TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 118
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)

Về đến phòng, Quý Phong liền bị cả nhóm vây lấy.

“Thành thật khai báo đi, cậu và Ôn Noãn là thế nào?”

“Phong ca nói rồi mà, Ôn Noãn khác biệt hẳn! Mộc Vãn Thu còn không bằng, chắc chắn là bạn gái rồi!” Trương Siêu không quên đổ thêm dầu vào lửa.

Quý Phong nằm dài trên giường, thản nhiên nói:

“Các cậu chỉ cần nhớ cô ấy khác biệt là được. Chưa chính thức đâu, bao giờ thành công sẽ phát kẹo cho các cậu.”

“Ồ! Khác biệt nha, ồ! Phát kẹo!”

Ba người đồng thanh, khuôn mặt ai cũng lộ vẻ hóng hớt.

Thoát khỏi vòng vây, Quý Phong tựa người vào tường, tâm trí như trôi dạt. Anh mỉm cười vu vơ:

“Ôn Noãn đúng là đặc biệt. Trời mưa mà chẳng bao giờ mang ô, nên mình phải chăm sóc cô ấy…”

Nụ cười ấy trong mắt ba người kia chẳng khác gì một nụ cười đậm chất “gian tà”.

“Phong ca, cậu cười như thằng biến thái vậy.”

“Cút!”

Sau khi xác nhận Quý Phong không có tình cảm với Mộc Vãn Thu, ngọn lửa trong lòng Từ Minh lại bùng lên dữ dội.

“Được, nếu cậu không thích Mộc Vãn Thu thì tôi theo đuổi cô ấy đấy!”

Quý Phong cười nhẹ, vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh như gió nhẹ mây bay:

"Cậu có theo đuổi hay không, thật sự không cần phải nói với mình, mình không phải là ai của cô ấy, không có quyền can thiệp hay quyết định. Đương nhiên, cô ấy cũng có cá tính và suy nghĩ riêng, Minh ca, hy vọng cậu hiểu ý mình."

Từ Minh nhìn Quý Phong với vẻ mặt nghiêm túc, cũng gật đầu.

Mọi người rửa mặt xong, Quý Phong đã nằm xuống giường, mở điện thoại.

Một tin nhắn mới xuất hiện trên WeChat.

【Bình An Là Phúc đã thêm bạn làm bạn bè】

【Kèm theo lời nhắn: Em nhớ anh.】

Quý Phong nhìn tin nhắn, sững lại một chút rồi nhanh chóng chấp nhận kết bạn.

【Con cũng nhớ mẹ.】

【Mẹ mới lập tài khoản WeChat này, sao con biết là mẹ?】

【Dám bày tỏ tình cảm trắng trợn như vậy với con, chỉ có mỗi mẹ thôi.

Yêu mẹ nhiều, mẹ à.】

Quý Phong bật cười, biết chắc mẹ anh lại muốn cùng con trai chơi trò bày tỏ cảm xúc.

【Dạo này mọi thứ thế nào rồi mẹ?】

【Rất tốt, mọi chuyện đang dần ổn định.】

【Tốt rồi ạ.】

【Mẹ đợi con một chút, con lập nhóm chat gia đình luôn nhé, tiện kéo cả ba vào.】

Quý Phong nói xong liền tìm tài khoản của ba anh – Quý Quảng Tầm – rồi lập nhóm ba người.

【Bình An Là Phúc, Điếu Thần và Gió Mùa Hạ đã tham gia nhóm chat】

【Tên nhóm đã đổi thành: Gia đình yêu thương nhau】

Điếu Thần: 【Con trai, lên đại học rồi thì bớt hút thuốc đi, không tốt cho sức khỏe.

Thiếu tiền thì gọi về cho ba mẹ.】

Bình An Là Phúc: 【Đúng đó, lên đại học khác hẳn ở nhà, con ở ngoài một mình không ai chăm lo đâu, phải tự biết chăm sóc bản thân.】

Điếu Thần: 【Mẹ con nói đúng.】

Gió Mùa Hạ: 【Yên tâm đi, con sẽ chăm sóc bản thân tốt mà.

Ba mẹ cũng vậy nhé.

Ba cũng nên hút ít thuốc thôi ạ.】

Bình An Là Phúc: 【Ba con không cần con lo đâu.

Ba con có vợ chăm rồi, còn con, 18 năm rồi mà vẫn là cẩu độc thân đấy.】

Điếu Thần: 【Mẹ con nói đúng.】

Gió Mùa Hạ: 【??? Ngay cả ba mẹ cũng vào đây “gài bẫy” con sao?】

Bình An Là Phúc: 【Con tức cũng không thay đổi được sự thật là con vẫn đang độc thân đâu.

Vào đại học rồi thì nhanh chóng tìm bạn gái đi nhé.】

Điếu Thần: 【Mẹ con nói đúng.】

Gió Mùa Hạ: 【Ha ha, được lắm, “Lão Quý”, ba nhận thua đi. Con mà thiếu bạn gái sao? Rồi xem nhé!】

Cùng thời điểm đó, tại một quán ăn ven đường buổi tối.

Mấy cô gái ở phòng ký túc xá của Cố Tuyết Đình và phòng của Mộc Vãn Thu tụ tập ăn uống.

Hai phòng vốn là hàng xóm – phòng 305 và 306 – lại học cùng ngành Quản trị Kinh doanh.

Mộc Vãn Thu muốn tìm hiểu thêm về quá khứ của Quý Phong, còn Cố Tuyết Đình thì muốn làm quen với các bạn học mới.

Sau vài câu chuyện xã giao, họ quyết định tổ chức một bữa nhậu nhỏ.

Mộc Vãn Thu luôn khéo léo trong các tình huống như vậy.

Dù cô biết bản thân có nhan sắc nổi bật và điều kiện tài chính dư dả, cô vẫn khéo léo để Cố Tuyết Đình trở thành “nhân vật chính” của buổi tụ họp.

"Tuyết Đình, cậu thật đẹp..."

"Thực ra là mình đề nghị đi ăn, bữa này đương nhiên là mình mời..."

"Ái chà, mình chưa từng yêu ai, chắc sau này phải học hỏi cậu nhiều rồi..."

Cô ấy ngoài việc không thể dỗ Quý Phong, những người khác, dù là nam hay nữ, hầu như đều bị cô ấy dỗ cho ngoan ngoãn.

Trí tuệ của Cố Tuyết Đình vốn không được xem là trưởng thành, lại còn bị Mộc Vãn Thu tấn công bằng một đống lời mật ngọt.

Hai ly bia xuống bụng, cả người cô ta cảm giác bay bổng, những chuyện đã qua như đổ đậu, tuôn ra không ngừng.

Trong lúc nói chuyện, Mộc Vãn Thu bỗng nhắc đến chuyện hồi cấp ba của ba người:

“Quý Phong, Ôn Noãn, các cậu là bạn học cấp ba à?”

Cố Tuyết Đình không giỏi uống, giờ sắc mặt hơi say:

“Ừ, chúng tôi học cùng lớp ba năm, không, không đúng, chỉ có Ôn Noãn là tôi mới quen từ cấp ba. Tôi và Quý Phong không phải chỉ là bạn học cùng lớp đơn giản đâu, từ nhỏ đến lớn đều ở bên nhau, thậm chí cùng thi vào đại học một trường nữa. Vãn Thu, đây gọi là duyên phận…”

1

0

5 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.