hạ gục được Vũ Thần không?
Nhưng sự thật chứng minh…..
Đội trưởng của hắn vẫn mãi là đội trưởng của hắn!
—— [Tùy Tùy Tiện Tiện] sử dụng [MSG – Cực Quang] bắn một phát nổ đầu [Tiểu Tiểu Chu]!
Giang Thiệu Vũ đã tìm được một cơ hội tuyệt hảo.
Anh chọn đúng góc khuất trong tầm nhìn của Chu Dật Nhiên, sau khi vượt chướng ngại vật, anh lập tức mai phục sẵn ở vị trí bắn tỉa bên sườn. Ngay khi Chu Dật Nhiên vòng qua từ cánh bên, anh lập tức tiến hành ngắm bắn.
Một phát kết liễu!
Ngay cả anh Chu cũng thua sao?
Anh Chu là tuyển thủ có biểu hiện tốt nhất trong giải đấu thế giới lần này!
Đám tiểu thiếu niên lập tức đổ mồ hôi lạnh.
Chu Dật Nhiên lại tỏ ra khá nhẹ nhàng, đôi tay rời khỏi bàn phím, hắn mỉm cười cảm khái: “Vẫn không đánh lại anh.”
Giang Thiệu Vũ nói: “Đây là bản đồ thuần bắn tỉa, đổi một bản đồ khác có lẽ kết quả cũng sẽ khác.”
Đây đã là lời khẳng định lớn nhất của một huấn luyện viên độc miệng dành cho tuyển thủ rồi.
Chu Dật Nhiên đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, đi đến bên cạnh lão Lâm và Diệp Tử.
Diệp Khinh Danh vỗ vai hắn cổ vũ, thấp giọng nói: “Thua cũng không sao, ít nhất cậu không phải viết bản kiểm điểm.”
Chu Dật Nhiên không khách khí đáp lại: “Còn không phải là do chính cậu tự gây chuyện, cho nên anh ấy mới bắt cậu viết bản kiểm điểm à?”
Diệp Khinh Danh: “…..”
Giang Thiệu Vũ quét mắt nhìn mọi người: “Tiếp theo ai lên?”
Cả đám đồng thời gục đầu xuống, giống như lúc đi học, giáo viên đang gọi học sinh lên kiểm tra bài, bọn họ đồng loạt lẩm bẩm trong lòng: Đừng gọi tôi, ngàn vạn lần đừng gọi tôi!
Lão Lâm nghĩ thầm, hay là mình lên luôn nhỉ?
Dù sao Diệp Tử và Tiểu Chu đều đã thua, bản thân thua trước đội trưởng cũ dường như cũng không có gì đáng xấu hổ.
Ngay lúc hắn đi về phía trước một bước, chuẩn bị mở miệng, ánh mắt Giang Thiệu Vũ đột nhiên khóa chặt vào mấy người Mạc Hàm Thiên đang đứng co mình ở hàng phía sau, anh thản nhiên nói: “Tiểu đội anh em Hồ Lô đâu? Đại Oa không định lên trước hả?”
Năm thiếu niên: “………”
Lão Lâm, Diệp Tử và Tiểu Chu đều lộ vẻ mặt nghi hoặc, chủ tịch Tề và chị Du cũng liếc mắt nhìn nhau một cái.
Chủ tịch Tề thấp giọng hỏi: “Tiểu đội anh em Hồ Lô là gì?”
Du Minh Tương dở khóc dở cười: “Không biết. Nhưng nhìn ánh mắt của A Vũ thì, hình như cậu ấy đang gọi Tiểu Mạc?”
Diệp Tử đứng bên cạnh cười tủm tỉm hả hê: “Xem ra Tiểu Mạc đã chọc phải vị Boss này rồi.”
Trong ánh mắt nghi hoặc và hóng hớt của một đám người, Mạc Hàm Thiên đỏ mặt tía tai đi ra.
Hắn chưa bao giờ thấy xấu hổ như hôm nay!
Giờ phút này, đừng nói là muốn đi lên xin chữ ký thần tượng, hắn chỉ hận không thể đào một cái hầm ngầm sau đó chôn luôn chính mình.
Đại Oa trong tiểu đội anh em Hồ Lô, còn không phải đang nói hắn sao?
Chuyện này không phải là do hắn khơi mào trước sao!
Gặp phải cao thủ trong trò chơi, thua thì thua đi, hắn lại giống như một kẻ ngốc kéo cả đám tới để “Hành gà” đối phương.
Kết quả, hóa ra chính mình mới là gà, nhóm người bọn họ một người tiếp theo một người bị đối phương hành cho ra bã.
Giang Thiệu Vũ thấy hắn gục đầu xuống, thản nhiên hỏi: “Đích thân đứng sau lưng tôi xem rồi, giờ còn nghi ngờ tôi bật hack không?”
Mạc Hàm Thiên sắp khóc tới nơi, nơm nớp lo sợ nói: “Không, không nghi ngờ.”
