0 chữ
Chương 8
Chương 8: Nhắc nhở thiện ý
Hôm sau, Nha Ẩn dậy từ rất sớm.
Cô vốn tưởng sau một sự kiện “trọng sinh” hoang đường đến thế, mình sẽ trằn trọc khó ngủ.
Nhưng không ngờ, giấc ngủ ấy lại vô cùng yên bình, không mộng mị.
Tập kéo giãn cơ thể trong hai mươi phút, cô lại ngâm mình trong bồn tắm tinh dầu hoa hồng để xoa dịu thần kinh.
Sau khi hoàn tất quy trình dưỡng da thường nhật, từng tấc da thịt trên người cô đều trắng mịn ánh hồng, tựa như phát sáng.
Sự hoàn hảo đến vô tì vết ấy là thành quả của hơn chục năm chăm sóc tỉ mỉ không ngơi nghỉ.
Phòng thay đồ rộng hơn trăm mét vuông chứa đầy đủ kiểu dáng thời trang thiết kế riêng theo mùa, váy áo, giày dép, túi xách, phụ kiện.
Ngoài cửa sổ, tiết trời đầu xuân vẫn còn se lạnh.
Cô chọn một chiếc váy dài ôm sát màu xanh lam nhạt, khoác ngoài là áo dạ có hoa trà in chìm màu sáng.
Dây lụa của đôi giày cao gót màu nude quấn quanh cổ chân trắng muốt, khiến nó càng thêm thon gọn, mong manh.
Cô biết rất rõ gương mặt này của mình đẹp đến mức nào, không cần chút son phấn nào cũng mềm mại, quyến rũ như hoa xuân tháng Ba.
Xác nhận trang phục không có vấn đề gì, Nha Ẩn quyết định đến phủ chính một chuyến, để tăng thêm một lớp "bảo hiểm" cho chuyện tối qua.
Cô không muốn nhìn thấy tên vô dụng Nha Trạm Viễn phát điên sau khi quay về.
Quản gia Dương bước lên, thay cô mở cổng lớn: “Tiểu thư, đêm qua tôi đã cho xe đưa tiểu thư Ngư… đến bệnh viện.”
Ông ta cẩn thận lựa lời: “Tôi thấy tình trạng của cô ấy hình như không ổn lắm. Nếu hôm nay ông chủ trở về, e rằng cậu A Nguyên khó tránh khỏi bị trách phạt.”
“Ồ, vậy sao?”
“Là sắc mặt không tốt, hay là bị ‘chơi’ đến mức thân thể cũng không ổn?”
Phòng ngủ vốn cách âm rất tốt, hoặc có thể là Nha Nguyên đã kéo người ra biệt viện từ trước.
Tóm lại, suốt đêm qua cô không nghe thấy chút động tĩnh nào.
“Tôi hiểu ý quản gia Dương rồi. Puppet là chó chăn Oske lưng đen đã được huấn luyện, vốn rất thích chạy nhảy trong sân. Có lẽ là Tiểu Nguyệt không cẩn thận đυ.ng trúng nó thôi.”
Vừa nói, cô vừa bước ra khỏi cổng sân.
“Vốn dĩ chỉ là một tai nạn, cha cũng sẽ không trách ông vì không sắp xếp phòng ốc ổn thỏa, càng không trách A Nguyên.”
“Thú hoang luôn thích nhào vào nơi không thuộc về mình. Bị dạy dỗ một trận cũng là chuyện bình thường.”
Nha Ẩn quay đầu lại, liếc nhìn quản gia Dương đang cúi đầu im lặng.
Lạnh nhạt nói: “Chuyển chỗ khác đi, nên cách xa khu ở của chủ nhân hơn mới tốt.”
Quản gia Dương nghe mà lòng run lên từng đợt.
Một ánh nhìn lạnh lẽo như có thực chất lướt qua người ông, áp lực khiến người ta gần như không thở nổi.
Có lẽ là vì phu nhân qua đời?
Dạo gần đây, tính khí của tiểu thư càng ngày càng khó đoán.
“Quản gia Dương đã hiểu chưa?”
Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng ông ta nhạy bén nhận ra sự thiếu kiên nhẫn trong đó.
Ông ta lập tức cúi đầu gật mạnh: “Hiểu rồi, tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Tiếng giày cao gót nện trên nền gạch, từng bước vang dội rồi dần xa.
Lúc này quản gia Dương mới ngẩng đầu lên, thở phào một hơi dài.
Ý của tiểu thư rất rõ ràng, con chó phải được dời sang chỗ khác.
Còn tiểu thư Ngư kia… cũng phải đưa đến khu nhà xa hơn nữa, cách phủ chính càng xa càng tốt.
