0 chữ
Chương 20
Chương 20: Những lời nói có sức sát thương cao
Những lời anh nói, cô hiểu rõ hơn ai hết. Cái nơi như đoàn phim này luôn phân người thành ba bảy loại, thứ hạng rõ ràng.
Ngày xưa, khi làm diễn viên quần chúng, cô phải ăn uống, thay đồ ở những góc khuất. Còn bây giờ, chế độ ưu đãi này là điều cô chưa bao giờ dám mơ.
"Không phải tôi là thần tượng của cô sao? Cả đời này không phải là cô luôn cố gắng để tiến gần tôi à? Thế thì cô phải biết tôi từng chịu những chấn thương nặng nề thế nào và việc quay phim trong tình trạng bị thương là bình thường ra sao.”
Cô liên tục gật đầu, cảm giác cổ mình sắp gãy.
Hạ Nam Chu không hề thêm thắt gì cả. Những cảnh quay nguy hiểm anh từng thực hiện, bất cứ cảnh nào cũng đủ khiến diễn viên bình thường mất mạng.
Hạ Nam Chu từng gãy xương vô số lần, bị thương khắp người, thậm chí từng đẫm máu vẫn cố gắng hoàn thành cảnh quay.
Vậy mà cô, chỉ vì đến kỳ lại phải hoãn quay. Quả thật lỗi là ở cô…
Không đúng! Cô chưa từng nghĩ chỉ vì đến kỳ mà phải dừng quay!
Tất cả là tại Lương Tu!
Cái tên tiểu yêu tinh mưu mô ấy!
Cô còn suýt nữa cảm động vì hắn nữa chứ!
Đồ đáng chết!
Cô nhất định phải xử lý hắn mới được!
Hạ Nam Chu thở dài, giọng điệu cũng dịu đi một chút:
“Nhưng tôi đã đồng ý với Tiểu Lương là hoãn cảnh quay này vài ngày. Cô tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, xem cách người khác diễn đi.”
Anh bước đến cửa, mở khóa rồi rời đi, trước khi đi còn không quên quay lại chỉ tay cảnh cáo: “Đừng lợi dụng Tiểu Lương để đối phó với tôi nữa.”
“Rầm!!”
Cánh cửa đóng sập. Vương Dĩ Mạt đứng đó, hận đến nghiến răng.
Cảnh quay cuối cùng bị hoãn bốn ngày.
Nhưng bốn ngày này, cô không hề nhàn rỗi. Ngoài việc xem đi xem lại các tư liệu ra thì cô còn lén lút đến phim trường vào lúc đêm khuya, khi mọi người đã nghỉ ngơi để tập nhảy nước.
Cô không muốn làm phiền người khác nữa, cũng không muốn bị Hạ Nam Chu mắng thêm lần nào nữa.
Qua những ngày luyện tập không phân biệt ngày đêm, cô nhận ra Hạ Nam Chu không cố ý nhắm vào cô. Cùng lắm anh chỉ nghiêm khắc hơn một chút, và đúng là lần nhảy nước đầu tiên của cô thật sự không xứng đáng với danh xưng “nữ hiệp.”
---
Hôm nay, khi Hạ Nam Chu ra lệnh bắt đầu quay, Vương Dĩ Mạt thành thục nhảy xuống nước.
Không có tiếng mắng nào vang lên. Không gian xung quanh im lặng lạ thường.
Cô hoàn thành trọn vẹn tất cả các cảnh quay.
Ở phía xa, Hạ Nam Chu chăm chú quan sát màn hình, xem kỹ từng khung hình. Sau một hồi cân nhắc, anh chỉ vào một hướng khác ròi nói khẽ: “Nam diễn viên thứ ba bên đó chạy nhanh quá, làm lại một lần nữa.”
Vương Dĩ Mạt nghe xong, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, vấn đề không phải do cô.
Cùng lúc đó, hai nhân viên phía sau Hạ Nam Chu đang thì thầm: “Cảnh nhảy nước hôm nay của Vương Dĩ Mạt khác hẳn mấy hôm trước. Chỉ một cú nhảy thôi mà ngầu thật sự! Đổi người hay tự nhiên ngộ ra rồi nhỉ?”
“Cậu không biết à? Tối qua tôi để quên đồ ở phim trường, quay lại lấy thì thấy cô ấy vẫn đang tập nhảy nước, lúc đó gần bốn giờ sáng. Bác lao công bảo mấy ngày nay cô ấy đều như vậy.”
“Chỉ vì một cảnh nhảy nước mà phải khổ thế sao?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, kìa.”
