TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28: Huấn luyện viên mới

EDIT: HẠ

Tề Hằng và Du Minh Tương: “…..”

Vừa tới căn cứ, đêm hôm khuya khoắt đã mở họp tuyển thủ, Giang Thiệu Vũ vẫn là người sấm rền gió cuốn như trong trí nhớ.

Du Minh Tương lấy di động ra, gửi một thông báo vào nhóm chat chung: “@ Toàn thể thành viên, huấn luyện viên mới đã đến, lập tức đến phòng họp, đúng 9 giờ 30 sẽ mở họp.”

Lúc này, hầu hết tuyển thủ của đội tuyển quốc gia đều đang ở trong phòng huấn luyện huấn luyện.

Lâm đội nói mấy ngày nay huấn luyện viên mới sẽ tới căn cứ, mọi người đều muốn cố gắng biểu hiện trước mặt huấn luyện viên mới, để lại ấn tượng tốt với đối phương.

Mặc dù không ai nghĩ rằng huấn luyện viên mới sẽ triệu tập bọn họ vào giữa đêm, nhưng lỡ như thật sự có chuyện này thì sao?

Việc này giống như đang trong thời gian tự học buổi tối, chủ nhiệm lớp mới tới đột nhiên đến giám thị học sinh, bọn họ đang nghiêm túc làm bài thì sẽ không sao cả. Nhưng nếu bị bắt gặp đang nghịch ngợm, ngủ gật hoặc nói chuyện riêng, thì sau này bọn họ chắc chắn sẽ không có kết quả tốt!

Cho nên, trong hai ngày huấn luyện viên sắp tới, nghiêm túc huấn luyện mới là lựa chọn an toàn nhất.

Nhìn thấy tin nhắn chị Du gửi vào nhóm, trong nhóm chat “Ma mới của đội quốc gia” được Mạc Hàm Thiên lén lập ra, đám người mới đều ôm tâm tình thấp thỏm đánh chữ.

TKTK: “Tôi vừa thấy chiếc xe đi đón người đã chạy vào khuôn viên căn cứ, huấn luyện viên không cần nghỉ ngơi hả? Đêm hôm khuya khoắt còn triệu tập mọi người mở họp?

Bân Bân Hữu Lễ: “Không đến mức vừa tới đã trực tiếp tuyên bố giải tán, sau đó bắt chúng ta ngày mai đặt vé máy bay ai về nhà nấy đấy chứ? T_T”

Hạ Thiên Hạ: “Sợ cái gì! Huấn luyện viên mới cũng không thể ăn thịt người, giải tán thì giải tán thôi, mùa tiếp theo lại tới là được.”

Tiểu Lục: “Nghe nói huấn luyện viên của các câu lạc bộ trong nước đều không dám tiếp quản đội quốc gia, có khi nào là mời ngoại viện không?”

*Ngoại viện: Viện trợ từ nước ngoài, ám chỉ người của đội nước ngoài.

Hạ Thiên Hạ: “Không biết nha! Tiểu Lục cậu có con đường nào để tìm hiểu không?”

Tiểu Lục: “Tôi cũng không biết.”

Mạc Hàm Thiên nhìn tin nhắn trong nhóm, đáy lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.

Huấn luyện viên mới ngựa không ngừng vó vội vàng tới căn cứ, vừa tới đã mở họp triệu tập mọi người, phong cách hoàn toàn khác xa so với huấn luyện viên tiền nhiệm ôn hòa thân thiết.

Liên Minh cư nhiên dám giao toàn quyền điều hành đội tuyển quốc gia mùa giải này cho người nọ, e rằng… Đội tuyển quốc gia sẽ có một cuộc cải tổ lớn.



Trong phòng họp tầng 3, từng người lần lượt bước vào phòng, ai nấy đều ngoan ngoãn ngồi vào chỗ của mình.

9 giờ rưỡi tối, chủ tịch Tề và chị Du dẫn theo một người đúng giờ bước vào phòng họp.

Mọi người nhìn thấy người lạ mặt đi ở cuối cùng, ai nấy đều hai mắt sáng ngời ——

Người này quá đẹp trai! Đây chắc chắn là huấn luyện viên có ngoại hình xuất sắc nhất trong lịch sử đội tuyển quốc gia!

Hơn nữa trông anh còn rất trẻ tuổi, dáng người cao gầy, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo. Chỉ là đôi mắt quá mức lạnh nhạt… Bên trong còn ẩn chứa một chút… Sát khí?

Một đám người mới trộm liếc anh, ai cũng không dám nói chuyện.

Chỉ có Lâm Hạo Ngạn là kinh ngạc há hốc miệng.

Hắn không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào người kia, dùng sức xoa xoa hai mắt, thấp giọng tuôn ra một câu: “Mẹ nó...”

Tuyển thủ ngồi bên cạnh Lâm Hạo Ngạn, sau khi nhìn thấy huấn luyện viên mới cũng hơi sửng sốt, hắn lập tức ngồi thẳng người, sống lưng cứng đờ như pho tượng.

Du Minh Tương mỉm cười nói: “Giới thiệu với mọi người, vị này chính là huấn luyện viên mới của đội tuyển quốc gia, Giang Thiệu Vũ. Cậu ấy còn có một cái tên, Wing, hẳn là các cậu đã từng nghe nói rồi đúng không? Từng là đội trưởng chiến đội ACE, tuyển thủ đạt MVP mùa giải S3, Wing Thần!”