Ông chủ dặn ông phải chăm sóc tốt đứa con riêng đó, nhưng tiểu thư thì rõ ràng đang muốn chỉnh cô ta.
Đúng là thần tiên đánh nhau, người thường chịu trận.
Cô con gái riêng này chẳng khác nào củ khoai nóng bỏng tay!
Cô vốn tưởng sau một sự kiện “trọng sinh” hoang đường đến thế, mình sẽ trằn trọc khó ngủ.
Nhưng không ngờ, giấc ngủ ấy lại vô cùng yên bình, không mộng mị.
Tập kéo giãn cơ thể trong hai mươi phút, cô lại ngâm mình trong bồn tắm tinh dầu hoa hồng để xoa dịu thần kinh.
Sau khi hoàn tất quy trình dưỡng da thường nhật, từng tấc da thịt trên người cô đều trắng mịn ánh hồng, tựa như phát sáng.
Sự hoàn hảo đến vô tì vết ấy là thành quả của hơn chục năm chăm sóc tỉ mỉ không ngơi nghỉ.
Phòng thay đồ rộng hơn trăm mét vuông chứa đầy đủ kiểu dáng thời trang thiết kế riêng theo mùa, váy áo, giày dép, túi xách, phụ kiện.
Ngoài cửa sổ, tiết trời đầu xuân vẫn còn se lạnh.
Cô chọn một chiếc váy dài ôm sát màu xanh lam nhạt, khoác ngoài là áo dạ có hoa trà in chìm màu sáng.
Cô biết rất rõ gương mặt này của mình đẹp đến mức nào, không cần chút son phấn nào cũng mềm mại, quyến rũ như hoa xuân tháng Ba.
Xác nhận trang phục không có vấn đề gì, Nha Ẩn quyết định đến phủ chính một chuyến, để tăng thêm một lớp "bảo hiểm" cho chuyện tối qua.
Cô không muốn nhìn thấy tên vô dụng Nha Trạm Viễn phát điên sau khi quay về.
Quản gia Dương bước lên, thay cô mở cổng lớn: “Tiểu thư, đêm qua tôi đã cho xe đưa tiểu thư Ngư… đến bệnh viện.”
Ông ta cẩn thận lựa lời: “Tôi thấy tình trạng của cô ấy hình như không ổn lắm. Nếu hôm nay ông chủ trở về, e rằng cậu A Nguyên khó tránh khỏi bị trách phạt.”
“Ồ, vậy sao?”
“Là sắc mặt không tốt, hay là bị ‘chơi’ đến mức thân thể cũng không ổn?”
Tóm lại, suốt đêm qua cô không nghe thấy chút động tĩnh nào.
“Tôi hiểu ý quản gia Dương rồi. Puppet là chó chăn Oske lưng đen đã được huấn luyện, vốn rất thích chạy nhảy trong sân. Có lẽ là Tiểu Nguyệt không cẩn thận đυ.ng trúng nó thôi.”
Vừa nói, cô vừa bước ra khỏi cổng sân.
“Vốn dĩ chỉ là một tai nạn, cha cũng sẽ không trách ông vì không sắp xếp phòng ốc ổn thỏa, càng không trách A Nguyên.”
“Thú hoang luôn thích nhào vào nơi không thuộc về mình. Bị dạy dỗ một trận cũng là chuyện bình thường.”
Nha Ẩn quay đầu lại, liếc nhìn quản gia Dương đang cúi đầu im lặng.
Lạnh nhạt nói: “Chuyển chỗ khác đi, nên cách xa khu ở của chủ nhân hơn mới tốt.”
Quản gia Dương nghe mà lòng run lên từng đợt.
Có lẽ là vì phu nhân qua đời?
Dạo gần đây, tính khí của tiểu thư càng ngày càng khó đoán.
“Quản gia Dương đã hiểu chưa?”
Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng ông ta nhạy bén nhận ra sự thiếu kiên nhẫn trong đó.
Ông ta lập tức cúi đầu gật mạnh: “Hiểu rồi, tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Tiếng giày cao gót nện trên nền gạch, từng bước vang dội rồi dần xa.
Lúc này quản gia Dương mới ngẩng đầu lên, thở phào một hơi dài.
Ý của tiểu thư rất rõ ràng, con chó phải được dời sang chỗ khác.
Còn tiểu thư Ngư kia… cũng phải đưa đến khu nhà xa hơn nữa, cách phủ chính càng xa càng tốt.
Ông chủ dặn ông phải chăm sóc tốt đứa con riêng đó, nhưng tiểu thư thì rõ ràng đang muốn chỉnh cô ta.
Đúng là thần tiên đánh nhau, người thường chịu trận.
Cô con gái riêng này chẳng khác nào củ khoai nóng bỏng tay!
6
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
