TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10: Phòng Học (10)

Lại xuất hiện?

Trong lòng Dương Tri Trừng bỗng nhiên rùng mình một cái.

Cậu và Từ Gia Nhiên liếc nhau, không hẹn mà cùng nghĩ tới Vương Hân Vũ.

Tình huống như vậy sẽ giống nhau sao?

"Tiếp theo... Người của lớp 11/4 càng chết càng nhiều." Giọng nói của Từ Tịnh run nhè nhẹ: "Đều không ngoại lệ, đều là bị lột da mà chết, sau khi chết còn xuất hiện một thời gian ở trường, thi thể mới được phát hiện."

"Có rất nhiều lời đồn nói lớp 11/4 bị hồn ma của Trình Duyệt Quang để lại lấy mạng. Nhưng không ai phát hiện da của bọn họ, cũng không ai biết bọn họ chết như thế nào."

"Sau đó thì sao?" Dương Tri Trừng không nhịn được hỏi.

"Sau đó, bạn của tôi cũng không biết." Từ Tịnh lắc đầu: "Hình như cảnh sát tới, dẫn theo một người. Hôm đó cửa lớp 11/4 đóng chặt, sau khi cửa mở, lại có hai bạn học biến mất, nhưng sau đó không thấy ai chết nữa."

"Lớp 11/4 bị giải tán hoàn toàn, phân vào các lớp khác. Phòng học từng có người chết cũng bị niêm phong."

Dương Tri Trừng còn muốn hỏi thêm, Trịnh Vũ Hàng đã chen vào:

"Nói những chuyện này làm gì?" Cậu ta khoanh tay: "Đêm nay không phải sẽ không mơ nữa sao, còn xoắn xuýt những vấn đề này làm gì?"

"Dù sao tôi không quan tâm đây là cái quỷ gì, chỉ cần tôi còn sống, những chuyện khác đều không quan trọng."

"Được rồi... Tôi cũng không biết gì hơn." Từ Tịnh mím môi nói: "Cô ấy không kể thêm gì cho tôi cả."

"Không sao, chuyện này cuối cùng cũng giải quyết xong." Từ Gia Nhiên an ủi: "Chúng ta cũng không cần để ý hay nghĩ nhiều thêm nữa. Sắp tới, chúng ta có thể trở lại cuộc sống cũ rồi."

"Đúng vậy." Từ Tịnh cười: "Cuối cùng... có thể trở lại cuộc sống cũ rồi."

Thật sự có thể trở lại cuộc sống ban đầu sao?

Tác dụng của giọt máu đó khiến Dương Tri Trừng có chút bất an. Cậu không biết chút hơi thở lạnh lẽo đó có thể ngăn cản được những giấc mơ khủng khϊếp hay không, cũng không biết liệu có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không.

Dù sao chết rồi, là chết thật.

Nhưng bọn họ không tìm được người đàn ông trẻ tuổi kia, ngay cả viên cảnh sát mặt chữ điền cũng không đến phòng nghỉ để tìm họ. Dương Tri Trừng không còn cách nào khác đành phải tạm thời chấp nhận số phận.

Bọn họ ở trong phòng nghỉ cả ngày.

Đến đêm, vì mấy ngày nay quá mệt mỏi, mọi người đã đi ngủ sớm.

Trước khi ngủ, Dương Tri Trừng còn nhìn điện thoại.

Tống Quan Nam vẫn không có tin tức gì.

Con người ai cũng sẽ thay đổi.

Dương Tri Trừng nghĩ.

Trước khi chia tay thì nhắn tin trả lời ngay, sau khi chia tay, cậu thật sự trở nên không còn quan trọng nữa.

Nghĩ đến đây, cậu không thử nữa, chỉ chọn một giường trong phòng nghỉ rồi nằm xuống.

Cả ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện. Dù thật sự rất mệt mỏi, nhưng Dương Tri Trừng vẫn không ngủ được.

Thời gian chậm rãi trôi đến nửa đêm.

"Ngày mai về nhà tôi phải ngủ một giấc thật ngon." Trịnh Vũ Hàng lẩm bẩm từ giường tầng trên: "Cái giường ở đây cứng quá, không ngủ được."

