0 chữ
Chương 4
Chương 4
Editor: SoleilNguyen
Kể từ khi truyền thông đưa tin Mục Tử Tuy sắp về nước, liên tục có người vào dưới bài đăng Weibo của Cố Kiêu để lại những bình luận chửi bới châm biếm.
Đây cũng không phải là do đối thủ cố tình dẫn dắt dư luận.
Đội ngũ của Cố Kiêu nổi tiếng trong ngành vì khả năng marketing và liên kết. Để đưa nghệ sĩ lêи đỉиɦ nhanh nhất, họ có thể dùng mọi thủ đoạn.
Khi Cố Kiêu mới ký hợp đồng, đội ngũ đã tung ra rất nhiều thông cáo marketing để xây dựng hình tượng, thổi phồng cậu thành "Mục Tử Tuy thứ hai". Hành vi dựa hơi những tiền bối đã thành danh để thu hút fan này đã giúp cậu nhanh chóng nổi tiếng, nhưng đồng thời cũng gây ra sự ác cảm từ phía những người qua đường.
Tài khoản của cậu được đội ngũ quản lý, nên thời gian này họ đã bật chế độ chọn lọc bình luận. Mỗi bài đăng Weibo được đăng dưới danh nghĩa Cố Kiêu khi bấm vào đều là những bài văn marketing và những lời khen ngợi sáo rỗng từ fan, trông giống như một cỗ máy đăng bài trống rỗng và vô tri.
Cố Kiêu dùng tài khoản phụ lướt xem những bình luận về mình trên mạng, tâm trạng cực kỳ tốt khi bấm thích vài bài Weibo chửi cậu phí phạm quá nhiều tài nguyên tốt.
Gϊếŧ thời gian một lúc, Tề Hằng đã trở về. Hắn tùy tiện cởi cà vạt ném xuống đất, nói với Cố Kiêu: "Tối mai rảnh không, có một sự kiện."
"Ồ." Cố Kiêu vẫn giữ nguyên tư thế lướt điện thoại, khô khan đáp lại.
Đuôi mắt khóe môi Tề Hằng đều tràn đầy niềm vui mềm mại, kết hợp với tin tức vừa xem trên Weibo, e rằng có liên quan đến Mục Tử Tuy.
Nếu là trước đây, Tề Hằng luôn khá hài lòng với thái độ không hỏi nhiều của cậu. Nhưng khoảnh khắc này, không biết vì sao, hắn lại thấy phản ứng bình thản của Cố Kiêu không vừa mắt chút nào.
Tề Hằng ngồi xuống cạnh Cố Kiêu.
Cố Kiêu mặc một chiếc áo len trắng rộng thùng thình, dáng vẻ khi cuộn mình trên sofa xem điện thoại rất ngoan ngoãn. Nhưng chỉ cần cậu ngẩng đầu hay cất tiếng nói, cũng đủ để phá vỡ ảo giác, để lộ ra sự thật bản tính khó thuần.
Tề Hằng không kìm được lấy lời nói kí©h thí©ɧ Cố Kiêu: "Cậu biết đi gặp ai không?"
Cố Kiêu ngẩng đầu, trên mặt vẫn bình thản như nước: "Mục Tử Tuy?"
"Mục Tử Tuy cậu cũng dám gọi? Không biết lớn nhỏ." Tề Hằng trừng phạt cắn nhẹ môi Cố Kiêu.
Bất kể từ thâm niên, danh tiếng hay tác phẩm thực lực, Mục Tử Tuy đều bỏ xa Cố Kiêu mấy trăm con phố.
Sau khi hai người tách ra, đôi môi Cố Kiêu còn tươi tắn bóng bẩy hơn cả khi trang điểm trên sân khấu, cậu vô thức mím môi.
Hành động này vi diệu đã làm Tề Hằng hài lòng.
"Ngày mai tôi sẽ đi gặp, tiền bối Mục Tử Tuy. Đúng không?" Cố Kiêu đổi cách xưng hô.
