0 chữ
Chương 2
Chương 2
Editor: SoleilNguyen
Mấy ngày sau, người đại diện thẳng thừng hỏi cậu có muốn đồng ý "theo đuổi" của Tề Hằng hay không, trong lời nói còn ám chỉ nếu từ chối sẽ bị phong sát.
Bị phong sát mười năm, cơ bản là đoạn tuyệt với giới điện ảnh. Mà mẹ cậu vẫn đang nằm trên giường bệnh bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn nhờ Cố Kiêu gánh vác chi phí chữa bệnh.
Sợ bị phong sát, lại không có khả năng chi trả tiền bồi thường hợp đồng. Cố Kiêu bị nắm thóp, ngậm cười sảng khoái đồng ý qua lại với Tề Hằng, trong đó có bao nhiêu hư tình giả ý, ai mà biết được?
Cố Kiêu vác cặp sách đi về phía cổng trường, hôm nay cậu có một buổi học lý thuyết với quy định điểm danh cực kỳ nghiêm ngặt, nếu không Tề Hằng tuyệt đối không thể nới lỏng cho cậu đến trường.
Cho dù là như vậy, học được một nửa Tề Hằng vẫn gọi điện thoại yêu cầu cậu lập tức quay về.
Tài xế nhà họ Tề cung kính mở cửa xe cho cậu, vẻ mặt không khác gì khi đối diện với Tề Hằng hay những thiếu gia khác. Nhưng Cố Kiêu luôn cảm thấy trong lòng ông ta thực ra khinh thường cậu.
Đã làm chuyện này rồi, còn muốn người khác tôn trọng…
Cố Kiêu thầm cười nhạo sự tham lam của mình, một mặt bật điện thoại âm lượng tối đa xem trò chơi phát sóng trực tiếp.
Tiếng thông báo tin nhắn liên tục vang lên, Cố Kiêu không cần nhìn cũng biết là do Tề Hằng gửi đến.
[Dẫn mấy người bạn về chơi, sinh nhật tôi.] Tổng kết lại chỉ có một câu như vậy.
Cố Kiêu copy paste một lời chúc mừng sinh nhật đầy tình cảm cho hắn, khóe mắt khóe môi lộ ra một chút ác ý vui sướиɠ.
Nói là bạn trai, nhưng thời gian trôi qua, mọi thứ cũng lộ nguyên hình.
Tề Hằng đối với cậu, giống như đối với một cấp dưới đã ký hợp đồng, lập ra hết quy tắc này đến quy tắc khác.
Hắn muốn cậu mặc quần áo màu trắng, không đóng phim chỉ hát… Dù Cố Kiêu học chuyên ngành diễn xuất, ít nói ít cười… Tóm lại, mọi mặt đều phải học theo bạch nguyệt quang kia.
Cố Kiêu yêu tiền và chuyên nghiệp, luôn luôn làm rất tốt.
Nhưng hôm nay cậu chỉ muốn làm Tề Hằng khó chịu, có lẽ vì cậu phải bỏ học sớm, có lẽ vì thằng bạn cùng phòng ngu ngốc của cậu, có lẽ chỉ vì bản thân cậu vốn là một người tồi tệ không thể lý giải nổi.
"Tôi về rồi." Vừa vào nhà, Cố Kiêu đã nhìn thấy đám bạn bè của Tề Hằng say xỉn nằm ngổn ngang, còn có vài gương mặt mới.
Một người tóc đỏ huýt sáo: "Non thế? Tiểu thịt tươi mới được Tề thiếu bao nuôi, đủ tuổi chưa? Mông cong thật đấy!"
Cả phòng cười ầm lên.
Một người nồng nặc mùi rượu, thừa lúc hỗn loạn véo vào mông Cố Kiêu một cái.
Cú véo này trực tiếp khiến Cố Kiêu nổi giận, nghiêng người đá một cú: "Cút."
"Ơ, này? Tề thiếu, anh xem?" Người bị đá là cậu út nhà họ Mã ở phía đông thành phố, cũng là người có tiếng tăm trong giới. Lúc này, đám say xỉn cũng không làm loạn nữa, đám tiếp rượu cũng không đưa đẩy nữa, sợ rằng tất cả đều đang chờ xem thái độ của Tề Hằng đối với tình nhân của mình.
"Cố Kiêu." Tề Hằng gọi cậu.
Cố Kiêu im lặng ngồi xuống bên cạnh Tề Hằng.