Tề Hằng dẫn đầu vỗ tay: “Mọi người vỗ tay chào đón huấn luyện viên mới nào!”

Một đám tân binh: “………..”

Đậu mèo!

Lần này Liên Minh trực tiếp mời nhân vật cấp thủy tổ tới đây sao?

Wing Thần! Tay súng bắn tỉa mạnh nhất quốc nội trong truyền thuyết, đã từng bắn một phát nổ đầu Tề Hằng trong trận chung kết, tạo nên kỳ tích khi đã giúp một chiến đội vô danh giành chức vô địch giải đấu chuyên nghiệp A – League. Đây là nhân vật truyền kỳ không ai không biết, không người không hiểu trong giới thể thao điện tử Thương Vương, người nào đó đang ngồi ở chỗ này thậm chí còn là fans trung thành của Wing Thần.

Mạc Hàm Thiên kích động tới mức hai mắt tỏa sáng, gương mặt cũng đỏ lên —— hắn chọn chơi vị trí tay súng bắn tỉa hoàn toàn là vì Wing Thần. 5 năm trước, lúc ấy hắn vẫn còn là một đứa nhóc, tuyển thủ hắn thích nhất chính là Wing, mỗi buổi thi đấu của ACE, hắn đều cẩn thận theo dõi, thời điểm ACE giải tán, hắn còn khóc nữa kìa.

Không nghĩ tới, Wing Thần lại đột nhiên tái xuất giang hồ, lấy thân phận huấn luyện viên xuất hiện ở đội tuyển quốc gia!

Hiện tại hắn chạy lên xin chữ ký có phải có hơi đường đột không?

Hay nên chờ đến khi tan họp, trộm đi lên xin chữ ký mới tốt?

Ngay lúc Mạc Hàm Thiên đang kích động đến mức không biết nên làm gì bây giờ, vừa ngước mắt đã thấy Giang Thiệu Vũ đang dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm chính mình.

Ánh mắt kia quá mức sắc bén, khiến một đám tiểu thiếu niên lập tức ngồi thẳng lưng, đến cả tiếng vỗ tay cũng mang theo tâm tình thấp thỏm.

Sau khi tiếng vỗ tay rời rạc dừng lại, Giang Thiệu Vũ nhàn nhạt mở miệng: “Người còn chưa tới đủ?”

Trong phòng họp chỉ có 10 tuyển thủ, đúng là còn thiếu một người.

Du Minh Tương nhìn kỹ đám người đang ngồi, nghi hoặc hỏi: “Diệp Tử đâu?”

Lão Lâm ho khan một tiếng, vội vàng hòa giải: “Chắc là chưa thấy tin nhắn ở trong nhóm.”

Nói xong hắn lấy di động ra vừa định trộm gửi wechat, Giang Thiệu Vũ đột nhiên liếc mắt một cái, nói: “Gọi điện thoại, bật loa ngoài.”

Lão Lâm đành phải căng da đầu mở loa ngoài điện thoại.

Một đoạn nhạc chờ tẩy não “Em có yêu anh không, có yêu anh không” lặp đi lặp lại vang lên, mãi một lúc sau, người đầu dây bên kia mới chịu nghe máy, theo sát sau đó là một giọng nói nam tính trẻ tuổi trầm thấp mang theo lười nhác, dường như còn chưa tỉnh ngủ: “Alo, có chuyện gì thế lão Lâm? Làm phiền mộng đẹp của tôi.”

Lão Lâm đen mặt hạ giọng: “Cậu mẹ nó nhanh lăn tới phòng họp cho tôi, huấn luyện viên mới tới rồi!”

Người đàn ông không chút để ý ngáp một cái rồi lười biếng nói: “Xin nghỉ giúp tôi đi. Dù sao tôi cũng bị cấm thi đấu rồi, mùa giải sau cũng không lên sân khấu được, còn đi mở họp làm gì? Về sau chuyện của đội tuyển quốc gia không liên quan gì đến tôi nữa. Anh hỏi huấn luyện viên mới hộ tôi xem khi nào đội giải tán để tôi còn đặt vé máy bay về nhà.”

Ánh mắt sắc bén của Giang Thiệu Vũ vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Phòng họp lặng ngắt như tờ, trên trán lão Lâm nhanh chóng chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh.

Anh em, không làm thì không chết, anh đây thật sự không cứu nổi chú rồi!

Giang Thiệu Vũ nhận di động của lão Lâm, giọng nói lạnh băng như đã bị nước lạnh mùa đông gột rửa một lần. Anh không có một chút cảm xúc nào, nói từng câu từng chữ ——

“Diệp Khinh Danh.”

“Bị cấm thi đấu rất vinh quang đúng không?”

“Có cần tôi dùng kiệu tám người khiêng, khua chiêng gõ trống, đích thân đến mời cậu tới mở họp không?”

Diệp Khinh Danh: “????”

Giọng nói lạnh băng này, lời lẽ độc địa này… Sao mà quen thế nhỉ?

Hình như có hơi giống đội trưởng trước của chiến đội ACE, chính là cái người đã mắng hắn mỗi ngày suốt thời kỳ niên thiếu!

8

0

3 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.