TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

"Tự cất đi."

Lộc Hữu cúi đầu nhìn viên ngọc trong tay, có chút rầu rĩ:

"Nhưng em không có gì khác để tặng anh."

"Tôi không cần."

Lúc này Lộc Hữu mới chậm rãi thu tay lại. Giang Dục Phong thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng chuyện này coi như kết thúc. Nhưng ngay lúc đó, anh lại nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của chàng trai đối diện:

"Vậy anh có thể buông em ra chưa?"

Giang Dục Phong: "…?"

Anh theo phản xạ cúi đầu xuống. Không biết từ khi nào, bàn tay anh đã nắm chặt lấy cổ tay của Lộc Hữu. Làn da trắng mịn, mỏng manh áp vào lòng bàn tay anh, nóng ấm đến kinh ngạc, anh không biết mình đã giữ lâu đến mức nào.

Trong khoảnh khắc ấy, phản ứng đầu tiên của Giang Dục Phong không phải là xấu hổ hay kinh ngạc, mà là, cánh tay này gầy quá.

Cứ như chỉ cần hơi dùng sức là có thể bẻ gãy.

"Anh còn định nắm bao lâu nữa?" Lộc Hữu khẽ hỏi.

Ngón tay Giang Dục Phong khẽ động đậy, rồi buông tay ra, anh hắng giọng một tiếng: "Xin lỗi."

"Không sao."

Thấy Lộc Hữu đang nhẹ nhàng xoa cổ tay mình, Giang Dục Phong nhướn mày:

"Đau à?"

Lộc Hữu đáp: "Ừ, một chút."

Giang Dục Phong cảm thấy nhóc con này lại đang làm nũng rồi: "Tôi đâu có dùng sức."

Lộc Hữu ngẩn ra một chút, rồi phản bác:

"Anh rõ ràng rất mạnh."

Giang Dục Phong nhìn cậu, dùng một giọng điệu kỳ quái nói:

"Nếu tôi thực sự dùng sức, cái cánh tay bé xíu này của cậu đã gãy rồi."

Lộc Hữu nhỏ giọng lầm bầm:

"Nói dối, anh còn chẳng bắt được con mồi."

Giang Dục Phong: "…"

Sau vài giây im lặng, anh bất chợt bật cười:

"Tôi, một người ngay cả con mồi còn không bắt được, cũng có thể làm cậu bị thương sao?"

Lộc Hữu bỗng dưng ngây ra.

Một câu nói đơn giản lại khiến nhóc con đầy tâm tư này cứng đờ.

Giang Dục Phong vừa định tiếp tục nói gì đó thì đột nhiên thấy Lộc Hữu thả tay xuống, để lộ làn da trắng như tuyết, trên đó in rõ vết hằn của những ngón tay, thậm chí mép vết còn hơi bầm xanh.

"…"

Nghiêm trọng đến vậy sao…

Rõ ràng anh không hề dùng sức mà.

"Phải ngâm nước rồi..." Lộc Hữu lẩm bẩm.

"Cái gì?" Giang Dục Phong không nghe rõ.

Nhưng Lộc Hữu không giải thích nữa, chỉ khẽ nói "Ngủ ngon," rồi chui tọt vào chăn, chỉ để lộ đỉnh đầu mềm mại.

Giang Dục Phong nhìn chằm chằm vào chăn cậu một lúc, sau đó cũng im lặng nằm xuống.

Rạng sáng hôm sau, Lộc Hữu mở mắt.

Giang Dục Phong vẫn còn ngủ say, hơi thở đều đặn. Bầu trời ngoài kia mới chỉ hửng sáng, gió trên đảo cũng dịu dàng hơn, xung quanh im ắng không một tiếng động.

Cậu nhìn xuống cổ tay mình, vết hằn đỏ vẫn chưa tan. Người cá nếu thiếu nước nghiêm trọng, chức năng cơ thể sẽ suy giảm, càng để lâu dấu vết này sẽ càng rõ ràng hơn.

Lộc Hữu mím môi, quyết định mạo hiểm vào rừng ngâm nước.

9

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.