0 chữ
Chương 19
Chương 19
“Ai mà thiếu ý thức thế! Đến nhà vệ sinh công cộng rồi sao không đi vào bồn cầu?!”
Lục Thính An đứng ở chỗ xa nhất so với đống chất thải, cố tình nói, “Sếp Phó phá án mà bất cẩn vậy sao, làm sao anh biết đây không phải là dấu vết hung thủ để lại nhằm che giấu tội ác chứ?”
Sắc mặt sếp Phó cứng đờ, thế mà lại thực sự do dự.
Là cảnh sát của Tổ Trọng án, anh ta không thể bỏ qua bất cứ manh mối hữu ích nào.
Nhưng mà, nhưng đây là phân…
Đang suy nghĩ xem phải lấy bằng chứng như thế nào, bên cạnh liền run rẩy bước tới một người đàn ông gầy gò khoảng ba mươi tuổi.
“Thưa sếp! Tôi không phải hung thủ đâu ạ.” Người đàn ông dáng người không cao, sau khi bị đưa vào liền cúi gằm mặt, sợ hãi không dám nhìn thi thể dù chỉ một cái liếc mắt.
Sếp Phó nhìn thẳng vào anh ta với ánh mắt sắc bén, “Anh là ai?”
Người đàn ông đáp, “Tôi là người báo án.”
“Giọng anh nghe không giống người Cảng Thành.”
Bị nhìn chằm chằm bằng ánh mắt như đang thẩm vấn, chân người đàn ông nhũn ra, lập tức khai hết, “Tôi đến Cảng Thành kiếm sống được 5 năm rồi, mở tiệm sách ở ngay chỗ rẽ phía trước phố Bình Nam, thưa sếp, anh có thể đi hỏi thử, những người sống ở khu này đều biết tôi.”
“Ngày thường tôi đều mở cửa lúc 8 giờ sáng, hôm nay dậy sớm quá lại rảnh rỗi không có việc gì, 7 giờ tôi đã tới tiệm rồi. Dạ dày tôi không tốt lắm, vừa uống sữa bò vào là bụng khó chịu ngay… Thưa sếp, tôi thật sự cũng chỉ định vào đi vệ sinh thôi, ai ngờ vừa kéo cửa ra liền nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ như vậy……” Người đàn ông càng nói càng lúng túng, “Tôi không phải người thiếu ý thức đâu ạ thưa sếp, càng không phải hung thủ.”
Những người dân đứng gần nhà vệ sinh nghe được lời này, cười nhạo vài câu.
“A Võ gan vẫn nhỏ như vậy, chẳng giống cái tên anh ta chút nào.”
“Sáng sớm nhìn thấy thi thể ai mà chẳng sợ, A Võ ngay cả gϊếŧ gà còn không dám, sao có thể gϊếŧ người được.”
Chẳng phải vừa nhìn thấy người chết đã sợ đến tè ra quần rồi sao.
Trước đây A Võ ghét nhất người khác cười anh ta, giờ xảy ra chuyện này, những lời cười nhạo anh ta ngược lại trở thành chiếc phao cứu sinh của anh ta.
Trong buồng vệ sinh, Cố Ứng Châu đã đứng dậy, tháo bỏ bao tay.
Hắn không phải pháp y nên không động chạm nhiều vào thi thể, nhưng dựa vào các vết tử ban trên thi thể cũng như mức độ co cứng, có thể phán đoán ra một vài thông tin hữu ích.
Lục Thính An đứng ở chỗ xa nhất so với đống chất thải, cố tình nói, “Sếp Phó phá án mà bất cẩn vậy sao, làm sao anh biết đây không phải là dấu vết hung thủ để lại nhằm che giấu tội ác chứ?”
Sắc mặt sếp Phó cứng đờ, thế mà lại thực sự do dự.
Là cảnh sát của Tổ Trọng án, anh ta không thể bỏ qua bất cứ manh mối hữu ích nào.
Nhưng mà, nhưng đây là phân…
Đang suy nghĩ xem phải lấy bằng chứng như thế nào, bên cạnh liền run rẩy bước tới một người đàn ông gầy gò khoảng ba mươi tuổi.
“Thưa sếp! Tôi không phải hung thủ đâu ạ.” Người đàn ông dáng người không cao, sau khi bị đưa vào liền cúi gằm mặt, sợ hãi không dám nhìn thi thể dù chỉ một cái liếc mắt.
Sếp Phó nhìn thẳng vào anh ta với ánh mắt sắc bén, “Anh là ai?”
“Giọng anh nghe không giống người Cảng Thành.”
Bị nhìn chằm chằm bằng ánh mắt như đang thẩm vấn, chân người đàn ông nhũn ra, lập tức khai hết, “Tôi đến Cảng Thành kiếm sống được 5 năm rồi, mở tiệm sách ở ngay chỗ rẽ phía trước phố Bình Nam, thưa sếp, anh có thể đi hỏi thử, những người sống ở khu này đều biết tôi.”
“Ngày thường tôi đều mở cửa lúc 8 giờ sáng, hôm nay dậy sớm quá lại rảnh rỗi không có việc gì, 7 giờ tôi đã tới tiệm rồi. Dạ dày tôi không tốt lắm, vừa uống sữa bò vào là bụng khó chịu ngay… Thưa sếp, tôi thật sự cũng chỉ định vào đi vệ sinh thôi, ai ngờ vừa kéo cửa ra liền nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ như vậy……” Người đàn ông càng nói càng lúng túng, “Tôi không phải người thiếu ý thức đâu ạ thưa sếp, càng không phải hung thủ.”
“A Võ gan vẫn nhỏ như vậy, chẳng giống cái tên anh ta chút nào.”
“Sáng sớm nhìn thấy thi thể ai mà chẳng sợ, A Võ ngay cả gϊếŧ gà còn không dám, sao có thể gϊếŧ người được.”
Chẳng phải vừa nhìn thấy người chết đã sợ đến tè ra quần rồi sao.
Trước đây A Võ ghét nhất người khác cười anh ta, giờ xảy ra chuyện này, những lời cười nhạo anh ta ngược lại trở thành chiếc phao cứu sinh của anh ta.
Trong buồng vệ sinh, Cố Ứng Châu đã đứng dậy, tháo bỏ bao tay.
Hắn không phải pháp y nên không động chạm nhiều vào thi thể, nhưng dựa vào các vết tử ban trên thi thể cũng như mức độ co cứng, có thể phán đoán ra một vài thông tin hữu ích.
16
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
