TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 32
Chương 32: Bôi thuốc...

Cậu ngơ ngác nhìn Giang Dục Phong, dường như không hiểu vì sao anh ấy lại xuất hiện ở đây vào lúc này, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Rắn không dám cắn em, chúng sợ em.”

Giang Dục Phong tức đến mức suýt ngất.

Anh vốn nghĩ Lộc Hữu chỉ là mất ngủ nên đi dạo, hoặc có thể là đói nên ra ngoài tìm gì đó ăn. Không ngờ đứa nhỏ này càng đi càng xa, trực tiếp chạy vào trong núi sâu.

Chạy thì thôi đi, vậy mà còn tìm một cái ao hoang rồi nhảy thẳng xuống không chút do dự.

Tim Giang Dục Phong suýt nữa bị dọa nổ tung.

Đứa nhỏ này có phải đầu óc có vấn đề không?

Anh vừa định nghiêm túc dạy cho Lộc Hữu một bài học vì hành vi tự ý rời đội nguy hiểm này, nhưng khi cúi đầu xuống, anh lại thấy cậu run lên trong tay mình, đôi vai mảnh khảnh khẽ run rẩy.

Lúc nguy cấp anh không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ, những mảng da thịt trắng nõn mà anh chưa kịp để ý bỗng lộ rõ trước mắt, đôi vai gầy guộc, vòng eo nhỏ nhắn, cơ bụng phẳng phiu nhưng có một lớp cơ mỏng, cùng với đường nét cơ thể mượt mà kéo dài xuống...

Giang Dục Phong: “...”

“Giang Dục Phong, em hơi lạnh.” Lộc Hữu không biết mình đã chọc giận Giang Dục Phong ở đâu, nhưng gió sớm hơi se lạnh, cậu muốn mặc áo trước. Vì vậy, cậu thử thương lượng với Giang Dục Phong: “Em có thể mặc áo trước rồi nói chuyện với anh không?”

Giang Dục Phong: “...”

Một câu nói mềm mại, bình thản của cậu khiến anh không biết phải tức giận thế nào nữa.

Sau đó, Lộc Hữu liền nhìn thấy Giang Dục Phong nhặt quần áo của mình lên, quay đầu sang một bên, không nhìn thẳng mà quấn chặt cậu lại như một con tằm vào mùa hè.

Lộc Hữu cử động một chút.

“Cậu còn muốn làm loạn gì nữa?” Một câu nói của Giang Dục Phong lập tức làm Lộc Hữu đứng im, sau đó anh nhanh chóng kéo khóa áo của cậu lên tận cằm, “Ngoan ngoãn một chút, đừng có mà nghĩ đến chuyện nhảy xuống nước nữa.”

Lộc Hữu hơi ngơ ngác, không biết mình lại chọc giận Giang Dục Phong ở đâu rồi. Rõ ràng cậu chẳng làm gì cả.

“Em đâu có định nhảy xuống nước.” Lộc Hữu cố gắng giải thích.

Giang Dục Phong cười lạnh: “Ý cậu là tôi bị mù?”

Lộc Hữu nhìn vào đôi mắt đen láy của Giang Dục Phong, tròng mắt rất sáng, còn phát ra ánh sáng trách móc lạnh lùng. Cậu lắc đầu: “Mắt anh sáng lắm, không có mù.”

“……” Giang Dục Phong khựng lại một chút: “Tôi đâu có bảo cậu kiểm tra thị lực cho tôi. Nói đi, tại sao lại nhảy xuống đó?”

Lộc Hữu mấp máy môi, ngây ngốc nhìn anh một lúc, cuối cùng cúi đầu, không chịu nói gì.

3

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.