"Tôi thật sự rất buồn ngủ..." Giọng nói của Từ Tịnh nhỏ dần: "Thật sự quá mệt, thật sự, thật sự quá mệt."

"Đúng vậy." Từ Gia Nhiên cũng nói theo: "Quá mệt."

Dương Tri Trừng nghe vậy, bỗng nhiên cảm thấy mí mắt bắt đầu trĩu nặng. Tiếng nói chuyện bên cạnh bắt đầu dần dần xa xăm, trở nên mơ hồ ——

Sau đó, cậu không cách nào khống chế được mà ngủ thϊếp đi.

Cậu bỗng nhiên mơ thấy Tống Quan Nam, mơ thấy hắn cả người đầy máu, mơ thấy vách núi xa lạ kia.

Giấc mơ quỷ dị kết thúc, cậu mở mắt ra, liền trở lại trong phòng học đáng sợ kia.

Tất cả vẫn chưa kết thúc!

Ý thức mơ hồ trong mộng biến mất, thay vào đó là cảm giác sợ hãi tỉnh táo.

Giọt máu của người đàn ông trẻ tuổi kia không có tác dụng gì.

Thứ bọn họ hy vọng sẽ cứu rỗi bọn họ lại hoàn toàn vô dụng.

Trước khi đếm ngược kết thúc, Dương Tri Trừng và Từ Gia Nhiên lao ra khỏi phòng học, nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn vặn vẹo càng ngày càng gần.

Rõ ràng bọn họ chạy rất nhanh, nhưng tại sao... vẫn không thể thoát khỏi?

Dương Tri Trừng muốn quay đầu nhìn lại, nhưng lý trí đã kiềm chế sự tò mò của cậu.

Từ Gia Nhiên ở bên cạnh cũng không hề oán trách về giọt máu trên trán không thể ngăn cản bọn họ rơi vào giấc mơ.

Bọn họ không kịp trao đổi, nhưng Dương Tri Trừng cũng biết, lúc cậu mơ thấy Tống Quan Nam, Trịnh Vũ Hàng và Từ Tịnh đã bỏ mặc cậu, chỉ có Từ Gia Nhiên ở lại, cố gắng đánh thức cậu, cùng cậu rời đi.

Nói không cảm động đương nhiên là không thể, nhưng bây giờ không phải lúc để nói chuyện đó.

Hai người im lặng chạy như điên trên hành lang, tiếng bước chân phía sau không nhanh không chậm bám theo.

Rất nhanh, bọn họ đã đến gần tầng một.

Dương Tri Trừng thở hổn hển, trong lòng tính toán xem nên trốn thoát như thế nào. Nhưng họa vô đơn chí, ở một khúc quanh, một bóng người mới lại xuất hiện.

Đó là Vương Hân Vũ.

Lúc này Vương Hân Vũ trắng bệch, tóc tai rũ rượi như ma nữ. Hai mắt cô ta xám xịt, không có chút thần thái nào, trông không khác gì một người chết thực sự.

Cô ta đứng tại chỗ, hai con ngươi xám xịt ghim chặt trên người hai người.

Một Vương Hân Vũ, một con quỷ phía sau, cùng nhau chặn đường hai người ở giữa hành lang.

Đồng tử Dương Tri Trừng co rụt lại, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một cơn gió quỷ dị. Cậu miễn cưỡng quay đầu lại, khuôn mặt chết lặng của Chu Dương đột ngột chiếm lấy toàn bộ tầm nhìn.

Không ổn!

Cậu lăn người xuống, nguy hiểm tránh được bàn tay Chu Dương vươn tới.

Nhưng lần này, Dương Tri Trừng và Từ Gia Nhiên bị Chu Dương tách ra. Dương Tri Trừng thấy thân hình vặn vẹo Chu Dương tiếp tục lao về phía mình, liền hô: "Cậu chạy trước đi!"

Từ Gia Nhiên sững người. Dương Tri Trừng quay đầu, chạy như bay về phía một ngã rẽ khác.

Quả nhiên Chu Dương đuổi theo.