Tay hắn thuận thế đặt lên eo Cố Kiêu, Tề Hằng cả người dựa vào. Hắn đưa ly rượu uống dở đến môi Cố Kiêu: "Uống ly rượu này, xin lỗi anh Mã của cậu đi."
Mấy ngày sau, người đại diện thẳng thừng hỏi cậu có muốn đồng ý "theo đuổi" của Tề Hằng hay không, trong lời nói còn ám chỉ nếu từ chối sẽ bị phong sát.
Bị phong sát mười năm, cơ bản là đoạn tuyệt với giới điện ảnh. Mà mẹ cậu vẫn đang nằm trên giường bệnh bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn nhờ Cố Kiêu gánh vác chi phí chữa bệnh.
Sợ bị phong sát, lại không có khả năng chi trả tiền bồi thường hợp đồng. Cố Kiêu bị nắm thóp, ngậm cười sảng khoái đồng ý qua lại với Tề Hằng, trong đó có bao nhiêu hư tình giả ý, ai mà biết được?
Cố Kiêu vác cặp sách đi về phía cổng trường, hôm nay cậu có một buổi học lý thuyết với quy định điểm danh cực kỳ nghiêm ngặt, nếu không Tề Hằng tuyệt đối không thể nới lỏng cho cậu đến trường.
Tài xế nhà họ Tề cung kính mở cửa xe cho cậu, vẻ mặt không khác gì khi đối diện với Tề Hằng hay những thiếu gia khác. Nhưng Cố Kiêu luôn cảm thấy trong lòng ông ta thực ra khinh thường cậu.
Đã làm chuyện này rồi, còn muốn người khác tôn trọng…
Cố Kiêu thầm cười nhạo sự tham lam của mình, một mặt bật điện thoại âm lượng tối đa xem trò chơi phát sóng trực tiếp.
Tiếng thông báo tin nhắn liên tục vang lên, Cố Kiêu không cần nhìn cũng biết là do Tề Hằng gửi đến.
[Dẫn mấy người bạn về chơi, sinh nhật tôi.] Tổng kết lại chỉ có một câu như vậy.
Cố Kiêu copy paste một lời chúc mừng sinh nhật đầy tình cảm cho hắn, khóe mắt khóe môi lộ ra một chút ác ý vui sướиɠ.
Nói là bạn trai, nhưng thời gian trôi qua, mọi thứ cũng lộ nguyên hình.
Hắn muốn cậu mặc quần áo màu trắng, không đóng phim chỉ hát… Dù Cố Kiêu học chuyên ngành diễn xuất, ít nói ít cười… Tóm lại, mọi mặt đều phải học theo bạch nguyệt quang kia.
Cố Kiêu yêu tiền và chuyên nghiệp, luôn luôn làm rất tốt.
Nhưng hôm nay cậu chỉ muốn làm Tề Hằng khó chịu, có lẽ vì cậu phải bỏ học sớm, có lẽ vì thằng bạn cùng phòng ngu ngốc của cậu, có lẽ chỉ vì bản thân cậu vốn là một người tồi tệ không thể lý giải nổi.
"Tôi về rồi." Vừa vào nhà, Cố Kiêu đã nhìn thấy đám bạn bè của Tề Hằng say xỉn nằm ngổn ngang, còn có vài gương mặt mới.
Một người tóc đỏ huýt sáo: "Non thế? Tiểu thịt tươi mới được Tề thiếu bao nuôi, đủ tuổi chưa? Mông cong thật đấy!"
Một người nồng nặc mùi rượu, thừa lúc hỗn loạn véo vào mông Cố Kiêu một cái.
Cú véo này trực tiếp khiến Cố Kiêu nổi giận, nghiêng người đá một cú: "Cút."
"Ơ, này? Tề thiếu, anh xem?" Người bị đá là cậu út nhà họ Mã ở phía đông thành phố, cũng là người có tiếng tăm trong giới. Lúc này, đám say xỉn cũng không làm loạn nữa, đám tiếp rượu cũng không đưa đẩy nữa, sợ rằng tất cả đều đang chờ xem thái độ của Tề Hằng đối với tình nhân của mình.
"Cố Kiêu." Tề Hằng gọi cậu.
Cố Kiêu im lặng ngồi xuống bên cạnh Tề Hằng.
Tay hắn thuận thế đặt lên eo Cố Kiêu, Tề Hằng cả người dựa vào. Hắn đưa ly rượu uống dở đến môi Cố Kiêu: "Uống ly rượu này, xin lỗi anh Mã của cậu đi."
8
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
