TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10

“Vậy con nhớ nói với bà nội một tiếng nhé, để bà khỏi nấu cơm tối cho con, mất công.”

“Dạ!”

Trình Tang Du biết Tư Ngôn không thích đến nhà ông bà nội chơi, nhưng có những chuyện có thể chiều, có những thứ là phép tắc cơ bản không thể bỏ. Dù cô đã chấm dứt hôn nhân với Đường Lục Sinh, nhưng tình thân giữa Tư Ngôn và nhà họ Đường thì không thể cắt đứt.

Trình Tư Ngôn xuống xe, một mình đi vào khu chung cư, đến dưới tầng rồi bấm hệ thống gọi cửa lên lầu.

Dừng lại trước cửa một lúc khá lâu, rồi cô bé mới thở dài, gõ cửa.

Bà nội Vương Thư Trân niềm nở đón cô bé vào nhà, ông nội Đường Hiếu Vinh bưng hoa quả và đồ ăn vặt ra, chỉnh tivi sang kênh hoạt hình.

Bà Vương lấy một túi đậu cô ve ra, vừa nhặt đậu vừa trò chuyện với Tư Ngôn.

Tư Ngôn đưa tay muốn giúp, bà Vương ôm túi đậu về phía mình, cười nói: “Không cần đâu! Con cứ xem hoạt hình đi!”

“Ở nhà con cũng phụ bà ngoại làm việc vặt mà.”

“Bà ngoại con là người biết hưởng phúc, từ nhỏ đã thích sai con làm việc, lúc con mới biết bò đã bảo con đi lấy dép rồi.”

Tư Ngôn mấp máy môi, không nói gì nữa, quay đi lấy một quả táo đã rửa sạch, cắn một miếng.

Biểu cảm coi thường thoáng qua của bà nội cùng giọng điệu khi nhắc đến bà ngoại khiến cô bé thấy rất khó chịu.

Bà Vương lại cười hỏi: “Tư Ngôn, mẹ con nói muốn đổi gia sư, đổi xong chưa?”

“Rồi ạ.”

“Lần này là ai thế?”

“Là người do cô Khổng trước kia giới thiệu, là người đứng đầu lớp của cô ấy...” Cô bé ngập ngừng, linh cảm mách bảo rằng tốt nhất không nên nói gia sư mới là con trai.

“Ghê vậy à. Vậy là nửa tiền học thêm mà ba con đóng không uổng phí rồi. Tư Ngôn cố gắng học hành, phải thi nhất lớp mới được.”

Tư Ngôn tiếp tục ăn táo, không nói gì.

Nói chuyện một lúc, đậu cũng nhặt xong, bà Vương đứng dậy đi vào bếp: “Tư Ngôn, uống canh vịt nhé? Bà nấu vịt từ giờ, trưa ăn thịt, tối ăn mì vịt hầm.”

Tư Ngôn lập tức ngồi thẳng lưng: “Ờ... bà ơi, tối nay con hẹn bạn đến nhà bạn ấy ăn cơm rồi.”

Nụ cười của bà Vương nhạt đi một chút: “Có phải mẹ con không muốn con chơi ở đây lâu không?”

“Không phải đâu ạ! Thật mà... bạn con tên là Đổng Tinh Xán, bà gặp rồi đó, bạn ấy là bạn thân nhất của con, cũng hay đến nhà con ăn cơm nữa.”

“Ồ, là Xán Xán à?”

“Dạ vâng.”

“Nó còn học múa không?”

“Vẫn học ạ. Bạn ấy còn đoạt giải nữa.”

“Bà thấy, Tư Ngôn con vẫn nên học piano hay múa thì hơn, chơi trượt ván nguy hiểm lắm, con gái mà học cái đó làm gì…”

Tư Ngôn lại không nói gì nữa.

May mà bà Vương đã vào bếp.

Tư Ngôn liếc nhìn ông nội Đường Hiếu Vinh đang ngồi bên cạnh, mặt mày nghiêm nghị, khẽ hỏi: “Ông ơi, trưa nay ba con có về ăn cơm không?”

“Không đâu, nó đi công tác rồi.”

Tư Ngôn âm thầm thở phào, cắn miếng táo nghe giòn hơn lúc nãy.

Sau khi đưa Tư Ngôn tới nơi, Trình Tang Du quay đầu xe, lái đến một tòa nhà văn phòng, gặp Giản Niệm.

Ở đó vừa có một phòng lớn bị trả mặt bằng, giá thuê rất hợp lý, Giản Niệm đã hẹn trước với ban quản lý, hôm nay đến xem thử.

Giản Niệm đến trước, đang đi qua đi lại trong văn phòng trống, đo đạc khoảng cách.

“Chỗ này để bàn làm việc; chỗ kia làm quầy pha nước; chỗ kia ánh sáng kém, có thể ngăn lại làm kho đạo cụ và trang phục…” Giản Niệm vừa đi vừa mô tả bản thiết kế trong đầu: “Cô có muốn phòng riêng không? Chúng ta có thể ngăn ra vài phòng.”

1

0

4 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.