Tiếng bước chân kia như trêu đùa bám theo phía sau cậu. Dương Tri Trừng nhìn về phía trước, lại thấy cuối hành lang là một bức tường màu xám xanh.

Cậu đã chạy vào đường cụt.

Không kịp do dự, Dương Tri Trừng lao nhanh về phía trước, trực tiếp xông vào nhà vệ sinh bên cạnh.

Nhà vệ sinh cũ kỹ không được tu sửa, mặt kính vỡ thành từng mảnh, miễn cưỡng dính trên vách tường, màu sắc tối đen, vòi nước cũng đã loang lổ rỉ sét.

Hôm qua cậu đã đến nhà vệ sinh trên tầng, đương nhiên nhớ rõ nơi này có mấy buồng riêng. Cậu đẩy một cánh cửa ra, sau khi khóa lạ thì liền dùng sức giữ chặt.

Ầm!

Chu Dương cũng lao tới, hung hăng đâm vào cửa.

Sức lực khổng lồ khiến cánh cửa gỗ yếu ớt run rẩy. Dương Tri Trừng cắn răng, dùng thân thể gắt gao chống đỡ từng cú va chạm của Chu Dương.

Đừng nhìn thấy tôi...

Cậu thầm nghĩ.

Giống như lần trước, nếu nó không nhìn thấy mình, nó sẽ dừng lại.

Va chạm kéo dài khoảng vài phút, rồi thật sự chậm rãi dừng lại.

Dương Tri Trừng không dám lơ là, vẫn dựa vào cửa.

Kết thúc rồi sao?

Chưa.

Dương Tri Trừng căng thẳng nghĩ.

Chưa kết thúc, cậu không nghe thấy tiếng bước chân rời đi.

Vậy thứ đó, rốt cuộc đang làm gì?

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, bất an trong lòng cậu cũng dần dần trở nên nồng đậm.

Trong nhà vệ sinh hoàn toàn tĩnh mịch.

Bất an khiến da gà trên cánh tay Dương Tri Trừng nổi lên.

Bỗng nhiên, trong đầu cậu hiện lên một hình ảnh thường thấy trong phim kinh dị.

... Không thể nào.

Dự cảm đáng sợ khiến da đầu Dương Tri Trừng tê dại.

Cổ cậu cứng ngắc từ từ ngẩng lên.

Trần nhà màu xám, dính đầy mạng nhện.

Đập vào mắt là vách ngăn buồng vệ sinh, sau đó...

Cậu nhìn thấy một khuôn mặt.

Bên dưới cái đầu lung lay sắp rụng kia là một cái cổ dài khẳng khiu. Da trên cổ bị xé rách thành từng sợi, lộ ra thân thể đen sẫm thối rữa bên trong.

Trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì, giống như một chiếc mặt nạ, chụp lên trên đầu.

Chu Dương.

Chu Dương!

Quá sợ hãi, Dương Tri Trừng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Trong đầu cậu nhanh chóng suy nghĩ, phản ứng đầu tiên là ——

Trốn!

Phải trốn!

Dương Tri Trừng mở toang cửa buồng vệ sinh, đập vào mắt là một thân thể kinh dị. Thân thể đó dài và gầy gò, làn da khó khăn lắm mới bám vào được cơ thể như con bọ que, gần như vỡ vụn ra.

Đây là cơ hội duy nhất của cậu.

Nhân lúc Chu Dương không kịp đề phòng, Dương Tri Trừng cúi người chui ra khỏi khe hở, lao ra ngoài nhà vệ sinh.

Nhưng chưa chạy được mấy bước, lúc vừa đến gần bồn rửa tay, phía sau cậu đột nhiên có một tiếng gió rít.

Mùi tanh hôi xộc vào mũi, một bàn tay xương xẩu nắm lấy mắt cá chân cậu.

Dương Tri Trừng mất thăng bằng, ngã xuống đất, đầu đập xuống khiến cậu choáng váng trong giây lát.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Chu Dương đã kéo chân cậu, muốn kéo cậu trở lại.

Không, không!

