0 chữ
Chương 25
Chương 25
Nói chính xác hơn, hắn còn mắc chứng luyến thi.
Phó Dịch Vinh còn muốn mắng tiếp, trước khi anh ta mở miệng, Lục Thính An đã cắt ngang.
“Về nguyên nhân tử vong của Chu Uyển Hỉ, tôi cũng có một vài suy đoán. Cô ta rất có thể chết do ngạt thở cơ học, bị bóp cổ hoặc bị siết cổ.”
Phó Dịch Vinh trong lòng kinh ngạc, vừa tò mò lại có chút không thể tin nổi, “Căn cứ suy đoán của cậu là gì?”
Lục Thính An thản nhiên đối diện với ánh mắt của anh ta, hỏi ngược lại: “Nếu là anh muốn che giấu thân phận người bị hại, trong tình huống tương đối khẩn cấp, anh sẽ chọn chặt đầu hay chặt luôn cả đoạn cổ của cô ta đi?”
Phó Dịch Vinh nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cậu, cảm thấy hơi rợn tóc gáy.
Tại sao lại lấy loại vấn đề này ra hỏi mình chứ, chẳng lẽ mình là loại người sẽ đi gϊếŧ người vứt xác à?!
Nhưng nghĩ lại, hình như chặt đầu thật sự sẽ tốn ít sức hơn.
Vậy tại sao hung thủ lại phải tốn sức chặt thêm một đoạn làm gì?
Lục Thính An nâng tay phải lên, vạch một đường trên cổ mình, “Phần từ xương quai xanh trở lên của người chết hầu như đều bị chặt đi, ngoài việc che giấu tung tích, hung thủ rất có khả năng cũng muốn che giấu nguyên nhân chết thật sự của người bị hại.”
Phó Dịch Vinh nắm chặt tay lái, không hiểu rõ nguyên do.
Ánh mắt Cố Ứng Châu hơi trầm xuống, “Siết cổ và bóp cổ đều sẽ để lại dấu vết rõ ràng trên cơ thể.”
Lục Thính An đồng tình gật đầu.
Cậu nghĩ, hung thủ này khả năng cao không phải người đọc nhiều sách, bởi vì cho dù không nhìn thấy dấu vết trên cổ, pháp y cũng có thể thông qua khám nghiệm tử thi phán đoán ra nguyên nhân chết thật sự của người chết.
Phía sau có xe bấm còi inh ỏi, có người dùng tiếng Cảng Thành lẩm bẩm chửi bới vài câu, vừa thấy ký hiệu sở cảnh sát, lập tức rụt đầu lại.
Phó Dịch Vinh lại lần nữa khởi động động cơ, xe chuyển bánh, miệng anh ta cũng không ngừng lẩm bẩm.
“Tôi tổng kết lại chút, hung thủ là đàn ông, ngày thường, hoặc có thể chỉ là tối qua ở khu vực Bình Nam Lĩnh, có phương tiện giao thông để vứt xác. Thêm một điều tôi phát hiện, miệng vết thương trên thi thể gọn gàng, nhìn có vẻ chỉ dùng một nhát dao, hung thủ nhất định thân hình cường tráng!”
Nói xong, anh ta nhìn biểu cảm của hai người phía sau qua gương chiếu hậu. Vốn định nghe Cố Ứng Châu khen mình một câu, không ngờ biểu cảm của hai người này lại tĩnh lặng đến bất ngờ.
Phó Dịch Vinh còn muốn mắng tiếp, trước khi anh ta mở miệng, Lục Thính An đã cắt ngang.
“Về nguyên nhân tử vong của Chu Uyển Hỉ, tôi cũng có một vài suy đoán. Cô ta rất có thể chết do ngạt thở cơ học, bị bóp cổ hoặc bị siết cổ.”
Phó Dịch Vinh trong lòng kinh ngạc, vừa tò mò lại có chút không thể tin nổi, “Căn cứ suy đoán của cậu là gì?”
Lục Thính An thản nhiên đối diện với ánh mắt của anh ta, hỏi ngược lại: “Nếu là anh muốn che giấu thân phận người bị hại, trong tình huống tương đối khẩn cấp, anh sẽ chọn chặt đầu hay chặt luôn cả đoạn cổ của cô ta đi?”
Phó Dịch Vinh nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cậu, cảm thấy hơi rợn tóc gáy.
Tại sao lại lấy loại vấn đề này ra hỏi mình chứ, chẳng lẽ mình là loại người sẽ đi gϊếŧ người vứt xác à?!
Vậy tại sao hung thủ lại phải tốn sức chặt thêm một đoạn làm gì?
Lục Thính An nâng tay phải lên, vạch một đường trên cổ mình, “Phần từ xương quai xanh trở lên của người chết hầu như đều bị chặt đi, ngoài việc che giấu tung tích, hung thủ rất có khả năng cũng muốn che giấu nguyên nhân chết thật sự của người bị hại.”
Phó Dịch Vinh nắm chặt tay lái, không hiểu rõ nguyên do.
Ánh mắt Cố Ứng Châu hơi trầm xuống, “Siết cổ và bóp cổ đều sẽ để lại dấu vết rõ ràng trên cơ thể.”
Lục Thính An đồng tình gật đầu.
Cậu nghĩ, hung thủ này khả năng cao không phải người đọc nhiều sách, bởi vì cho dù không nhìn thấy dấu vết trên cổ, pháp y cũng có thể thông qua khám nghiệm tử thi phán đoán ra nguyên nhân chết thật sự của người chết.
Phó Dịch Vinh lại lần nữa khởi động động cơ, xe chuyển bánh, miệng anh ta cũng không ngừng lẩm bẩm.
“Tôi tổng kết lại chút, hung thủ là đàn ông, ngày thường, hoặc có thể chỉ là tối qua ở khu vực Bình Nam Lĩnh, có phương tiện giao thông để vứt xác. Thêm một điều tôi phát hiện, miệng vết thương trên thi thể gọn gàng, nhìn có vẻ chỉ dùng một nhát dao, hung thủ nhất định thân hình cường tráng!”
Nói xong, anh ta nhìn biểu cảm của hai người phía sau qua gương chiếu hậu. Vốn định nghe Cố Ứng Châu khen mình một câu, không ngờ biểu cảm của hai người này lại tĩnh lặng đến bất ngờ.
14
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
