TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 47
Mục tiêu kinh thành (1)

Chương 47: Mục tiêu kinh thành (1)

Yege cười nói: “So với ngươi thì ta biết nhiều hơn một chút, miễn cưỡng có thể nghe ngóng được đến vòng tin tức kia. Willow đã liên hợp với kẻ mạnh nhất của học viện chúng ta là Paris và cả Baillie rồi. Chắc bây giờ đang dò xét nguồn gốc của tinh cầu tiến hoá, hoặc là đã đến kinh thành rồi.

Một nơi mà chúng ta không thể đặt chân đến. Ta chỉ cần chiếm giữ một khu vực, tìm thấy một mỏ khoáng sản thì thoả mãn rồi, không cần phải liều mạng đấu với những quái vật đó.”

“Baillie? Baillie của Tinh Cầu Trọng Lực Số Ba?”

Granny kinh ngạc kêu lên, sắc mặt trắng bệch.

Ánh mắt Yege nghiêm trọng: “Không sai, Baillie, nổi tiếng cả một thế hệ thanh niên của Đế Quốc Đại Vũ. Chính là Baillie, người mà suýt chút nữa gia nhập Hội Bình Nghị Thanh Niên Đại Vũ. Chiến lực là ba nghìn, Tham Cảnh đỉnh phong.”

Lục Ẩn kinh ngạc, không ngờ nhóm học viên này không phải là không có chuẩn bị, mà đã âm thầm phân chia xong từ lâu. Cường giả bậc cao nhất mới đi làm nhiệm vụ, Asta và Orton đều thuộc về bậc thấp nhất, Granny miễn cưỡng coi như cùng bậc này với Tres và Yeye. Cường giả bậc cao căn bản không ở Tô Tỉnh, mà là gần kinh thành. Nơi đó mới là cuộc thí luyện tàn khốc nhất.

“Theo như ta biết, tại khu vực Hoa Hạ trên tinh cầu này có ba đội ngũ hàng đầu. Một đội là đám người Baillie, hai đội còn lại thì ta không biết cụ thể là ai, nhưng chắc chắn cũng là những cường giả đỉnh cao nhất đến từ các đại học viện. Bọn họ là những quái vật đủ sức cạnh tranh với học viên của đợt thí luyện thứ hai. Mục tiêu của những quái vật này căn bản không phải là tinh cầu thí luyện, mà là lãnh thổ thí luyện trong truyền thuyết. Trước mắt thì chỉ có thể coi như làm nóng người thôi.”

Yege nghiêm túc nói.

Granny trầm mặc, những gì nàng biết quá ít, cấp bậc cũng quá thấp.

“Được rồi, những gì nên nói thì ta nói cho các ngươi hết rồi, thời gian cũng đến rồi.”

Đột nhiên Yege nói.  

Granny nghi hoặc: “Thời gian gì cơ?”

Yege kỳ quái cười: “Thời gian để các ngươi vui vẻ.”

Granny nhìn nụ cười của Yege, trong lòng trầm xuống, nhìn về phía tách trà: “Ngươi hạ độc vào trong trà sao?”

“Đương nhiên là không, việc hạ độc không dễ dàng vậy đâu. Thiết bị kết nối cá nhân ở một mức độ nhất định có thể phát hiện thành phần vật chất. Ta bỏ vào là một thứ tốt, Cường Công Tán.”

Yege từ trong Ngưng Không Giới lấy ra một lọ thủy tinh, bên trên có ba phiến lá cây màu xanh biếc.

Granny kinh ngạc kêu lên: “Thuốc của công ty Tam Diệp Thảo, Cường Công Tán là gì?”

Yege đắc ý: “Ngươi có thể thử điều khiển năng lượng trong cơ thể.”

Lục Ẩn đặt một tay lên vai của Granny: “Không được hành động hấp tấp.”

Nói xong nhìn về phía Yeye: “Cường Công Tán là thuốc dành cho cường giả Dung Cảnh sử dụng, có thể trong chốc lát điều khiển tất cả Tinh Năng trong cơ thể bộc phát ra sức lực mạnh mẽ. Tham Cảnh sử dụng thì sẽ bị cạn kiệt do không đủ Tinh Năng, và bị phản phệ dẫn đến trọng thương. Ta nói không sai chứ.”

Yege ngạc nhiên: “Ngươi vậy mà lại biết? Đúng rồi, ngươi vừa nói ông của ngươi là hiệu trưởng? Xem có chút của cải đấy.”  

Ánh mắt Lục Ẩn lạnh lẽo: “Tu luyện giả từ Tham Cảnh trở xuống dùng Cường Công Tán không thể điều động Tinh Năng. Bỏ ra cái giá lớn như vậy lãng phí Cường Công Tán rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Yege cất lọ thủy tinh đi, ngạo nghễ nói: “Kim Lăng là một nơi không tồi, có địa vị đặc biệt trong quốc gia này. Nếu chiếm giữ được Kim Lăng, thì thành tích này có thể khiến ta càng chói lóa hơn. Huống hồ.”

Nói đến đây, ánh mắt tham lam của Yeye đánh giá Granny: “Ta đã sớm muốn nếm thử hương vị mỹ nữ của Học Viện Quân Sự Đế Quốc.”

Granny lùi về sau, sắc mặt tái nhợt, tức giận nói: “Hèn hạ.”

Yege cười nói: “Hèn hạ? Sao lại có thể nói như vậy chứ. Thứ ta cho ngươi uống là thuốc bổ, chỉ có thể trách ngươi không đủ sức để hấp thụ thôi.”

Ở trong góc, hai học viên của Học Viện Lam Sơn không ngừng vặn vẹo, phát ra tiếng vang.  

Ánh mắt của Yege quét qua, rồi cau mày nói: “Đồ vô dụng, còn muốn ta cứu các ngươi.”

Nói xong vung tay lên, cơn gió mạnh xé toạc xiềng xích của hai học viên đó.

Cả hai người vội vàng la lên: “Học trưởng, cẩn thận.”

Yege quay đầu, ánh mắt co rút lại, phần bụng bị đập mạnh cùng với sự đè ép kịch liệt, khiến cả người gã bị đẩy ra khỏi quân doanh, trực tiếp đập vào trong cánh đồng hoang phía sau quân doanh.

Lục Ẩn nhảy ra, giơ tay lên, không khí tạo nên những gợn sóng, cùng với một lòng bàn tay đè xuống, sóng khí đáng sợ oanh tạc mặt đất. Yege ngã trên mặt đất lại lần nữa bị tấn công.

Gã miễn cưỡng giơ tay lên ngăn cản, nhưng vẫn bị đẩy xuống lòng đất, khiến hai tay đứt gãy, ngửa lên trời phun ra một ngụm máu, rồi trực tiếp ngất xỉu.

Lục Ẩn đáp xuống đất, lạnh lùng nhìn Yege. Ba Động Chưởng và Liệt Không Chưởng chỉ cần sức mạnh là có thể phát ra, không cần sử dụng Tinh Năng.

9

0

6 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.