0 chữ
Chương 41
Chương 41
Một tay chống lên tường, Lương Minh Húc cúi đầu nhìn Phương Ly, nói như đang trần thuật: "Tôi gặp cậu trước, tại sao tôi không thể cướp lại?"
Lương Minh Húc quá cao, khiến Phương Ly ở thế yếu.
Cậu ngẩng đầu lên, không hề có ý định chịu thua hay đồng tình, cố gắng để Lương Minh Húc bình thường lại một chút: "Tôi không phải đồ vật! Việc này có liên quan gì đến việc ai gặp trước gặp sau? Hơn nữa, tôi từ trước đến nay chỉ coi anh là bạn, căn bản không hề nghĩ đến chuyện ở bên anh!"
Lương Minh Húc dường như không thể bình thường lại được nữa, trên mặt không hề có chút áy náy: "Không sao, bây giờ cậu có thể bắt đầu nghĩ rồi. Còn mười ngày nữa, tôi đã nói cậu có thể từ từ suy nghĩ. Nếu không nghĩ ra, chúng ta có thể kéo dài thêm."
Phương Ly chỉ cảm thấy kinh khủng.
"Không thể nào, tàu vừa cập bến tôi sẽ đi ngay!"
Lương Minh Húc lại hỏi cậu: "Cậu không có visa, hộ chiếu giấy tờ tùy thân đều ở chỗ tôi, đi bằng cách nào?"
Đáy mắt Phương Ly lóe lên vẻ kinh ngạc, lại một lần nữa đẩy anh ta ra, mắng: "Anh biếи ŧɦái!"
Nói xong liền xoay người bỏ đi không ngoảnh đầu lại.
Phương Ly nhanh chóng trở về phòng, mở tủ quần áo của họ ra tìm giấy tờ tùy thân. Lương Minh Húc sắp xếp đồ đạc rất gọn gàng, phân loại rõ ràng, như bị mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế vậy, ngay cả dây sạc cũng được cuộn thành cùng một kích cỡ. Không tìm thấy trong tủ, Phương Ly lại nhìn sang vali của Lương Minh Húc, chiếc vali màu xám đặt ở góc phòng, không cài mật khẩu, Phương Ly nhanh chóng mở ra, nhưng cũng không thấy bóng dáng giấy tờ tùy thân đâu.
Lưng cậu chợt lạnh toát, cậu bắt đầu nhận ra, chuyến đi này dường như có dụng ý khác, hơn nữa đã được lên kế hoạch từ lâu.
Bắt đầu từ khi nào?
Là lúc Lương Minh Húc để Hướng Phong đi đầu tư sao?
Hay là lúc Lương Minh Húc lần đầu tiên nói với cậu, "Anh ta không xứng với cậu"?
Không, Phương Ly lại lắc đầu, Kevin nói Lương Minh Húc chắc chắn đã đặt trước tuyến đường và khoang tàu này mấy năm rồi.
Thôi bỏ đi, không hiểu nổi người đó đang nghĩ gì trong đầu!
Không cần phải phân tích nữa!
Phương Ly xoay người lại, phát hiện Lương Minh Húc không biết đã quay lại từ lúc nào, đang đứng ở cửa, cứ thế im lặng nhìn cậu lục tung đồ đạc.
"Trả lại cho tôi." Phương Ly vẫn còn ôm một tia hy vọng về nhân tính của anh ta, yêu cầu, "Anh sẽ không còn định làm trò bắt cóc cưỡng ép, hạn chế tự do cá nhân của tôi chứ?"
"Không đâu." Lương Minh Húc nói, "Tôi chỉ thấy cậu cần bình tĩnh lại một chút."
Phương Ly suýt nữa thì bật cười.
Bảo cậu bình tĩnh sao?!
Phương Ly tự nhận tính khí của mình đã đủ tốt rồi, dù sao cũng bị mấy chục đứa nhóc trong lớp hành hạ, gần như rất khó để thật sự nổi giận, nhưng hành vi của Lương Minh Húc quả thực đang thách thức giới hạn của cậu.
Sự việc bị phơi bày, Phương Ly phát hiện bản thân lên tàu theo Lương Minh Húc chính là một tên ngốc, người ta thả mồi, cậu liền ngốc nghếch cắn câu.
Chờ về đến cảng nhất định sẽ có cách, cậu không tin, xã hội pháp quyền, Lương Minh Húc còn có thể thật sự làm gì được cậu.