Giang Thiệu Vũ nói: “Ngồi đi. Bản đồ “Tòa Nhà Chọc Trời” là bản đồ thuần bắn tỉa, cậu là tay súng bắn tỉa của đội tuyển quốc gia, để tôi xem cậu di chuyển như thế nào.”
Mấy người Thời Tiểu Bân, Hạ Lê âm thầm thắp cho Mạc Hàm Thiên một ngọn nến trong lòng.
Tiện thể cũng tự thắp cho mình một cây, đề phòng trước.
Tiểu đội anh em Hồ Lô: Xong đời.
Ngày này năm sau… biết đâu lại là ngày giỗ chung của cả bọn?
Bản đồ thi đấu vẫn là “Tòa Nhà Chọc Trời”, Chu Dật Nhiên thở sâu, đăng nhập tài khoản “Tiểu Tiểu Chu” của chính mình, nhanh chóng đổi vũ khí.
Vũ khí chính đương nhiên là vũ khí sở trường của hắn [AK-47 – Thiên Biến], vũ khí phụ là [AK-12 – Ám Dạ], cuối cùng là vũ khí dạng nắm [Lựu đạn cầm tay].
Hắn mang theo hai khẩu súng lục đột kích dòng AK, kết hợp với lựu đạn cầm tay, lối chơi rõ ràng thiên về phong cách hung hãn bạo lực, hiển nhiên là định chơi sòng phẳng với Giang Thiệu Vũ!
Giang Thiệu Vũ nhướng mày, ấn nút chuẩn bị.
Trận đấu bắt đầu, cả hai nhanh chóng lẻn vào tòa nhà gần đó.
Chu Dật Nhiên di chuyển hình chữ Z nhanh chóng đi xuyên qua các chướng ngại vật, dùng tốc độ nhanh nhất tiếp cận Giang Thiệu Vũ, không bao lâu sau, tiếng súng đinh tai nhức óc liên tục vang lên!
[Tùy Tùy Tiện Tiện] sử dụng [MSG - Cực Quang] bắn trúng [Tiểu Tiểu Chu]!
Tiếng súng không ngừng, thông báo trúng đạn liên tục spam trên màn hình, mọi người quan sát phía sau đều căng thẳng đến mức nín thở.
Cao thủ chân chính đọ súng, tay đột kích đối đầu với tay súng bắn tỉa, nhiệt huyết lại kí©h thí©ɧ!
Đây giống như một cuộc chiến giữa một chiến sĩ hung ác và một xạ thủ bạo lực.
Cả hai liên tục lôi kéo khoảng cách, di chuyển kiềm chế, quấy nhiễu bằng âm thanh, những kỹ thuật thao tác đỉnh cao chẳng khác nào một buổi thi đấu thị phạm!
Đám người mới trừng lớn hai mắt cẩn thận nhìn chằm chằm màn hình, không dám bỏ lỡ dù chỉ là một giây màn ảnh.
Tiểu Chu không hổ là đội viên Giang Thiệu Vũ thưởng thức nhất khi còn thi đấu trong chiến đội ACE, nhờ có kinh nghiệm thi đấu nhiều năm và tố chất tâm lý ổn định, hắn và Giang Thiệu Vũ PK, thế mà lại có thể đánh ra được phong thái của một tuyển thủ đội tuyển quốc gia.
Giang Thiệu Vũ hơi cong khóe môi, nhanh chóng nhảy lên, chỉ trong chớp mắt đã lộn qua một chướng ngại vật.
Chu Dật Nhiên quả nhiên đã nổ súng, súng lục đột kích AK có sức bắn vô cùng hung mãnh, giống như đang phun ra từng ngọn lửa, nhanh chóng đuổi sát phía sau Giang Thiệu Vũ, viên đạn bùm bùm như mưa đá nhanh chóng trút xuống, quét ra một loạt khói đen phía sau anh!
Chu Dật Nhiên nhìn như ôn tồn lễ độ, lúc đánh lên vừa bình tĩnh lại hung hãn.
Hắn đã tận dụng triệt để lợi thế cận chiến của một tay đột kích.
Lượng máu của Giang Thiệu Vũ chỉ còn lại 30%, vừa rồi Chu Dật Nhiên cũng bị bắn trúng vào bả vai, lúc này lượng máu chỉ còn lại một nửa.
Các đội viên đứng sau xem đến mức máu nóng sôi trào, ai cũng hồi hộp suy đoán không biết Chu Dật Nhiên có thể hạ gục được Vũ Thần không?
Đội trưởng của hắn vẫn mãi là đội trưởng của hắn!
—— [Tùy Tùy Tiện Tiện] sử dụng [MSG – Cực Quang] bắn một phát nổ đầu [Tiểu Tiểu Chu]!
Giang Thiệu Vũ đã tìm được một cơ hội tuyệt hảo.
Anh chọn đúng góc khuất trong tầm nhìn của Chu Dật Nhiên, sau khi vượt chướng ngại vật, anh lập tức mai phục sẵn ở vị trí bắn tỉa bên sườn. Ngay khi Chu Dật Nhiên vòng qua từ cánh bên, anh lập tức tiến hành ngắm bắn.
