0 chữ
Chương 37
Chương 37
Cuối cùng là Từ Viện Sử đích thân đến kiểm tra một lượt. Sau đó mang theo thuốc, run rẩy đi đến tẩm điện Thái tử.
"Mạn Đà La?"
“…Vâng.” Viện sử Từ nắm vạt áo mà lau mồ hôi trán không ngớt, vội vàng đáp lời: “Thứ này hoa, thân, lá, quả đều hàm chứa độc tố, khi dùng vào có thể khiến người dùng sau khi dùng vào có thể bị hôn mê, sốt cao, người nóng ran, sinh ảo giác, tê liệt thân thể, vân vân. liều thuốc lớn hơn nữa có thể khiến hô hấp yếu dần, thậm chí là tử vong, từng bị sơn dã đạo phỉ dùng để chế thành Mông Hãn Dược…”
“Có thể dùng chung với thuốc cầm máu không?”
Viện sử Từ lại chảy vài giọt mồ hôi lạnh, cẩn thận từng li từng tí đáp: “…Vi thần ngu độn, chưa từng nghe qua.”
Thái tử lại hỏi: “Thuốc này là từ đâu đến?”
“Bẩm Thái tử, là thiên kim của Tạ Ngự Sử đại nhân, Tạ Nghi Chu, dâng lên.” Lần này là thị vệ đứng một bên đáp lời: “Thuộc hạ đã cho người kiểm chứng qua, loại thuốc này quả thực có thể cầm máu, làm lành vết thương, cũng đi kèm các chứng độc như Viện sử Từ đã nói, có người thân nhiệt tăng cao bồn chồn, có người chân tay tê liệt, trên mỗi người, hiệu quả không giống nhau, nhưng hiện tại đều chưa thấy chứng độc gây chết người.”
Huyền Giáp Vệ là cận vệ thân tín của Thái tử, hành sự có quy củ riêng, không đợi Thái tử hỏi, ngay sau đó liền không hề giữ lại điều gì, thuật lại chuyện riêng tư khuất tất của Tạ gia từ mười sáu năm trước.
“…Tạ gia Tam tiểu thư nói rằng từ nhỏ cơ thể yếu ớt, bệnh tật liên miên, trong phủ thường có đạo cô, thầy thuốc lui tới, loại thuốc này là do một vị đạo cô tặng mấy năm trước.
Thuộc hạ đã phái người đến Giang Ba phủ để điều tra cuộc đời của Tạ gia Tam tiểu thư, năm ngày sau là có thể phân biệt thật giả.”
Viện sử Từ đứng bên dưới nghe rõ mồn một, trong lòng nghĩ: Năm ngày ư? Thái tử có thể chống đỡ đến lúc đó sao?
Từ khi Thái tử tự gây thương tích để thử thuốc, Viện sử Từ mỗi lần động tay đều nơm nớp lo sợ, sau khi tận mắt thấy vết đao trên cánh tay Điện hạ dần trở nặng hơn, tay ông ta bắt đầu run rẩy không sao kiểm soát được, vì thế mà bị chê bai.
Thái tử lại cho gọi ông ta đến, chỉ cách tấm màn lụa mà hỏi về thuốc, người xử lý vết thương, thay thuốc đã là cận vệ thân cận bên cạnh Điện hạ.
Viện sử Từ đã ba ngày chưa thấy thương thế của Thái tử rồi, không biết tình hình của Điện hạ ra sao, suốt ngày nơm nớp lo sợ, sợ rằng khoảnh khắc tiếp theo đầu mình sẽ lìa khỏi cổ.
Tựa hồ là chê ông ta vẫn chưa đủ hoảng sợ, giọng của Thái tử nhẹ nhàng bâng quơ truyền vào tai ông ta.
“Thử thuốc.”
Viện sử Từ suýt chút nữa thì ngã nhào, hoảng hốt kêu lên: “Điện hạ, thuốc đó có độc đấy ạ!”
Chẳng ai để ý đến ông ta.
Viện sử Từ trơ mắt nhìn thị vệ cầm lọ bột cầm máu thô chế có chứa hoa cà độc dược bước lên, khuất sau tấm màn lụa.
Thế là xong rồi.
Viện sử Từ nghĩ bụng, lần này thật sự không còn thấy ánh mặt trời ngày mai nữa rồi.
Thị vệ phủ Thái tử ai nấy mặt sắt mày lạnh, canh gác bên ngoài, khiến Lâm Kiều trong phòng sợ đến không dám thở mạnh, dù trong bụng có muôn vàn nghi vấn cũng không dám mở lời.
