Chương 122
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)
Quý Phong khẽ lắc đầu:
“Nếu không có việc gì thì thôi, mình có bạn gái rồi.
Cô ấy dù không nói, nhưng mình biết cô ấy là người hay ghen.
Mình không muốn cô ấy giận, nên mong cậu hiểu cho.”
Trương Điềm sững người, không ngờ Quý Phong lại từ chối thẳng thừng bằng một lý do như vậy.
Không biết bạn gái cậu ấy trông như thế nào nhỉ...
Sau một hồi ngẩn ngơ, Trương Điềm đột nhiên lại đuổi theo thêm lần nữa:
“Có việc mà, mình thật sự có việc tìm cậu.”
“Việc gì?”
“Vậy mình là thành viên ban tổ chức của lớp.
Nếu có các hoạt động thực tế xã hội, tuyển dụng, quảng bá, tìm việc hay nhiệm vụ do trường phân công, đều phải truyền đạt từ cấp trên xuống.
Sau khi kết thúc đợt huấn luyện quân sự, hội sinh viên sẽ tổ chức buổi giao lưu tân sinh viên, tất cả mọi người đều phải tham gia.
Mình còn phụ trách liên kết với hội sinh viên các khóa trên để tổ chức các buổi giao lưu nhân tài.”
Nghe Trương Điềm nói xong, Quý Phong thấy cô gái nhỏ nhắn này đang chớp chớp đôi mắt to tròn.
Nhân tài và quảng bá... Cuối cùng anh cũng dừng bước.
Thấy vậy, Trương Điềm biết ngay mình có cơ hội liền hỏi tiếp:
“Cậu có nhu cầu tìm việc không? Giao cho mình lo liệu, giờ có thể kết bạn được chưa?”
“Được, mình quét mã của cậu.”
“Ok.”
Kết bạn WeChat xong, Trương Điềm trông rất vui vẻ.
Cô quay lại nhìn Diệp Vũ Vi, còn giơ tay làm ký hiệu “OK” với cô bạn.
Thật lòng mà nói, Diệp Vũ Vi có hơi bất ngờ, không ngờ Trương Điềm lại thật sự xin được WeChat của Quý Phong.
Chờ Trương Điềm quay lại, cuối cùng Diệp Vũ Vi cũng không nén nổi sự tò mò:
“Cậu làm cách nào thế?”
“Ha ha, Diệp Vũ Vi à, chị đây tuy không đẹp bằng cậu, nhưng chị biết cách dùng quyền lực.”
“... Nói tiếng người đi.”
“Anh ấy bảo mình là đã có bạn gái rồi, không có việc gì thì không kết bạn với các bạn nữ.
Mình nghĩ đơn giản thôi, vậy thì mình tìm việc cho anh ấy là được chứ gì, thế là kết bạn được rồi!”
Khóe miệng Diệp Vũ Vi giật nhẹ, thầm nghĩ làm vậy cũng được sao?
“Anh ấy bảo có bạn gái à? Cậu vẫn định xuống tay sao?”
“Quân đội quốc gia còn phải có lực lượng dự bị nữa mà, sao mình không thể làm người dự bị?
Lỡ sau này anh ấy chia tay thì mình sẽ có cơ hội!
Chỉ cần thay người đủ nhanh, chẳng có buồn bã, chỉ có yêu thôi!”
Dù Trương Điềm toàn nói lời chọc ghẹo, nhưng Diệp Vũ Vi lại cảm thấy có vài phần hợp lý.
Quý Phong có bạn gái rồi... Không biết đó là kiểu người thế nào nhỉ?
Tại nhà ăn trường.
Bốn “soái ca phòng 205” tập trung ăn cơm. Quý Phong im lặng không nói gì, Trương Siêu và Chu Dịch Hàm cũng vẫn bình thường.
Chỉ có Từ Minh là ngoại lệ, cậu ấy nằm bẹp trên bàn như một con chó mệt lử, chỉ thiếu mỗi việc lè lưỡi.
“Minh ca yếu thế, sau này uống nhiều nước kỷ tử vào nhé.”
“Cút đi, ông đây hơi bị say nắng thôi. Hàm ca, ra gọi vài món 'cứng' vào, nay tao bao.”
“Rõ luôn!”
“Nhưng đừng ăn nhiều quá, không thì chiều đau bụng cho mà xem.”
Từ Minh nói xong lại chỉ về phía Quý Phong:
“Đừng nói gì nữa, tao bây giờ mệt lắm rồi, Phong ca muốn ăn gì thì nói với Hàm ca đi, đừng có ngồi im không nói.”
Quý Phong phẩy tay, định ngăn Chu Dịch Hàm lại:
“Không phải vậy chứ? Anh em mình theo thứ tự, hôm nay tới lượt mình trả tiền rồi.”
“Mày nói cái gì vậy? Hôm nay tao muốn ăn đồ ngon, mày trả gì mà trả?
Tối về rồi tính, Phong ca, đừng có lải nhải nữa, cũng đừng tranh với tao!”
Bị Từ Minh chỉ đích danh, Quý Phong có chút bất lực, cũng không biết nên giải thích thế nào.
Từ lần trước Mộc Vãn Thu chuyển khoản cho anh 500 tệ qua Alipay, rồi anh bảo đó là tiền mẹ cho.
Cái mũ “nghèo kiết xác” từ đó đã đội chặt trên đầu anh luôn rồi.
Được rồi, đúng là quần áo giày dép của anh toàn là đồ mua trên Taobao loại phổ thông, nhưng đó là vì tất cả đều là mẫu thử được phòng làm việc chọn về.
Không mặc thì chỉ có nước vứt đi, mà vứt thì quá lãng phí.
Laptop là đồ cũ, chủ yếu vì trong đó chứa quá nhiều tài liệu, mà chuyển dữ liệu lên đám mây thì phiền phức.
Còn điện thoại thì là mẫu đời cũ, chỉ là anh chưa kịp đổi thôi.
Nhưng anh thật sự không thiếu tiền! Anh là người có tiền!
“Minh ca, mình thật sự không thiếu tiền, các cậu coi thường mình à?”
Quý Phong cảm thấy câu này khi thốt ra đã có phần cay cú, nhưng Từ Minh căn bản không tin.
“Đừng có nói nhảm nữa, Minh ca đây không thiếu hai đồng bạc của cậu.”
“...”
Quý Phong suýt bị câu nói đó làm cho tức nghẹn.
Anh thật sự không muốn chiếm lợi từ bạn bè trong phòng.
Từ Minh tuy có hơi phô trương, nhưng làm việc lại rất nghĩa khí.
Nhưng chẳng lẽ anh lại quăng sổ tiết kiệm vào mặt Từ Minh để chứng minh mình là người có tiền?
Thật khó xử.
Bất đắc dĩ, anh chỉ có thể rút điện thoại nhắn tin cho Ôn Noãn:
“Cậu có đến ăn trưa ở căng-tin không?”
“Đến, 5 phút nữa.”
“Chờ cậu.”
Ôn Noãn luôn rất đúng giờ, cô bảo 5 phút thì nhất định sẽ đến trong 5 phút.
Quý Phong định đứng dậy đi cùng Chu Dịch Hàm để mua thêm một phần cơm nữa.
1
0
5 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
