TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 34
Chương 34

Giang Dục Phong bỗng thấy buồn cười, dáng vẻ dỗi hờn của Lộc Hữu trông rất giống Tướng Quân nhà anh.

Tướng Quân là con mèo hoang mà anh nhặt về nuôi. Nó rất nghịch, lại còn kén ăn. Mỗi ngày đều như một vị đại vương tuần tra lãnh thổ của mình. Nếu bị cho ăn trễ dù chỉ một chút, nó sẽ giận dỗi ngồi lỳ trên mái hiên, phải dỗ dành cả nửa tiếng mới chịu xuống.

Bây giờ, Lộc Hữu trông chẳng khác gì Tướng Quân đang giận vì không được ăn.

Có lẽ do đã quen dỗ dành Tướng Quân, hoặc cũng có thể vì chút tính cách nhỏ như động vật trên người Lộc Hữu khiến anh mềm lòng. Dù sao đi nữa, Giang Dục Phong quyết định dỗ dành cộng sự nhỏ của mình.

“Lộc Hữu.”

Cậu hơi động cổ.

“Cậu thích nước của tôi, đúng không?”

Lộc Hữu quay mặt sang một nửa.

Giang Dục Phong đối diện ánh mắt cậu, nói thẳng: “Tôi còn rất nhiều nước ngon như thế này, tôi có thể chia sẻ với cậu, không cần cậu phải đổi bằng thứ gì khác.”

Lộc Hữu quả nhiên mắc bẫy, hỏi ngay: “Cho em miễn phí à?”

Giang Dục Phong: “Ừ.”

Trẻ con vẫn dễ dỗ, chỉ một chai nước đã làm lành được rồi.

Lộc Hữu bình tĩnh nhìn anh, không vội nói gì, dường như đang cân nhắc xem có đáng tin không.

Giang Dục Phong trực tiếp đặt một bình nước mới đổ đầy vào tay cậu, “Giờ thì tin chưa?”

Lộc Hữu sờ vào chiếc bình nặng trịch trong tay, dường như đã ngửi được mùi vị ngọt thơm quen thuộc, khóe miệng cậu khẽ nhếch lên.

Ngay lúc Giang Dục Phong thảnh thơi chờ đợi một câu cảm ơn từ cậu nhóc.

Anh nghe thấy Lộc Hữu nói: “Em có thể xin thêm mấy chai nữa không?”

Giang Dục Phong đưa nốt hai chai còn lại trong ba lô cho cậu. Nhưng Lộc Hữu lại bảo: “Vẫn chưa đủ.”

Giang Dục Phong: “Cậu lấy nhiều như vậy để làm gì?”

"Em muốn ngâm mình trong bồn tắm."

"……"

·

·

Cuối cùng, Lộc Hữu cũng không thể đạt được ước nguyện dùng nước mà cậu hằng mong nhớ để tắm, lại còn bị Giang Dục Phong mắng vì nói đùa nhạt nhẽo.

Ban đầu cậu định tranh luận vài câu để tìm một cách diễn đạt hợp lý cho hành động của mình, nhưng buổi phát sóng trực tiếp đã nhanh chóng bắt đầu, cậu hầu như không có cơ hội ở riêng với Giang Dục Phong.

Việc giải thích đành phải tạm gác lại.

Buổi livestream ngày thứ hai chủ yếu mang tính giải trí, giúp các khách mời thích nghi với môi trường và thông qua các trò chơi để giành lấy một số vật phẩm sinh tồn cần thiết.

Cũng xem như một chút phúc lợi dành cho khách mời.

Tám giờ sáng, đạo diễn tập hợp bốn nhóm khách mời tại bãi biển và công bố luật chơi.

"Chào buổi sáng mọi người, tối qua ngủ thế nào?"

"Đạo diễn, túi ngủ của tôi quá nhỏ." Nhậm Nhàn là người lên tiếng đầu tiên, đôi mắt thâm quầng thoáng hiện lên vẻ mệt mỏi, "Còn là size S nữa, Khương Đan Đan còn chẳng chui vào nổi."

3

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.