TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 21
Chương 21

Thẩm Ký Minh vác balo máy ảnh, đi vài bước nhanh rồi cười nói: “Có thể đi nhờ xe của cô Trình không?”

“Dĩ nhiên rồi. Thầy Thẩm đi đâu vậy?”

“Gần khu phố Thanh Thủy. Bạn gọi tôi ra uống rượu, không cần vào, chỉ cần thả tôi ở ngã tư là được.”

Phố Thanh Thủy rất gần nhà Trình Tang Du, chỉ cách một ngã tư.

Trình Tang Du gật đầu: “Để đồ ở ghế sau đi, miễn cho để vào cốp lại bị hư hai.”

Cô mở cửa ghế sau, giúp Thẩm Ký Minh xếp đồ đạc vào chỗ an toàn.

Vừa đóng cửa xe, Thẩm Ký Minh đã đưa tay về phía cô, chân thành nói: “Hay là để tôi lái giúp được không? Tôi thấy hình như cô Trình không được khỏe lắm.”

Trình Tang Du bừng tỉnh, thì ra lòng vòng một hồi như vậy là muốn đưa cô về nhà.

“Không sao, tôi tự lái được. Xe này hơi cũ rồi, không dễ lái đâu.”

Trình Tang Du dứt khoát mở cửa ghế lái, Thẩm Ký Minh đành phải thôi không kiên quyết nữa.

Sau giờ cao điểm buổi chiều, đường vẫn còn hơi tắc, Trình Tang Du lái xe rất tập trung, mắt nhìn thẳng. Cô đã lái xe được bảy năm, cơ thể đã hình thành phản xạ tự động, cố tình như vậy vì không biết phải nói chuyện gì với một người đàn ông rõ ràng có thiện cảm với mình, ngoài công việc.

Lúc này cô rất mệt, điều không muốn nói nhất chính là công việc.

“Bình thường trong thời gian rảnh, cô Trình thường làm gì ha?” Sau một hồi im lặng, Thẩm Ký Minh bỗng nhiên hỏi.

“Thường là ở với con gái tôi.” Trình Tang Du hoàn hồn, khôi phục tinh thần.

“Tôi có một người bạn là nhϊếp ảnh gia tự do, tháng sau có một buổi triển lãm cá nhân, cô Trình có muốn dẫn cháu nhà mình đi xem không?”

“Ngày nào?”

“Thời gian triển lãm khá lâu, từ ngày 16, kéo dài suốt một tháng. Nếu cô quan tâm thì có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ xin bạn tôi vài vé.”

“Được, tôi sẽ xem lại thời gian, cảm ơn anh.” Trình Tang Du cười nói.

Kể từ khi bắt đầu công việc, cô luôn tránh đưa ra câu trả lời chắc chắn trừ khi cần thiết, cũng không bao giờ nói chuyện quá rõ ràng.

Có lẽ Thẩm Ký Minh cũng nhận ra mình đã bị khéo léo từ chối, liền không nói gì thêm.

Nói thật, nếu đặt Thẩm Ký Minh vào thị trường tình cảm, anh ấy hoàn toàn thuộc dạng khá tốt, có một sở thích và sự nghiệp kiên trì bền bỉ, tính cách điềm tĩnh cẩn thận, đối xử với mọi người chân thành thân thiện, ngoại hình và chiều cao cũng hơn người, có những góc nhìn rất giống với phiên bản cạo râu của Joe Odagiri, ngay cả nét u sầu nhẹ cũng rất giống.

Nhưng con người chỉ có bấy nhiêu năng lượng, ngoài con gái và sự nghiệp, cô thực sự không còn sức để dành cho chuyện khác.

Hơn nữa, cô đã vỡ mộng về tình yêu và hôn nhân rồi.

Xe đến ngã tư phố Thanh Thủy.

Trình Tang Du đỗ xe vào lề, Thẩm Ký Minh cảm ơn rồi xuống xe lấy ba lô từ ghế sau.

Trình Tang Du cầm điện thoại trên giá, định kiểm tra xem có tin nhắn quan trọng nào không, bỗng nghe một tiếng “ring”.

Cô quay đầu theo phản xạ, nhìn về hướng phát ra tiếng.

Bên ngoài cửa sổ xe bên phải, một chiếc xe đạp dừng lại trên làn đường không dành cho xe cơ động, người lái xe hơi cúi người, hai tay chống vào tay lái, nghiêng đầu, đang nhìn cô qua cửa sổ.

Cậu mặc áo phông đen, căng lên rồi lại xẹp xuống theo chiều gió, đuôi tóc cũng bay trong gió.

“Tan làm rồi.” Úc Dã nói.

Thói quen nói chuyện của cậu là giọng điệu khi nói bất kì câu nghi vấn nào cũng rất nhạt, biến thành câu khẳng định.

1

0

4 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.