TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7
Chương 7

Tư Ngôn: “… Thế cũng khá rồi.”

Úc Dã: “Đúng vậy.”

“Tất cả bạn học của anh đều làm đúng hết.”

“Nếu hôm qua em làm bài, chắc chỉ đúng được mấy câu thôi.”

“Khoảng sáu… năm câu.”

“Cho nên. Không cần so sánh với người khác.”

Trình Tang Du để chân xuống đất, đứng dậy, mang laptop theo, nhẹ nhàng đi đến ghế sofa, ngồi xuống gần cửa phòng sách, tay đặt lên bàn phím laptop, nhưng sự chú ý lại hoàn toàn dồn vào phòng.

Khang Huệ Lan khẽ cười, đùa cô giống như đang làm ăn trộm.

Tư Ngôn: “Nhưng em muốn làm đúng hết... Đã lâu rồi em không đạt điểm 10 môn toán nữa.”

Úc Dã: “Ba câu này, em nghĩ mình làm sai vì lý do gì?”

“Ừm…”

“Có phải là thấy câu hỏi là làm ngay không?”

“Vâng.”

“Đừng vội làm từ khi mới nhìn thấy câu hỏi, trước tiên phải suy nghĩ về các kiến thức liên quan... Ở đây còn một đề, em liệt kê điểm kiến thức của mỗi câu đi…”

Tư Ngôn nói đúng, kiểu dạy của Úc Dã và cô Khổng đúng là không giống nhau, cô Khổng chỉ dạy trực tiếp từng câu hỏi, còn Úc Dã dạy phương pháp tổng hợp và hệ thống hóa.

… Cũng khá có lý lẽ.

Nhất thời trong phòng không có âm thanh.

Cho đến khi Tư Ngôn không hiểu lắm một câu hỏi, hỏi Úc Dã, Úc Dã lại bảo cô bé làm xong rồi tính.

Một lúc sau.

Úc Dã: “… Đối chiếu với danh sách các dạng toán xem còn loại nào chưa có không?”

“... Là bài toán tỉ số.”

“Đúng rồi. Câu này là bài toán tỉ số.”

“... Thầy Úc, em có cần phải học thuộc tất cả các dạng toán không?”

“Mỗi ngày học thuộc một dạng, chưa tới một tháng là nắm được hết.”

“... Cách này ngốc thật.”

“Chim chậm thì phải bay trước.”

“... Ồ.”

Sau đó hai người nghỉ một lát, Úc Dã bắt đầu giảng giải các dạng bài toán ứng dụng được phân loại và tổng hợp.

Hai tiếng trôi qua trong chớp mắt, mới chỉ giảng được một phần ba các dạng bài.

Úc Dã thu dọn balo, đi ra khỏi phòng học.

Trình Tang Du và Khang Huệ Lan trao đổi ánh mắt, Trình Tang Du mỉm cười nói: “Làm phiền thầy Úc rồi, mời thầy uống chút nước, nghỉ ngơi một lát.”

Úc Dã gật đầu, vẻ mặt vẫn thản nhiên như không.

Trình Tang Du quay lại phòng học, khép nhẹ cửa lại.

Trình Tư Ngôn đang dọn dẹp bàn học, dùng khăn giấy nhặt các mảnh vụn tẩy trên mặt bàn.

Trình Tang Du bước đến bên con gái, cúi người, nhỏ giọng hỏi: “Tư Ngôn, con có muốn thầy Úc tiếp tục dạy không?”

Tư Ngôn vẫn tiếp tục dọn dẹp, cúi đầu không nhìn mẹ, nói nhỏ: “Nếu mẹ không hài lòng với thầy Úc thì đổi người khác cũng được.”

Lúc trước khi Khổng Tân Ngữ giới thiệu Úc Dã, Trình Tang Du từng nói với Khang Huệ Lan có nhiều điều cần cân nhắc khi thuê gia sư nam, lúc đó Tư Ngôn cũng có mặt.

Con bé đã nghe và ghi nhớ.

Tư Ngôn vẫn luôn là một đứa trẻ hiểu chuyện, không muốn làm khó người khác.

Trình Tang Du đưa tay ôm vai con, cúi đầu nhìn con, mỉm cười: “Là mẹ mời gia sư cho con học, tất nhiên con cảm thấy hợp mới là điều quan trọng nhất. Nếu con thấy thầy Úc dạy tốt, vậy thì chúng ta giữ thầy lại nhé?”

“Thật sự được ạ?” Tư Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rỡ.

“Đương nhiên được. Nhưng con nhớ lời mẹ dặn...”

“Con biết rồi. Con sẽ tự bảo vệ mình.”

“Vậy tốt. Mẹ đi nói với thầy Úc nhé, nhớ ăn xoài đó.”

“Vâng ạ!” Tư Ngôn không giấu nổi sự vui mừng.

Trình Tang Du quay lại phòng khách.

Úc Dã đang ngồi ở góc sofa, tay cầm cốc nước thủy tinh, như thể sắp uống mà chưa uống. Cậu ngẩng đầu nhìn, đặt cốc xuống, đưa ánh mắt về phía Trình Tang Du.

1

0

4 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.