Chương 19
Chưởng ra Tinh Thần Hiện (1)
Vào ban đêm ở Chung Sơn, Từ Tam bị đuổi đi, Lục Ẩn đi tới gốc đại thụ bên ngoài quân trướng lần nữa, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Tận thế tinh lọc không khí địa cầu, lại để cho hắn có thể nhìn thấy càng nhiều ngôi sao hơn.
Mấy ngày, hắn vẫn đang một mực tu luyện Thiên Tinh Công, bắt chước sự vận chuyển của ngôi sao nào có dễ dàng như vậy, vốn dĩ Lục Ẩn không có chút đầu mối nào, nhưng hôm nay đụng đến vết chém của Chu Sơn, mơ hồ cảm nhận được sức mạnh của trận chiến với Orton, đồng thời cảm nhận được điều gì đó trong lòng, hai mắt nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm.
Theo thời gian càng dài, tạp âm bên tai dần dần biến mất, những ngôi sao khác trong tầm nhìn cũng dần biến mất, chỉ còn lại mặt trăng đang tỏa ra hào quang sáng chói.
Vầng hào quang này chiếu sáng bầu trời đêm, cũng chiếu sáng Lục Ẩn, khiến cho trong mắt của hắn không còn nhìn thấy những thứ khác.
Lục Ẩn không tự chủ đưa tay lên, không khí sinh ra gợn sóng, mắt thường có thể thấy năng lượng phảng phất như được hắn hút vào cơ thể, một ngôi sao mờ nhạt lấp lánh trong lòng bàn tay, đó là ánh trăng, xoay quanh lòng bàn tay, lòng bàn tay hiện ra những ngôi sao, đây là Thiên Tinh Chưởng.
Thân thể Lục Ẩn lắc lư, tỉnh táo lại, chấn động nhìn vào ngôi sao kia trong lòng bàn tay, giờ phút này, hắn có thể cảm nhận được sức mạnh kinh khủng của ngôi sao này, mặc dù không có gì để so sánh nhưng Lục Ẩn vẫn có thể cảm giác được sức mạnh của một chưởng này của mình có thể khiến Chu Sơn khiếp sợ.
Lục Ẩn tiện tay tiêu tán ngôi sao trong tay, cảm nhận Tinh Năng tràn đầy trong cơ thể, đây là năng lượng hắn hấp thu được, không giới hạn bởi Năng Lượng Tinh Thể, có thể hấp thu bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu, hơn thế tốc độ hấp thu nhanh hơn bọn người Asta gấp đôi, đây chính là Thiên Tinh Công, hắn rốt cuộc nhập môn rồi.
Ngay khi Lục Ẩn xua tán ngôi sao trong lòng bàn tay, Chu Sơn đột nhiên trợn mắt, trong nháy mắt đó hắn cảm thấy tim đập nhanh hơn một chút, nhưng ngay sau đó lại không cảm giác được cái gì nữa: “Ảo giác sao? Xem ra hôm nay chiến đấu quá mệt mỏi rồi.”
Ngày hôm sau, Lục Ẩn nhận được thông báo, Hình Thánh Chu Sơn đích thân hạ lệnh bảo hắn chi viện tiền tuyến phương bắc.
Tiền tuyến phương bắc là chiến trường mà Kim Lăng đã mở ra để tiến về kinh thành phía Bắc, Chu Sơn vẫn luôn muốn kết nối Kim Lăng cùng với kinh thành sau đó kết nối cùng với sáu Thánh khác, chung tay giành lại Hoa Hạ.
Ý tưởng không sai, nhưng quá mức gian nan, chỉ một con đường nhỏ đã tốn mất mấy tháng, cũng không được một phần mười lộ trình, chưa kể đến mạng lưới thông tin đã bị cắt đứt từ lâu.
Tiền tuyến đối với Chu Sơn rất quan trọng, bất kể có khó khăn đến đâu thì trọng tâm của hắn đều đặt ở tiền tuyến, mười bốn vị Vạn Phu Trưởng của Hình Doanh, ở tiền tuyến gần một nửa, có thể thấy được quyết tâm muốn kết nối với kinh thành của Chu Sơn.
