0 chữ
Chương 16
Chương 16
Cô ôm mặt hét lên không thành tiếng, tiêu rồi tiêu rồi, nhưng nghĩ lại tiềm năng giới tính của Sư Chi Phó - gay chẳng phải vốn dĩ không hứng thú với phụ nữ sao? Thế thì cô còn sợ gì chứ! Có khi cô có cởi sạch đứng trước mặt, anh ta cũng chẳng buồn liếc mắt.
Trước đây nguyên chủ không phải đã từng quyến rũ Nhậm Thành rồi sao? Ăn mặc mát mẻ chủ động như vậy, không những không thành công, còn khiến Nhậm Thành càng thêm chán ghét. Điều đó nói lên điều gì? Rằng gay vốn đã có gen tiềm tàng trong người.
Nếu không phải vậy thì bao nhiêu anh em cùng nhau vào sinh ra tử, sao lại không ai thành đôi? Toàn là huynh đệ tốt thật sự cả.
Cô vỗ vỗ đầu mình, nghĩ thầm ở cùng phòng với gay còn an toàn hơn ở với người cùng giới. Sau khi tự trấn an bản thân như vậy, cuối cùng cô cũng yên tâm rời khỏi phòng.
“Mông Mông, qua ăn sáng nào.” Sư Chi Phó mỉm cười đầy thỏa mãn.
Cô vốn định lặng lẽ quay về phòng, nhưng vừa bước ra phòng khách đã bị anh ta gọi lại. Đã vậy thì theo lời còn hơn là khách sáo.
Cô ngẩng mặt cười rạng rỡ, chạy tới bàn ăn, nhìn bữa sáng thịnh soạn trước mắt không nhịn được nuốt nước bọt, Sư Chi Phó đúng là cái gì cũng biết làm.
“Anh Phó, anh đúng là nam thần toàn năng, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao anh lại có nhiều fan đến vậy. Từ hôm nay tôi cũng chính thức là fan của anh...”
Nam thần mà biết nấu ăn thì còn gì hạnh phúc hơn nữa, cho dù là gay, vẫn hơn đứt khối đàn ông ngoài kia.
Vừa ăn bữa sáng ngon lành, cô đã quẳng hết chuyện ma quỷ hôm qua ra sau đầu. Dù sao sau này cô cũng ngủ trong phòng của Sư Chi Phó rồi, chẳng cần sợ nữa.
Sư Chi Phó vừa ăn vừa gắp thức ăn cho cô, khiến cô tưởng rằng vì mối quan hệ từ “bạn cùng phòng” giờ đã thành “bạn cùng giường”, nên anh ta mới đối xử tốt với cô hơn.
Cũng không hẳn là chuyện xấu, dù gì có được sự “chiếu cố” từ “vợ” của Nhậm Thành, sau này cô có thể sống yên ổn, không cần lo lắng vớ vẩn nữa.
Cô hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Sư Chi Phó khi nhìn mình, ánh mắt ấy rõ ràng mang theo ham muốn mãnh liệt...
Dĩ nhiên cô không nhận ra, ngược lại là Nhậm Thành, nhìn thấy cảnh đó cũng chỉ thản nhiên tiếp tục ăn sáng.
“Hôm nay vốn định về nhà cũ...” Nhậm Thành nói, ánh mắt dời sang mặt cô.
“Hôm nay nghỉ một ngày, mai hãy đi.”
Cô mừng rỡ, gật đầu lia lịa, Sư Chi Phó hơi chần chừ một chút rồi cũng đáp: “Được, anh Thành có gì thì cứ bàn bạc với tụi tôi trước.”
Trước đây nguyên chủ không phải đã từng quyến rũ Nhậm Thành rồi sao? Ăn mặc mát mẻ chủ động như vậy, không những không thành công, còn khiến Nhậm Thành càng thêm chán ghét. Điều đó nói lên điều gì? Rằng gay vốn đã có gen tiềm tàng trong người.
Nếu không phải vậy thì bao nhiêu anh em cùng nhau vào sinh ra tử, sao lại không ai thành đôi? Toàn là huynh đệ tốt thật sự cả.
Cô vỗ vỗ đầu mình, nghĩ thầm ở cùng phòng với gay còn an toàn hơn ở với người cùng giới. Sau khi tự trấn an bản thân như vậy, cuối cùng cô cũng yên tâm rời khỏi phòng.
Cô vốn định lặng lẽ quay về phòng, nhưng vừa bước ra phòng khách đã bị anh ta gọi lại. Đã vậy thì theo lời còn hơn là khách sáo.
Cô ngẩng mặt cười rạng rỡ, chạy tới bàn ăn, nhìn bữa sáng thịnh soạn trước mắt không nhịn được nuốt nước bọt, Sư Chi Phó đúng là cái gì cũng biết làm.
“Anh Phó, anh đúng là nam thần toàn năng, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao anh lại có nhiều fan đến vậy. Từ hôm nay tôi cũng chính thức là fan của anh...”
Nam thần mà biết nấu ăn thì còn gì hạnh phúc hơn nữa, cho dù là gay, vẫn hơn đứt khối đàn ông ngoài kia.
Vừa ăn bữa sáng ngon lành, cô đã quẳng hết chuyện ma quỷ hôm qua ra sau đầu. Dù sao sau này cô cũng ngủ trong phòng của Sư Chi Phó rồi, chẳng cần sợ nữa.
Sư Chi Phó vừa ăn vừa gắp thức ăn cho cô, khiến cô tưởng rằng vì mối quan hệ từ “bạn cùng phòng” giờ đã thành “bạn cùng giường”, nên anh ta mới đối xử tốt với cô hơn.
Cô hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Sư Chi Phó khi nhìn mình, ánh mắt ấy rõ ràng mang theo ham muốn mãnh liệt...
Dĩ nhiên cô không nhận ra, ngược lại là Nhậm Thành, nhìn thấy cảnh đó cũng chỉ thản nhiên tiếp tục ăn sáng.
“Hôm nay vốn định về nhà cũ...” Nhậm Thành nói, ánh mắt dời sang mặt cô.
“Hôm nay nghỉ một ngày, mai hãy đi.”
Cô mừng rỡ, gật đầu lia lịa, Sư Chi Phó hơi chần chừ một chút rồi cũng đáp: “Được, anh Thành có gì thì cứ bàn bạc với tụi tôi trước.”
5
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