Hai người liếc nhìn vị đạo diễn phía trước, trao nhau ánh mắt rồi im lặng rời đi.
Hạ Nam Chu nhìn video của Vương Dĩ Mạt hết lần này đến lần khác.
Từng chi tiết đều hoàn hảo, không có bất kỳ động tác thừa nào để bắt lỗi.
Ngày xưa, khi làm diễn viên quần chúng, cô phải ăn uống, thay đồ ở những góc khuất. Còn bây giờ, chế độ ưu đãi này là điều cô chưa bao giờ dám mơ.
"Không phải tôi là thần tượng của cô sao? Cả đời này không phải là cô luôn cố gắng để tiến gần tôi à? Thế thì cô phải biết tôi từng chịu những chấn thương nặng nề thế nào và việc quay phim trong tình trạng bị thương là bình thường ra sao.”
Cô liên tục gật đầu, cảm giác cổ mình sắp gãy.
Hạ Nam Chu không hề thêm thắt gì cả. Những cảnh quay nguy hiểm anh từng thực hiện, bất cứ cảnh nào cũng đủ khiến diễn viên bình thường mất mạng.
Hạ Nam Chu từng gãy xương vô số lần, bị thương khắp người, thậm chí từng đẫm máu vẫn cố gắng hoàn thành cảnh quay.
Không đúng! Cô chưa từng nghĩ chỉ vì đến kỳ mà phải dừng quay!
Tất cả là tại Lương Tu!
Cái tên tiểu yêu tinh mưu mô ấy!
Cô còn suýt nữa cảm động vì hắn nữa chứ!
Đồ đáng chết!
Cô nhất định phải xử lý hắn mới được!
Hạ Nam Chu thở dài, giọng điệu cũng dịu đi một chút:
“Nhưng tôi đã đồng ý với Tiểu Lương là hoãn cảnh quay này vài ngày. Cô tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, xem cách người khác diễn đi.”
Anh bước đến cửa, mở khóa rồi rời đi, trước khi đi còn không quên quay lại chỉ tay cảnh cáo: “Đừng lợi dụng Tiểu Lương để đối phó với tôi nữa.”
“Rầm!!”
Cánh cửa đóng sập. Vương Dĩ Mạt đứng đó, hận đến nghiến răng.
Cảnh quay cuối cùng bị hoãn bốn ngày.
Cô không muốn làm phiền người khác nữa, cũng không muốn bị Hạ Nam Chu mắng thêm lần nào nữa.
Qua những ngày luyện tập không phân biệt ngày đêm, cô nhận ra Hạ Nam Chu không cố ý nhắm vào cô. Cùng lắm anh chỉ nghiêm khắc hơn một chút, và đúng là lần nhảy nước đầu tiên của cô thật sự không xứng đáng với danh xưng “nữ hiệp.”
---
Hôm nay, khi Hạ Nam Chu ra lệnh bắt đầu quay, Vương Dĩ Mạt thành thục nhảy xuống nước.
Không có tiếng mắng nào vang lên. Không gian xung quanh im lặng lạ thường.
Cô hoàn thành trọn vẹn tất cả các cảnh quay.
Ở phía xa, Hạ Nam Chu chăm chú quan sát màn hình, xem kỹ từng khung hình. Sau một hồi cân nhắc, anh chỉ vào một hướng khác ròi nói khẽ: “Nam diễn viên thứ ba bên đó chạy nhanh quá, làm lại một lần nữa.”
Cùng lúc đó, hai nhân viên phía sau Hạ Nam Chu đang thì thầm: “Cảnh nhảy nước hôm nay của Vương Dĩ Mạt khác hẳn mấy hôm trước. Chỉ một cú nhảy thôi mà ngầu thật sự! Đổi người hay tự nhiên ngộ ra rồi nhỉ?”
“Cậu không biết à? Tối qua tôi để quên đồ ở phim trường, quay lại lấy thì thấy cô ấy vẫn đang tập nhảy nước, lúc đó gần bốn giờ sáng. Bác lao công bảo mấy ngày nay cô ấy đều như vậy.”
“Chỉ vì một cảnh nhảy nước mà phải khổ thế sao?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, kìa.”
Hai người liếc nhìn vị đạo diễn phía trước, trao nhau ánh mắt rồi im lặng rời đi.
Hạ Nam Chu nhìn video của Vương Dĩ Mạt hết lần này đến lần khác.
Từng chi tiết đều hoàn hảo, không có bất kỳ động tác thừa nào để bắt lỗi.
11
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