"Đúng." Tề Hằng vòng tay ôm lấy eo Cố Kiêu, chăm chú nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cậu, vừa cười vừa trêu chọc: "Có cảm thấy nguy cơ không?"
Kể từ khi truyền thông đưa tin Mục Tử Tuy sắp về nước, liên tục có người vào dưới bài đăng Weibo của Cố Kiêu để lại những bình luận chửi bới châm biếm.
Đây cũng không phải là do đối thủ cố tình dẫn dắt dư luận.
Đội ngũ của Cố Kiêu nổi tiếng trong ngành vì khả năng marketing và liên kết. Để đưa nghệ sĩ lêи đỉиɦ nhanh nhất, họ có thể dùng mọi thủ đoạn.
Khi Cố Kiêu mới ký hợp đồng, đội ngũ đã tung ra rất nhiều thông cáo marketing để xây dựng hình tượng, thổi phồng cậu thành "Mục Tử Tuy thứ hai". Hành vi dựa hơi những tiền bối đã thành danh để thu hút fan này đã giúp cậu nhanh chóng nổi tiếng, nhưng đồng thời cũng gây ra sự ác cảm từ phía những người qua đường.
Tài khoản của cậu được đội ngũ quản lý, nên thời gian này họ đã bật chế độ chọn lọc bình luận. Mỗi bài đăng Weibo được đăng dưới danh nghĩa Cố Kiêu khi bấm vào đều là những bài văn marketing và những lời khen ngợi sáo rỗng từ fan, trông giống như một cỗ máy đăng bài trống rỗng và vô tri.
Gϊếŧ thời gian một lúc, Tề Hằng đã trở về. Hắn tùy tiện cởi cà vạt ném xuống đất, nói với Cố Kiêu: "Tối mai rảnh không, có một sự kiện."
"Ồ." Cố Kiêu vẫn giữ nguyên tư thế lướt điện thoại, khô khan đáp lại.
Đuôi mắt khóe môi Tề Hằng đều tràn đầy niềm vui mềm mại, kết hợp với tin tức vừa xem trên Weibo, e rằng có liên quan đến Mục Tử Tuy.
Nếu là trước đây, Tề Hằng luôn khá hài lòng với thái độ không hỏi nhiều của cậu. Nhưng khoảnh khắc này, không biết vì sao, hắn lại thấy phản ứng bình thản của Cố Kiêu không vừa mắt chút nào.
Tề Hằng ngồi xuống cạnh Cố Kiêu.
Cố Kiêu mặc một chiếc áo len trắng rộng thùng thình, dáng vẻ khi cuộn mình trên sofa xem điện thoại rất ngoan ngoãn. Nhưng chỉ cần cậu ngẩng đầu hay cất tiếng nói, cũng đủ để phá vỡ ảo giác, để lộ ra sự thật bản tính khó thuần.
Cố Kiêu ngẩng đầu, trên mặt vẫn bình thản như nước: "Mục Tử Tuy?"
"Mục Tử Tuy cậu cũng dám gọi? Không biết lớn nhỏ." Tề Hằng trừng phạt cắn nhẹ môi Cố Kiêu.
Bất kể từ thâm niên, danh tiếng hay tác phẩm thực lực, Mục Tử Tuy đều bỏ xa Cố Kiêu mấy trăm con phố.
Sau khi hai người tách ra, đôi môi Cố Kiêu còn tươi tắn bóng bẩy hơn cả khi trang điểm trên sân khấu, cậu vô thức mím môi.
Hành động này vi diệu đã làm Tề Hằng hài lòng.
"Ngày mai tôi sẽ đi gặp, tiền bối Mục Tử Tuy. Đúng không?" Cố Kiêu đổi cách xưng hô.
"Đúng." Tề Hằng vòng tay ôm lấy eo Cố Kiêu, chăm chú nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cậu, vừa cười vừa trêu chọc: "Có cảm thấy nguy cơ không?"
6
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