Một phát kết liễu!
Ngay cả anh Chu cũng thua sao?
Anh Chu là tuyển thủ có biểu hiện tốt nhất trong giải đấu thế giới lần này!
Đám tiểu thiếu niên lập tức đổ mồ hôi lạnh.
Chu Dật Nhiên lại tỏ ra khá nhẹ nhàng, đôi tay rời khỏi bàn phím, hắn mỉm cười cảm khái: “Vẫn không đánh lại anh.”
Giang Thiệu Vũ nói: “Đây là bản đồ thuần bắn tỉa, đổi một bản đồ khác có lẽ kết quả cũng sẽ khác.”
Đây đã là lời khẳng định lớn nhất của một huấn luyện viên độc miệng dành cho tuyển thủ rồi.
Chu Dật Nhiên đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, đi đến bên cạnh lão Lâm và Diệp Tử.
Diệp Khinh Danh vỗ vai hắn cổ vũ, thấp giọng nói: “Thua cũng không sao, ít nhất cậu không phải viết bản kiểm điểm.”
Chu Dật Nhiên không khách khí đáp lại: “Còn không phải là do chính cậu tự gây chuyện, cho nên anh ấy mới bắt cậu viết bản kiểm điểm à?”
Diệp Khinh Danh: “…..”
Giang Thiệu Vũ quét mắt nhìn mọi người: “Tiếp theo ai lên?”
Cả đám đồng thời gục đầu xuống, giống như lúc đi học, giáo viên đang gọi học sinh lên kiểm tra bài, bọn họ đồng loạt lẩm bẩm trong lòng: Đừng gọi tôi, ngàn vạn lần đừng gọi tôi!
Lão Lâm nghĩ thầm, hay là mình lên luôn nhỉ?
Dù sao Diệp Tử và Tiểu Chu đều đã thua, bản thân thua trước đội trưởng cũ dường như cũng không có gì đáng xấu hổ.
Ngay lúc hắn đi về phía trước một bước, chuẩn bị mở miệng, ánh mắt Giang Thiệu Vũ đột nhiên khóa chặt vào mấy người Mạc Hàm Thiên đang đứng co mình ở hàng phía sau, anh thản nhiên nói: “Tiểu đội anh em Hồ Lô đâu? Đại Oa không định lên trước hả?”
Năm thiếu niên: “………”
Lão Lâm, Diệp Tử và Tiểu Chu đều lộ vẻ mặt nghi hoặc, chủ tịch Tề và chị Du cũng liếc mắt nhìn nhau một cái.
Chủ tịch Tề thấp giọng hỏi: “Tiểu đội anh em Hồ Lô là gì?”
Du Minh Tương dở khóc dở cười: “Không biết. Nhưng nhìn ánh mắt của A Vũ thì, hình như cậu ấy đang gọi Tiểu Mạc?”
Diệp Tử đứng bên cạnh cười tủm tỉm hả hê: “Xem ra Tiểu Mạc đã chọc phải vị Boss này rồi.”
Trong ánh mắt nghi hoặc và hóng hớt của một đám người, Mạc Hàm Thiên đỏ mặt tía tai đi ra.
Hắn chưa bao giờ thấy xấu hổ như hôm nay!
Giờ phút này, đừng nói là muốn đi lên xin chữ ký thần tượng, hắn chỉ hận không thể đào một cái hầm ngầm sau đó chôn luôn chính mình.
Đại Oa trong tiểu đội anh em Hồ Lô, còn không phải đang nói hắn sao?
Chuyện này không phải là do hắn khơi mào trước sao!
Gặp phải cao thủ trong trò chơi, thua thì thua đi, hắn lại giống như một kẻ ngốc kéo cả đám tới để “Hành gà” đối phương.
Kết quả, hóa ra chính mình mới là gà, nhóm người bọn họ một người tiếp theo một người bị đối phương hành cho ra bã.
Giang Thiệu Vũ thấy hắn gục đầu xuống, thản nhiên hỏi: “Đích thân đứng sau lưng tôi xem rồi, giờ còn nghi ngờ tôi bật hack không?”
Mạc Hàm Thiên sắp khóc tới nơi, nơm nớp lo sợ nói: “Không, không nghi ngờ.”
Giang Thiệu Vũ nói: “Ngồi đi. Bản đồ “Tòa Nhà Chọc Trời” là bản đồ thuần bắn tỉa, cậu là tay súng bắn tỉa của đội tuyển quốc gia, để tôi xem cậu di chuyển như thế nào.”
Mấy người Thời Tiểu Bân, Hạ Lê âm thầm thắp cho Mạc Hàm Thiên một ngọn nến trong lòng.
Tiện thể cũng tự thắp cho mình một cây, đề phòng trước.
Tiểu đội anh em Hồ Lô: Xong đời.
Ngày này năm sau… biết đâu lại là ngày giỗ chung của cả bọn?
4
0
3 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
