Chương 23
Tinh Không đệ thập viện (1)
Lục Ẩn không thể biết phạm vi dò xét của thiết bị kết nối cá nhân của Asta là bao xa, nhưng nó có thể bao phủ bán kính cả mười dặm.
Lục Ẩn đuổi theo hướng chiến lực chỉ định, dần rời xa trạm thu phí.
Khi zombie tóc dài rời đi, thi triều zombie ban đầu được lắng xuống, trở lại trạng thái lang thang không mục đích, làm Từ Tam và mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Gió thổi mùi hôi hám từ con mương lan xa và những con mắt màu xanh lục thoắt ẩn thoắt hiện trong đám cỏ đêm.
Lục Ẩn đi trên bãi cỏ, thỉnh thoảng nhìn vào thiết bị kết nối cá nhân của mình, vị trí hiện trên đó là ở đây.
Nếu không nhanh chóng xử lí zombie tóc dài này, sau này quân Kim Lăng đi qua sẽ rất nguy hiểm, zombie chúa thông minh có thể mang lại trở ngại cho Kim Lăng.
Ken két, ken két, ken két…
Tiếng nhai nuốt vang lên bên tai Lục Ẩn, theo tiếng nhai, Lục Ẩn nhìn xuống con mương, nó lóe lên màu đỏ sẫm, mây đen trên bầu trời tan đi, ánh trăng chiếu rọi, một tia sáng đỏ lóe lên, kèm theo là hai con mắt đỏ ngầu.
Lục Ẩn nheo mắt lại, Hỏa Diễm Tinh Thể? Zombie chúa này đang nuốt Hỏa Diễm Tinh Thể?
“Gừ.”
Gầm lên một tiếng, zombie chúa tóc dài nhảy lên cao, bộ móng vuốt tóm lấy Lục Ẩn, cánh tay hiện ra màu đỏ sậm, tản ra luồng khí nóng rực.
Lục Ẩn hoảng hốt né tránh, bụi cỏ bị zombie chúa xé ra, đang dậy lên mùi khét.
Sau đó, một số Hỏa Diễm Tinh Thể rơi xuống từ trên người zombie chúa, sau khi tiếp xúc với cỏ, ngọn lửa chợt bùng cháy, chiếu sáng mặt đất.
Lục Ẩn thi triển Du Thân Bộ đi thẳng đến phía sau zombie chúa, rút thiết côn vẫn còn mắc kẹt trên lưng zombie chúa ra, đâm vào sau đầu nó.
Zombie chúa bất động, sau đó thân thể run rẩy, chậm rãi ngã xuống, màu đỏ thẫm từ trong cơ thể trào ra, ngọn lửa bao trùm nó từ trong ra ngoài.
Lục Ẩn thật không ngờ zombie chúa lại có thể sản sinh ra thiên phú bằng cách ăn các loại Năng Lượng Tinh Thể, tỉ lệ nhân loại có được thiên phú là một phần một triệu, mà zombie chúa lại có thể nuốt chửng nó, đến tột cùng thì ai mới là sản phẩm tiến hoá cao nhất? Lục Ẩn có chút bối rối.
Zombie chúa nhanh chóng bị thiêu rụi, ngọn lửa xung quanh dần dần bị dập tắt.
Lục Ẩn đi đến dưới con mương nơi mà zombie chúa vừa mới cắn nuốt Hỏa Diễm Tinh Thể, có một cái hố ở đó, Lục Ẩn mở đèn chiếu xuống, màu đỏ sẫm tràn đầy trong mắt: “Đây là? Mỏ Hỏa Diễm Tinh Thể?”
Lục Ẩn sửng sốt, sau đó hưng phấn.
Năng Lượng Tinh Thể rất phổ biến trong vũ trụ, dù là Năng Lượng Tinh Thể tinh khiết hay Năng Lượng Tinh Thể tự nhiên như lửa và nước, chúng đều rất có giá trị, hắn không ngờ rằng ở đây có một mỏ Hỏa Diễm Tinh Thể, mặc dù hắn không biết có bao nhiêu nhưng chắc chắn là một kho báu.
Lục Ẩn khá ưng ý,không ngờ việc đuổi giết zombie chúa lại nhận được thu hoạch thế này.
Suy nghĩ, Lục Ẩn quyết lấy đi một ít, sau đó tiến hành xử lý một chút để đảm bảo không bị ai phát hiện, nơi này cũng như Từ Tam vậy, đều đáng quý, đây đều là vốn liếng mà Lục Ẩn để lại cho tương lai.
Ngay lúc Lục Ẩn chuẩn bị rời đi, dưới chân hắn xuất hiện một vệt đỏ sậm, hắn cúi người xuống, xua đất sang một bên thì nhìn thấy một con thụ nhãn(*) màu đỏ tươi, đó không phải là con mắt thật mà là một con thụ nhãn màu đỏ tươi được làm từ một loại vật liệu kỳ lạ.
(*) thụ nhãn: mắt nằm dọc
Lục Ẩn nhặt con mắt lên, sống lưng có chút lạnh lẽo, hắn quay đầu lại, đằng sau, một đầu lâu đang mỉm cười ranh mãnh nhìn thẳng vào hắn.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc đầu lâu, da đầu của Lục Ẩn tê dại, vô thức muốn vứt nó đi, nhưng rốt cuộc vẫn không vứt, mà trực tiếp nhét vào Ngưng Không Giới.
Sau khi cất nó đi, Lục Ẩn định thần lại, không thể tin nổi nhìn lại, rốt cuộc là cái gì vậy? Tại sao ở đây? Rõ ràng đây là sản phẩm do con người tạo ra, có ai đó đã từng đến đây? Điều này khiến hắn rùng mình, Lục Ẩn cảm thấy mình đã nhặt được thứ kỳ dị.
Thở một hơi, Lục Ẩn nhanh chóng rời đi.
Sau khi quay lại trạm thu phí, phát hiện thi triều zombie đã rút đi rất nhiều, vẫn còn rất nhiều đang lần lượt rút đi.
Phải mất một giờ thi triều zombie mới rút hết.
Ngoài trạm thu phí, xác người chất thành đống, bốc mùi hôi thối thu hút nhiều con chuột đến cắn, khiến người ta phát thấm.
“Lục huynh, ngươi đi đâu?”
La Vân thấy Lục Ẩn liền trách móc.
Lục Ẩn bình tĩnh nói: “Phát hiện một con zombie chúa có trí tuệ, chính nó dẫn đến thi triều zombie.”
“Gì cơ? Thật hay giả vậy?”
La Vân ngạc nhiên.
Lục Ẩn nói với La Vân: “Lập tức báo cáo với Hình Thánh, sự xuất hiện của loại zombie chúa này đồng nghĩa với việc zombie không còn chỉ dựa vào số lượng mà có thể sản sinh ra những kẻ mạnh. Tối nay ít nhất năm mươi binh sĩ của chúng ta đã chết dưới tay của zombie chúa đó.”
La Vân biết tình hình nghiêm trọng nên lập tức báo cáo lên trên.
“Lão đại, ngươi sao thế?”
Từ Tam hỏi, không phải hắn quan tâm đến Lục Ẩn, chỉ là không có Lục Ẩn, hắn căn bản không có địa vị trong Hình Doanh.
Lục Ẩn thản nhiên nói: “Hãy lo phần còn lại, ta đi nghỉ ngơi”
“Hiểu rồi lão đại.”
Từ Tam đáp lại.
9
0
6 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
