TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 22
Chương 22

Giữa lúc mơ hồ, vài câu đối thoại theo gió bay đi…

“Này? Lão Ngô, không phải ông nói tối qua nhìn thấy có người lảng vảng ở khu vực này sao, sao lúc sếp hỏi ông lại không nói gì?”

Lão Ngô cười hềnh hệch, nói lấy lệ: “Tôi cũng chỉ thấy một ông lão thôi mà, người thu rác lảng vảng ở gần đây thì có gì lạ. Anh đừng có nói linh tinh để sếp nghe thấy nhé, tối qua tôi uống say không biết gì, chắc là nhìn nhầm thôi.”

Những người sống ở khu vực này đều là người quen, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, đối với loại người như lão Ngô cũng hiểu rõ.

Một người đàn ông trung niên không có chí hướng lớn lao gì, mỗi ngày chỉ nghĩ làm sao lừa vợ ra ngoài uống thêm vài ly rượu, uống xong thì thích buôn chuyện với người khác.

Bình Nam Lĩnh có không ít vụ án trộm cắp, còn án gϊếŧ người thì là lần đầu tiên xảy ra sau bao nhiêu năm. Ai biết lão Ngô có phải cố tình bịa chuyện chứng kiến để "kiếm fame" không?

Vì thế đám người cười cợt lão Ngô vài câu, căn bản không để lời ông ta nói vào tai.

Chiếc xe cảnh sát lao nhanh trên đường lớn, con ngõ nhỏ chật hẹp cuối cùng cũng bị bỏ lại phía sau.

Lục Thính An dựa vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài, đột nhiên lên tiếng, “Làm ơn dừng xe ở giao lộ phía trước một chút, tôi muốn xuống.”

Phó Dịch Vinh trợn trắng mắt, “Cậu tưởng mình đang đi taxi à.” Dừng một chút, anh ta lại hỏi, “Cậu vào sở làm ở khoa nào?”

“Hậu cần.”

Phó Dịch Vinh ờ một tiếng, rồi đạp chân ga phóng đi.

Khoa Hậu cần của Tổ Trọng án ngày thường cơ bản không có việc gì làm, ngoài việc khi cần thì phân phát vật tư văn phòng, phụ trách quản lý xe cộ của cơ quan, rất ít khi có công việc khác.

Huống hồ nghĩ đơn giản cũng biết, Lục Thính An sao có thể làm những công việc cấp thấp đó được?

Nếu cậu về sở cảnh sát cũng chỉ để làm cảnh, vậy chi bằng đi theo chúng tôi cùng đến Bách Hối Môn.

“Khi cần thiết, nhân viên hậu cần phải tuân theo sự sắp xếp của Tổ Trọng án.” Phó Dịch Vinh nói: “Lục tiểu thiếu gia, cậu là khách quen của Bách Hối Môn mà, cô gái nào ở đó mà chẳng quen cậu? Biết đâu cậu đi theo bọn họ hỏi han vài câu, hung thủ liền tự khai ra thì sao.”

Lục Thính An chống cằm nhìn qua gương chiếu hậu, quả nhiên chạm phải ánh mắt trào phúng của Phó Dịch Vinh.

Phó Dịch Vinh này đầu óc phản ứng chậm, nhưng giở giọng mỉa mai thì rất chuyên nghiệp.

14

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.