Dương Tri Trừng tuyệt vọng giãy giụa, nhưng tay của Chu Dương như kìm sắt, gắt gao túm lấy cậu, không hề có ý định buông ra.

Tòa nhà dạy học vẫn tĩnh mịch, không ai để ý đến sự giãy giụa trước khi chết của cậu. Dương Tri Trừng cảm thấy cổ chân mình đau nhói một cách kỳ lạ, có thứ gì đó chui vào da cậu.

Không... Không!

Cậu thật sự phải chết sao?

Trong tầm nhìn rung lắc, Dương Tri Trừng chỉ có thể nhìn thấy những tấm gương vỡ trên bồn rửa tay. Trong mặt gương tối đen, không có một chút ánh sáng nào phản chiếu.

Cảm giác đau ở mắt cá chân càng thêm mãnh liệt. Ý thức của cậu dần dần tan rã, cơn đau càng thêm kịch liệt ập đến.

Vào giờ khắc này, trong bóng hình mờ ảo của mặt kính kia, lại xuất hiện một khuôn mặt xanh trắng.

Khuôn mặt kia trông rất quen thuộc.

Thậm chí trong đầu Dương Tri Trừng bị nỗi sợ hãi bao trùm còn thoáng qua một cảm giác hoang đường không thể ngăn cản.

Sao trước khi chết, cậu còn có thể nhìn thấy ảo ảnh của Tống Quan Nam?

Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng nổ lớn.

Tấm gương trước bồn rửa tay vỡ vụn thành từng mảnh, rơi xuống đất. Nhiệt độ trong nhà vệ sinh đột ngột giảm xuống, cả người Dương Tri Trừng cứng đờ.

Một thứ gì đó, mang theo hơi thở vặn vẹo đáng sợ, bò ra từ vị trí ban đầu của tấm gương.

Không, không phải là thứ gì đó...

Trong đại não hỗn loạn của Dương Tri Trừng, cảm giác hoang đường càng thêm mãnh liệt.

Đó là Tống Quan Nam.

Thật sự là Tống Quan Nam!

Nhưng Tống Quan Nam bây giờ hoàn toàn khác với người lạnh lùng trong ký ức của cậu. Hắn mặc bộ đạo bào dính đầy máu trong mơ, chuông bên hông kêu leng keng.

Mà sắc mặt của hắn lại xanh trắng như người chết.

Xác máu phát ra một tiếng rít chói tai.

Nó hoảng loạn bỏ chạy, lao ra khỏi cửa.

Nó đã trốn thoát.

Hơi thở đáng sợ kia không hề giảm bớt.

Dương Tri Trừng cứng đờ quay người lại.

Trong nhà vệ sinh được bao phủ bởi một tầng khí tức mờ mịt, cậu nhìn Tống Quan Nam, trong lòng lại không hề cảm thấy nhẹ nhõm.

Ngược lại, cảm giác kinh khủng gần như ngưng tụ thành vật chất kia khiến cậu ngay cả một ngón tay cũng không thể nhúc nhích. Cậu chỉ có thể ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn Tống Quan Nam đứng trước mặt mình, lạnh lùng chết lặng nhìn cậu.

Tống Quan Nam vươn tay, nắm lấy đầu cậu.

Cơn đau nhức xé toạc đầu óc truyền đến từ đầu ngón tay. Cùng với đau đớn, trong tầm mắt Dương Tri Trừng cũng tràn ngập một màn sương đen quỷ dị, như muốn xâm chiếm cả đôi mắt cậu.

Nỗi đau khiến ý thức Dương Tri Trừng gần như tan biến, dường như có một dòng máu ấm chảy xuống từ thái dương.

"Tống... Quan Nam..."

Dương Tri Trừng tuyệt vọng và khó khăn phát ra một âm thanh nhỏ.

"Cậu... Tại sao..."

"Dương Tri Trừng."

Giọng nói của Tống Quan Nam vang lên.

Giọng nói của hắn trở nên trầm thấp và khàn khàn, như tiếng vọng của ác quỷ.

"Cậu đã gϊếŧ tôi, tôi muốn mạng của cậu!"

15

0

2 tháng trước

2 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.