TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 38
Chương 38: Đây không phải nhiệt độ bình thường của một con cá.

Giang Dục Phong: "…………"

Lộc Hữu nhìn dòng bình luận lướt qua, chẳng hiểu lắm, hơn nữa cậu còn đang để ý chuyện khác, cậu quay sang nhìn Giang Dục Phong.

"Vậy là nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành rồi đúng không?"

Giang Dục Phong: "……"

Không hoàn thành thì tốt biết bao.

Anh thà uống gió Tây Bắc trên đảo còn hơn bị kéo vào một cặp đôi kỳ quặc với đứa nhóc nhìn có vẻ ngây thơ vô tội này.

Lúc này, một hiệu ứng đặc biệt hiện lên trên màn hình thu hút sự chú ý của Lộc Hữu. Lần đầu tiên thấy những quả khinh khí cầu đủ màu sắc, cậu nhìn chằm chằm vào hiệu ứng lung lay ấy rất lâu.

[Câu hỏi! Lộc Hữu, quần áo em lộn xộn thế này, có phải bị bắt nạt không?!]

Lộc Hữu đọc xong, vô thức trả lời: “Không phải, đây là do Giang… ưm ưm?”

Giang Dục Phong bịt miệng cậu lại.

“Đây không phải câu hỏi trong phần bỏ phiếu, em không cần trả lời.”

Anh có chút dữ dằn, hàng mày nhíu chặt. Lộc Hữu cứng đờ, bị anh ôm gọn vào khuỷu tay, thoáng ngửi thấy hương cỏ cây thanh mát quen thuộc. Trong một khoảnh khắc mơ hồ, cậu cảm nhận được áp lực từ một con người trưởng thành. Nhịp tim hỗn loạn nơi l*иg ngực khiến cậu hoàn toàn quên mất phản kháng.

“Hiểu chưa?”

Lộc Hữu ngây ngốc gật đầu.

Giang Dục Phong lúc này mới thả tay ra.

Nhưng Lộc Hữu lại cảm thấy đầu mũi ngưa ngứa, cậu không nhịn được mà đưa tay sờ thử, rồi lại chạm lên mặt mình, hơi nóng.

Đây không phải nhiệt độ bình thường của một con cá.

Thế là cậu bắt đầu mất tập trung.

… Có khi nào cậu bị hơi ấm từ lòng bàn tay của Giang Dục Phong làm chín luôn rồi không?

Lộc Hữu thoáng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Mấy phút sau, một nhiệm vụ mới được cập nhật. Lần này, Lộc Hữu là người nhìn thấy trước, cậu chậm rãi đọc ra từng chữ:

“Yêu thì cứ làm thôi: Muốn thấy Dục ca bế công chúa Lộc bảo bảo squat 20 lần, chắc không làm khó hai người đâu nhỉ?”

Giang Dục Phong đau đầu thật sự.

Tưởng rằng Lộc Hữu sẽ vui vẻ nhận nhiệm vụ, ai ngờ nhóc con lại quay đầu nói với ống kính:

“Không được đâu, thể lực của Giang Dục Phong hơi yếu, tôi cũng hơi nặng nữa, tôi nghĩ chúng ta có thể đổi ngược lại.”

Giang Dục Phong: “Tôi không yếu.”

“Nhưng anh còn không biết bắt cá.” Lộc Hữu nghiêm túc nói: “Em sẽ đè bẹp anh mất.”

Cậu thực sự lo cho anh, nhưng còn chưa nói xong, đã cảm giác mình đột ngột bị nhấc bổng lên.

Một cánh tay rắn chắc chống đỡ sau lưng và dưới đầu gối, cơ thể hoàn toàn lơ lửng giữa không trung.

Lộc Hữu khẽ đung đưa đôi chân nhỏ, đôi mắt chậm rãi sáng lên.

Giang Dục Phong cảm thấy mình lại mắc bẫy rồi.

Lần này là phép, khích tướng.

Cao tay thật, trình độ câu dẫn của Lộc Hữu đúng là cao.

Nhưng đã bế lên rồi thì chẳng có lý do gì để đặt xuống nữa. Cũng may là Lộc Hữu không nặng, còn Giang Dục Phong thì tập luyện quanh năm, dễ dàng hoàn thành 20 lần squat.

5

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.