Người đến tiền tuyến lần này chính là Lục Ẩn, Khang Đại Phong và La Vân, La Vân chính là Vạn Phu trưởng có vẻ ngoài vô cùng quyến rũ, nàng vẫn luôn rất tò mò về Lục Ẩn.
Dẫn đầu một vạn quân đội, Lục Ẩn và những người khác rời khỏi Kim Lăng, xuất phát hướng về phía bắc.
“Thay vì nói hỗ trợ tiền tuyến, không bằng nói tu sửa tuyến đường thì đúng hơn.”
La Vân mỏi mệt nói.
Hơn vạn quân đội đã đi một ngày rồi, rất ít nghỉ ngơi, khó trách La Vân sẽ phàn nàn.
Đường xá xóc nảy, thỉnh thoảng còn phải sửa xe, cộng thêm việc trải phẳng mặt đường, tốc độ di chuyển không nhanh được.
Trong một chiếc xe bọc thép khác, Lục Ẩn nhắm mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng ngước đầu lên nhìn bầu trời, nhìn ánh mặt trời chói mắt, không biết có thể mô phỏng được quỹ đạo chuyển động của mặt trời hay không, một khi làm được, tốc độ hấp thu Tinh Năng của hắn sẽ cao gấp hai lần, hôm nay hắn cảm thấy mình cách Tham Cảnh không xa.
Nhưng mà muốn mô phỏng mặt trời cũng không dễ, có lẽ nên bắt đầu với địa cầu trước, không nhất định phải xem Tinh Không, có thể tìm kiếm những video bản đồ thiên hà của niên đại hòa bình.
Mô phỏng chuyển động của ngôi sao là đang dựa theo đó để tìm kiếm cảm giác chuyển động của vũ trụ, Lục Ẩn vẫn luôn không ngừng thử nghiệm.
Đi qua một thành phố, ngọn lửa thiêu đốt ở hai bên, zombie đi lang thang khắp nơi, thỉnh thoảng tấn công đoàn xe, bị súng của quân đội quét sạch.
“Các ngươi tém tém lại, tổng cộng chỉ có bấy nhiêu đạn thôi.”
Khang Đại Phong hét mắng, tần suất càn quét bằng súng ngay lập tức thấp xuống không ít.
Trong xe bọc thép, Từ Tam cười nhạo: “Tận thế càng dài, tác dụng của vũ khí nóng càng thấp, hiện tại không dùng thì lúc nào mới dùng? Đợi qua một thời gian ngắn nữa những khẩu súng này còn không bằng sắt vụn nữa.”
Lục Ẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, zombie tụ tập càng ngày càng nhiều, nhíu mày: “Truyền lệnh xuống dưới, gia tăng tốc độ, đừng bị thi triều zombie vây lại trong thành phố, lãng phí thời gian.”
“Dạ, lão đại.”
Từ Tam trả lời rồi đi ra khỏi xe bọc thép.
Chẳng mấy chốc, đoàn xe tăng tốc
Lục Ẩn đánh bại Triệu Vũ, địa vị ở trong Vạn Phu Trưởng rất cao, căn bản Khang Đại Phong và La Vân đều không dám phản bác hắn.
Nói đến Triệu Vũ, ngược lại Lục Ẩn thật tình bội phục nàng, có thể một mình đi xuyên qua lãnh thổ, còn an toàn đến Kim Lăng, dũng khí này không phải ai cũng có.
Không lâu sau, đoàn xe dừng lại, con đường phía trước bị hủy, đang tu sửa gấp.
Lục Ẩn nhắm mắt lại, ngón tay chạm vào hư không, thỉnh thoảng chuyển động, bắt chước quỹ đạo chuyển động của ngôi sao.
Đột nhiên có một tiếng kêu to, Khang Đại Phong ra tay, hùng hổ chém giết zombie, nói khoáy.
Lục Ẩn không kiên nhẫn nhìn thoáng qua, không để ý.
Từ Tam cảm thán nói: “Không hổ là Vạn Phu Trưởng, những con zombie kia trực tiếp bị sợ chạy.”
“Gọi Khang Đại Phong trở về tiếp tục hành trình, zombie nhiều như vậy căn bản không giết hết.”
Ngữ khí Lục Ẩn lạnh nhạt nói.
10
0
6 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