Yên lặng chờ đợi không biết đã bao lâu, thấy bóng cây chiếu vào trong phòng dần co lại, sắp đến chính ngọ, có người mang đến bữa cơm trưa.
Tạ Nghi Chu khẽ thả lỏng, đợi chỉ còn lại ba người họ, khẽ nói: “Ta là đến dâng thuốc, không phải bị bắt đến đây, nghĩ rằng chỉ cần không làm ra hành động quá đáng, hẳn sẽ không có chuyện gì.”
"Mạn Đà La?"
“…Vâng.” Viện sử Từ nắm vạt áo mà lau mồ hôi trán không ngớt, vội vàng đáp lời: “Thứ này hoa, thân, lá, quả đều hàm chứa độc tố, khi dùng vào có thể khiến người dùng sau khi dùng vào có thể bị hôn mê, sốt cao, người nóng ran, sinh ảo giác, tê liệt thân thể, vân vân. liều thuốc lớn hơn nữa có thể khiến hô hấp yếu dần, thậm chí là tử vong, từng bị sơn dã đạo phỉ dùng để chế thành Mông Hãn Dược…”
“Có thể dùng chung với thuốc cầm máu không?”
Viện sử Từ lại chảy vài giọt mồ hôi lạnh, cẩn thận từng li từng tí đáp: “…Vi thần ngu độn, chưa từng nghe qua.”
Thái tử lại hỏi: “Thuốc này là từ đâu đến?”
“Bẩm Thái tử, là thiên kim của Tạ Ngự Sử đại nhân, Tạ Nghi Chu, dâng lên.” Lần này là thị vệ đứng một bên đáp lời: “Thuộc hạ đã cho người kiểm chứng qua, loại thuốc này quả thực có thể cầm máu, làm lành vết thương, cũng đi kèm các chứng độc như Viện sử Từ đã nói, có người thân nhiệt tăng cao bồn chồn, có người chân tay tê liệt, trên mỗi người, hiệu quả không giống nhau, nhưng hiện tại đều chưa thấy chứng độc gây chết người.”
“…Tạ gia Tam tiểu thư nói rằng từ nhỏ cơ thể yếu ớt, bệnh tật liên miên, trong phủ thường có đạo cô, thầy thuốc lui tới, loại thuốc này là do một vị đạo cô tặng mấy năm trước.
Thuộc hạ đã phái người đến Giang Ba phủ để điều tra cuộc đời của Tạ gia Tam tiểu thư, năm ngày sau là có thể phân biệt thật giả.”
Viện sử Từ đứng bên dưới nghe rõ mồn một, trong lòng nghĩ: Năm ngày ư? Thái tử có thể chống đỡ đến lúc đó sao?
Từ khi Thái tử tự gây thương tích để thử thuốc, Viện sử Từ mỗi lần động tay đều nơm nớp lo sợ, sau khi tận mắt thấy vết đao trên cánh tay Điện hạ dần trở nặng hơn, tay ông ta bắt đầu run rẩy không sao kiểm soát được, vì thế mà bị chê bai.
Viện sử Từ đã ba ngày chưa thấy thương thế của Thái tử rồi, không biết tình hình của Điện hạ ra sao, suốt ngày nơm nớp lo sợ, sợ rằng khoảnh khắc tiếp theo đầu mình sẽ lìa khỏi cổ.
Tựa hồ là chê ông ta vẫn chưa đủ hoảng sợ, giọng của Thái tử nhẹ nhàng bâng quơ truyền vào tai ông ta.
“Thử thuốc.”
Viện sử Từ suýt chút nữa thì ngã nhào, hoảng hốt kêu lên: “Điện hạ, thuốc đó có độc đấy ạ!”
Chẳng ai để ý đến ông ta.
Viện sử Từ trơ mắt nhìn thị vệ cầm lọ bột cầm máu thô chế có chứa hoa cà độc dược bước lên, khuất sau tấm màn lụa.
Thế là xong rồi.
Viện sử Từ nghĩ bụng, lần này thật sự không còn thấy ánh mặt trời ngày mai nữa rồi.
Yên lặng chờ đợi không biết đã bao lâu, thấy bóng cây chiếu vào trong phòng dần co lại, sắp đến chính ngọ, có người mang đến bữa cơm trưa.
Tạ Nghi Chu khẽ thả lỏng, đợi chỉ còn lại ba người họ, khẽ nói: “Ta là đến dâng thuốc, không phải bị bắt đến đây, nghĩ rằng chỉ cần không làm ra hành động quá đáng, hẳn sẽ không có chuyện gì.”
0
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
