0 chữ
Chương 28
Chương 28
Cá và người không giống nhau. Cá thích sống bầy đàn, nhưng trong xã hội loài người, rất nhiều thanh niên chưa lập gia đình lại thường sống một mình.
Lộc Hữu nghĩ, có lẽ mình đã vô tình xâm phạm lãnh thổ của Giang Dục Phong, khiến anh không vui.
Vậy nên cậu nên thu nhỏ sự hiện diện của mình lại.
Lộc Hữu lặng lẽ dịch ra mép lều, nhỏ giọng nói:
"Em hiểu rồi. Cảm ơn anh vì thuốc, em sẽ tự tìm cách bôi."
"..."
Giang Dục Phong không biết phải nói gì.
Anh cảm thấy mình như đang bắt nạt người ta, mà người bị bắt nạt thì chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo, không dám phản kháng, càng khiến anh trông có vẻ đáng ghét hơn.
Giang Dục Phong lại nhướng mắt nhìn về góc lều, liền thấy Lộc Hữu đã xử lý xong mấy vết đỏ trên tay, bây giờ đang cố xoay người, nỗ lực vươn tay ra sau để bôi thuốc lên chỗ ngứa trên lưng.
Lộc Hữu thuộc kiểu người rất gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn, làm mái tóc mềm mượt của cậu trông càng thêm xù lên. Lúc này, cậu cúi đầu, để lộ xoáy tóc vô tội trên đỉnh đầu.
Vết ngứa trên lưng nằm ở một vị trí rất khó với tới, Lộc Hữu đã thử mấy lần nhưng đều không thành công. Sau một lần thất bại nữa, cậu tức tối bặm môi, nếu không phải vì Giang Dục Phong đang ở đây, cậu đã muốn biến ra cái đuôi của mình để tự bôi thuốc rồi.
Lộc Hữu có một chiếc đuôi dài màu trắng, đẹp đẽ và dẻo dai. Phần chóp đuôi có thể chạm tới sau đầu, nhưng cơ thể con người lại có quá nhiều hạn chế. Nếu có đuôi, cậu đã có thể tự bôi thuốc một cách dễ dàng.
Lộc Hữu ngồi đó, tức tối ôm tuýp thuốc. Đúng lúc này, thuốc trong tay bị ai đó giật mất.
Cậu quay đầu lại, liền thấy Giang Dục Phong cau có nói:
"Nằm xuống, tôi bôi cho."
Lộc Hữu ngơ ngác nhìn anh.
Giang Dục Phong: "Không muốn à?"
Lộc Hữu khựng lại một chút, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống: "Muốn."
Khi lớp gel mát lạnh chạm vào da, trong đầu Lộc Hữu bỗng nảy ra một suy nghĩ, con người đúng là loài sinh vật hay thay đổi.
Giang Dục Phong giữ sắc mặt lạnh tanh, nhanh chóng bôi thuốc xong, không để ý đến làn da trắng trẻo, mịn màng trước mắt. Sau khi xong việc, anh ném tuýp thuốc trở lại vào tay Lộc Hữu.
Cùng lúc đó, ánh sáng từ máy quay mờ dần, báo hiệu buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, các khách mời được nghỉ ngơi.
Giang Dục Phong thở phào nhẹ nhõm, rồi nói với Lộc Hữu:
"Tôi bôi thuốc cho cậu chỉ vì chúng ta là đồng đội, không có ý gì khác, hiểu chưa?"
Câu này được nói với độ chính xác hoàn hảo, vừa có thể cảnh cáo suy nghĩ lệch lạc của thằng nhóc này, vừa không quá phũ phàng đến mức làm đối phương mất mặt. Giang Dục Phong cảm thấy đây là cách xử lý khéo léo nhất.
Nhưng Lộc Hữu chỉ nhìn anh, vẻ mặt đầy khó hiểu:
Lộc Hữu nghĩ, có lẽ mình đã vô tình xâm phạm lãnh thổ của Giang Dục Phong, khiến anh không vui.
Vậy nên cậu nên thu nhỏ sự hiện diện của mình lại.
Lộc Hữu lặng lẽ dịch ra mép lều, nhỏ giọng nói:
"Em hiểu rồi. Cảm ơn anh vì thuốc, em sẽ tự tìm cách bôi."
"..."
Giang Dục Phong không biết phải nói gì.
Anh cảm thấy mình như đang bắt nạt người ta, mà người bị bắt nạt thì chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo, không dám phản kháng, càng khiến anh trông có vẻ đáng ghét hơn.
Giang Dục Phong lại nhướng mắt nhìn về góc lều, liền thấy Lộc Hữu đã xử lý xong mấy vết đỏ trên tay, bây giờ đang cố xoay người, nỗ lực vươn tay ra sau để bôi thuốc lên chỗ ngứa trên lưng.
Vết ngứa trên lưng nằm ở một vị trí rất khó với tới, Lộc Hữu đã thử mấy lần nhưng đều không thành công. Sau một lần thất bại nữa, cậu tức tối bặm môi, nếu không phải vì Giang Dục Phong đang ở đây, cậu đã muốn biến ra cái đuôi của mình để tự bôi thuốc rồi.
Lộc Hữu có một chiếc đuôi dài màu trắng, đẹp đẽ và dẻo dai. Phần chóp đuôi có thể chạm tới sau đầu, nhưng cơ thể con người lại có quá nhiều hạn chế. Nếu có đuôi, cậu đã có thể tự bôi thuốc một cách dễ dàng.
Lộc Hữu ngồi đó, tức tối ôm tuýp thuốc. Đúng lúc này, thuốc trong tay bị ai đó giật mất.
Cậu quay đầu lại, liền thấy Giang Dục Phong cau có nói:
Lộc Hữu ngơ ngác nhìn anh.
Giang Dục Phong: "Không muốn à?"
Lộc Hữu khựng lại một chút, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống: "Muốn."
Khi lớp gel mát lạnh chạm vào da, trong đầu Lộc Hữu bỗng nảy ra một suy nghĩ, con người đúng là loài sinh vật hay thay đổi.
Giang Dục Phong giữ sắc mặt lạnh tanh, nhanh chóng bôi thuốc xong, không để ý đến làn da trắng trẻo, mịn màng trước mắt. Sau khi xong việc, anh ném tuýp thuốc trở lại vào tay Lộc Hữu.
Cùng lúc đó, ánh sáng từ máy quay mờ dần, báo hiệu buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, các khách mời được nghỉ ngơi.
Giang Dục Phong thở phào nhẹ nhõm, rồi nói với Lộc Hữu:
"Tôi bôi thuốc cho cậu chỉ vì chúng ta là đồng đội, không có ý gì khác, hiểu chưa?"
Câu này được nói với độ chính xác hoàn hảo, vừa có thể cảnh cáo suy nghĩ lệch lạc của thằng nhóc này, vừa không quá phũ phàng đến mức làm đối phương mất mặt. Giang Dục Phong cảm thấy đây là cách xử lý khéo léo nhất.
9
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
