0 chữ
Chương 30
Chương 30
Mọi người đứng ở cửa, bàn bạc cách đi về.
Giản Niệm mở điện thoại lên dùng phần mềm gọi xe: “Tôi gọi xe.”
Tiểu Chu: “Chị Giản, tôi có thể đi nhờ một đoạn không?”
“Được.”
Trình Tang Du nhìn Úc Dã.
Úc Dã: “Tôi và Agatha sẽ đi bộ về nhà.”
“Ở đây cách nhà cậu khá xa, hơn hai cây số. Cần tôi đưa cậu một đoạn không?”
“Không cần. Chạy một lát là đến rồi.” Úc Dã kéo dài dây xích, có vẻ như cậu thật sự định chạy bộ về nhà vào ban đêm.
“Ê, cậu đợi một chút.” Trình Tang Du bước lại gần cậu: “Để tôi chuyển tiền ăn tối cho cậu nhé.”
“Chị có thể chuyển, nhưng tôi sẽ không nhận đâu.”
“Cậu vẫn là sinh viên, đang dùng tiền của bố mẹ mà…”
“Tôi tự kiếm tiền mà.”
“Vậy cũng không thể…”
Úc Dã lùi một bước, chỉnh lại dây xích: “Đi đây. Tạm biệt.”
“Ê…”
Úc Dã đã quay người đi rồi.
Trình Tang Du không ép, định tìm cách khác để xem có thể trả lại cho cậu không.
Bên này, Giản Niệm đã gọi xe, đang chờ tài xế đến. Trình Tang Du khoác tay Tư Ngôn, chuẩn bị đi qua chào hỏi cô ấy rồi đi đến nơi đậu xe.
Đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng bước chân vội vã.
Trình Tang Du dừng lại, quay đầu.
Là Úc Dã đang chạy về phía cô.
“Quên nói...” Úc Dã cúi đầu nhìn cô, ánh sáng từ đèn đường phía sau làm mái tóc đen của cậu toả ra một lớp ánh sáng vàng nhạt, đôi mắt chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ cảm xúc.
Giọng cậu trong trẻo, không mang theo chút tạp âm của thế gian, âm thanh bình tĩnh:
“Tôi sẽ không tìm kiếm, và chủ đề này cũng không phải là lĩnh vực tôi thường làm. Nhưng giữa cao lương mỹ vị và thức ăn bình dân chỉ có sự khác biệt về đối tượng khán giả, không có sự phân biệt đẳng cấp sang hèn.”
Trình Tang Du ngây người một lúc.
“Cố lên.” Úc Dã lùi lại một bước, quay người, kéo Agatha đi.
Đến dưới đèn đường tiếp theo, bước chân cậu nhanh dần thành chạy, dáng vẻ nhẹ nhàng và đẹp mắt, khó mà không khiến người ta liên tưởng đến những hình ảnh như chim hạc trắng.
Trước khi Trình Tang Du kịp quay lại, Giản Niệm đã thu lại dáng vẻ khoanh tay xem kịch.
Chỉ mới là chuyện nhỏ nhặt, không thể vội vã đưa ra kết luận.
“Tôi nói cậu có chút không công bằng đấy.” Giản Niệm nói.
Trình Tang Du ngạc nhiên: “Tôi làm sao?”
“Gặp trai đẹp lại giấu giếm không chia sẻ chút nào.”
“... Hay là tôi phải dùng điện thoại chụp lén hả?”
“Chắc chắn là có ảnh trong vòng bạn bè rồi. Tôi không tin cậu ta cao như vậy mà lại không đăng gì, sợ là trên bia mộ cũng phải khắc chiều cao 187.”
“Cậu làm sao biết là 187?”
“Nhìn là biết.”
Giản Niệm mở điện thoại lên dùng phần mềm gọi xe: “Tôi gọi xe.”
Tiểu Chu: “Chị Giản, tôi có thể đi nhờ một đoạn không?”
“Được.”
Trình Tang Du nhìn Úc Dã.
Úc Dã: “Tôi và Agatha sẽ đi bộ về nhà.”
“Ở đây cách nhà cậu khá xa, hơn hai cây số. Cần tôi đưa cậu một đoạn không?”
“Không cần. Chạy một lát là đến rồi.” Úc Dã kéo dài dây xích, có vẻ như cậu thật sự định chạy bộ về nhà vào ban đêm.
“Ê, cậu đợi một chút.” Trình Tang Du bước lại gần cậu: “Để tôi chuyển tiền ăn tối cho cậu nhé.”
“Chị có thể chuyển, nhưng tôi sẽ không nhận đâu.”
“Cậu vẫn là sinh viên, đang dùng tiền của bố mẹ mà…”
“Tôi tự kiếm tiền mà.”
“Vậy cũng không thể…”
Úc Dã lùi một bước, chỉnh lại dây xích: “Đi đây. Tạm biệt.”
Úc Dã đã quay người đi rồi.
Trình Tang Du không ép, định tìm cách khác để xem có thể trả lại cho cậu không.
Bên này, Giản Niệm đã gọi xe, đang chờ tài xế đến. Trình Tang Du khoác tay Tư Ngôn, chuẩn bị đi qua chào hỏi cô ấy rồi đi đến nơi đậu xe.
Đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng bước chân vội vã.
Trình Tang Du dừng lại, quay đầu.
Là Úc Dã đang chạy về phía cô.
“Quên nói...” Úc Dã cúi đầu nhìn cô, ánh sáng từ đèn đường phía sau làm mái tóc đen của cậu toả ra một lớp ánh sáng vàng nhạt, đôi mắt chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ cảm xúc.
Giọng cậu trong trẻo, không mang theo chút tạp âm của thế gian, âm thanh bình tĩnh:
“Tôi sẽ không tìm kiếm, và chủ đề này cũng không phải là lĩnh vực tôi thường làm. Nhưng giữa cao lương mỹ vị và thức ăn bình dân chỉ có sự khác biệt về đối tượng khán giả, không có sự phân biệt đẳng cấp sang hèn.”
“Cố lên.” Úc Dã lùi lại một bước, quay người, kéo Agatha đi.
Đến dưới đèn đường tiếp theo, bước chân cậu nhanh dần thành chạy, dáng vẻ nhẹ nhàng và đẹp mắt, khó mà không khiến người ta liên tưởng đến những hình ảnh như chim hạc trắng.
Trước khi Trình Tang Du kịp quay lại, Giản Niệm đã thu lại dáng vẻ khoanh tay xem kịch.
Chỉ mới là chuyện nhỏ nhặt, không thể vội vã đưa ra kết luận.
“Tôi nói cậu có chút không công bằng đấy.” Giản Niệm nói.
Trình Tang Du ngạc nhiên: “Tôi làm sao?”
“Gặp trai đẹp lại giấu giếm không chia sẻ chút nào.”
“... Hay là tôi phải dùng điện thoại chụp lén hả?”
“Chắc chắn là có ảnh trong vòng bạn bè rồi. Tôi không tin cậu ta cao như vậy mà lại không đăng gì, sợ là trên bia mộ cũng phải khắc chiều cao 187.”
“Nhìn là biết.”
1
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