Không thể ở chung một phòng với Lương Minh Húc được nữa, Phương Ly mở cửa xông ra ngoài.
Vừa đi được vài bước, nghe thấy Lương Minh Húc gọi tên cậu ở phía sau: "Phương Ly."
Là lương tâm trỗi dậy, định hối cải rồi sao?
Phương Ly quay người lại.
Lương Minh Húc quá cao, khiến Phương Ly ở thế yếu.
Cậu ngẩng đầu lên, không hề có ý định chịu thua hay đồng tình, cố gắng để Lương Minh Húc bình thường lại một chút: "Tôi không phải đồ vật! Việc này có liên quan gì đến việc ai gặp trước gặp sau? Hơn nữa, tôi từ trước đến nay chỉ coi anh là bạn, căn bản không hề nghĩ đến chuyện ở bên anh!"
Lương Minh Húc dường như không thể bình thường lại được nữa, trên mặt không hề có chút áy náy: "Không sao, bây giờ cậu có thể bắt đầu nghĩ rồi. Còn mười ngày nữa, tôi đã nói cậu có thể từ từ suy nghĩ. Nếu không nghĩ ra, chúng ta có thể kéo dài thêm."
Phương Ly chỉ cảm thấy kinh khủng.
Lương Minh Húc lại hỏi cậu: "Cậu không có visa, hộ chiếu giấy tờ tùy thân đều ở chỗ tôi, đi bằng cách nào?"
Đáy mắt Phương Ly lóe lên vẻ kinh ngạc, lại một lần nữa đẩy anh ta ra, mắng: "Anh biếи ŧɦái!"
Nói xong liền xoay người bỏ đi không ngoảnh đầu lại.
Phương Ly nhanh chóng trở về phòng, mở tủ quần áo của họ ra tìm giấy tờ tùy thân. Lương Minh Húc sắp xếp đồ đạc rất gọn gàng, phân loại rõ ràng, như bị mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế vậy, ngay cả dây sạc cũng được cuộn thành cùng một kích cỡ. Không tìm thấy trong tủ, Phương Ly lại nhìn sang vali của Lương Minh Húc, chiếc vali màu xám đặt ở góc phòng, không cài mật khẩu, Phương Ly nhanh chóng mở ra, nhưng cũng không thấy bóng dáng giấy tờ tùy thân đâu.
Bắt đầu từ khi nào?
Là lúc Lương Minh Húc để Hướng Phong đi đầu tư sao?
Hay là lúc Lương Minh Húc lần đầu tiên nói với cậu, "Anh ta không xứng với cậu"?
Không, Phương Ly lại lắc đầu, Kevin nói Lương Minh Húc chắc chắn đã đặt trước tuyến đường và khoang tàu này mấy năm rồi.
Thôi bỏ đi, không hiểu nổi người đó đang nghĩ gì trong đầu!
Không cần phải phân tích nữa!
Phương Ly xoay người lại, phát hiện Lương Minh Húc không biết đã quay lại từ lúc nào, đang đứng ở cửa, cứ thế im lặng nhìn cậu lục tung đồ đạc.
"Trả lại cho tôi." Phương Ly vẫn còn ôm một tia hy vọng về nhân tính của anh ta, yêu cầu, "Anh sẽ không còn định làm trò bắt cóc cưỡng ép, hạn chế tự do cá nhân của tôi chứ?"
Phương Ly suýt nữa thì bật cười.
Bảo cậu bình tĩnh sao?!
Phương Ly tự nhận tính khí của mình đã đủ tốt rồi, dù sao cũng bị mấy chục đứa nhóc trong lớp hành hạ, gần như rất khó để thật sự nổi giận, nhưng hành vi của Lương Minh Húc quả thực đang thách thức giới hạn của cậu.
Sự việc bị phơi bày, Phương Ly phát hiện bản thân lên tàu theo Lương Minh Húc chính là một tên ngốc, người ta thả mồi, cậu liền ngốc nghếch cắn câu.
Chờ về đến cảng nhất định sẽ có cách, cậu không tin, xã hội pháp quyền, Lương Minh Húc còn có thể thật sự làm gì được cậu.
Không thể ở chung một phòng với Lương Minh Húc được nữa, Phương Ly mở cửa xông ra ngoài.
Vừa đi được vài bước, nghe thấy Lương Minh Húc gọi tên cậu ở phía sau: "Phương Ly."
Là lương tâm trỗi dậy, định hối cải rồi sao?
Phương Ly quay người lại.
1
0
3 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
