0 chữ
Chương 19
Chương 19
Editor: SoleilNguyen
Cuối cùng, ánh đèn dần dần chuyển từ màu xanh lam sang màu tím nhạt. Giống như quá khứ không thể tìm lại được, "người ấy" từng chút một nhìn về phía trước trong ánh sáng và bóng tối. Câu hát này của Mục Tử Tuy giống như một tiếng thở dài nhẹ, "Tuyết trên mái hiên/ Năm nay rơi đầy người/ Kẻ sa sút/ Cùng hạc đối diện với quá khứ không thể nhớ rõ."
Cố Kiêu hơi nhắm mắt lại, cậu rất thích câu hát cuối cùng này, không cần nhìn vào bảng chữ cũng có thể nhớ: "Thiếu niên đeo đao, hạc dang cánh/ Ai đã từng ngước nhìn mặt trời trên tháp chuông thị trấn nhỏ."
Tiếng vỗ tay như sấm.
"Cảm ơn." Mục Tử Tuy và Cố Kiêu lần lượt cúi đầu chào khán giả ở ba hướng.
"Thật đáng sợ, không biết nói gì..." Thần Gia là người đầu tiên khen ngợi: "Nghe mà lòng tôi dâng trào. Cố Kiêu quả thực là hậu sinh khả úy."
"Cảm ơn Thần Gia lão sư." Cố Kiêu lại cúi người một lần nữa: "Chủ yếu là vì Mục tiền bối đã hát mở đầu quá hay, lập tức đưa tôi vào bầu không khí đó."
"Không, cậu thực sự rất giỏi." Mục Tử Tuy chen vào một câu.
Người này nhất định phải khen cậu như vậy trên sân khấu sao?
Cố Kiêu đè nén cảm xúc vi diệu khó nói trong lòng xuống, nửa đùa nửa thật: "Tiền bối cũng rất giỏi."
Nào ngờ đôi mắt màu nâu nhạt của Mục Tử Tuy lại chăm chú nhìn cậu: "Ừm."
Cuối cùng, tai Cố Kiêu cũng đỏ lên.
Dưới khán đài có không ít người hâm mộ trẻ tuổi. Thấy vậy lại vang lên tiếng hét, họ chỉ cảm thấy, tương tác giữa Mục Tử Tuy và Cố Kiêu có gì đó rất đáng để ship.
Còn ở khu vực khách mời, Lâm Tiểu Tiên đang thì thầm với Đàm Tuyền: "Tiêu rồi tiêu rồi, Mục lão sư và Cố Kiêu ăn ý quá, tớ cảm thấy tớ không giành được em trai rồi."
Người dẫn chương trình thể hiện cảm xúc thật lòng khen ngợi một lúc lâu, sau đó không quên làm theo quy trình để xác nhận ý định hợp tác của hai người.
"Mặc dù giọng hát có thể nói là hoàn hảo, nhưng chúng ta vẫn cần xác nhận suy nghĩ của hai vị lão sư. Là “Chính là người trước mắt này”? Hay là sẽ chọn người khác? Bây giờ chúng ta vẫn còn bốn ca sĩ chưa xác định được đối tượng hợp tác, suy nghĩ của hai vị là ——"
Trong lúc anh nói, phía dưới sân khấu liên tục điên cuồng la hét "Chọn anh ấy!", "Người trước mắt ——" và những lời tương tự. Đây không hoàn toàn là fan cp đang phấn khích, mà còn có rất nhiều người nghe nhạc khó tính. Họ cho rằng Mục Tử Tuy và Cố Kiêu hát cùng nhau là sự kết hợp hoàn hảo, nếu đi ghép đội với người khác thì khó tránh khỏi cảm thấy tiếc nuối.
"Vẫn luôn rất thích Mục lão sư." Hách Lôi Lôi bày tỏ quan điểm của mình, nhưng cô cũng không quá cố chấp, Thần Gia cũng nằm trong phạm vi lựa chọn của cô.
Mạc Tu Minh mở micro: "Tôi muốn giành lấy một cơ hội cho bản thân. Cố Kiêu, cậu vô cùng đặc biệt. Ngay khi cậu cất câu hát đầu tiên, tôi đã rất rung động. Hơn nữa, tôi cũng cảm thấy chất giọng của chúng ta rất hợp, cậu có muốn cân nhắc thử không."
Cố Kiêu biết tổ chương trình thích chèn quảng cáo và cắt ghép hậu trường vào những lúc như thế này nhất, nên giả vờ tỏ vẻ khó lựa chọn để tiện cho việc biên tập.
"Vừa nãy cậu còn nói tôi rất tuyệt." Giọng Mục Tử Tuy vẫn lạnh nhạt.
Khi lọt vào tai Cố Kiêu, cậu lại cảm nhận được một chút mùi vị của sự hờn dỗi. Cố Kiêu bất lực: "Tiền bối..."
"Vậy hai vị lão sư của chúng ta có đưa ra lựa chọn không?" Người dẫn chương trình đưa micro đến giữa hai người.
"Tôi chọn người bạn nhỏ."
"Đương nhiên là tiền bối rồi."
----------
Đôi lời của SoleilNguyen: Truyền thuyết kể rằng, xem mà ko để lại cảm nhận là chương mới ra hỏng có nhanh đâu ^.^
Cuối cùng, ánh đèn dần dần chuyển từ màu xanh lam sang màu tím nhạt. Giống như quá khứ không thể tìm lại được, "người ấy" từng chút một nhìn về phía trước trong ánh sáng và bóng tối. Câu hát này của Mục Tử Tuy giống như một tiếng thở dài nhẹ, "Tuyết trên mái hiên/ Năm nay rơi đầy người/ Kẻ sa sút/ Cùng hạc đối diện với quá khứ không thể nhớ rõ."
Cố Kiêu hơi nhắm mắt lại, cậu rất thích câu hát cuối cùng này, không cần nhìn vào bảng chữ cũng có thể nhớ: "Thiếu niên đeo đao, hạc dang cánh/ Ai đã từng ngước nhìn mặt trời trên tháp chuông thị trấn nhỏ."
Tiếng vỗ tay như sấm.
"Cảm ơn." Mục Tử Tuy và Cố Kiêu lần lượt cúi đầu chào khán giả ở ba hướng.
"Thật đáng sợ, không biết nói gì..." Thần Gia là người đầu tiên khen ngợi: "Nghe mà lòng tôi dâng trào. Cố Kiêu quả thực là hậu sinh khả úy."
"Không, cậu thực sự rất giỏi." Mục Tử Tuy chen vào một câu.
Người này nhất định phải khen cậu như vậy trên sân khấu sao?
Cố Kiêu đè nén cảm xúc vi diệu khó nói trong lòng xuống, nửa đùa nửa thật: "Tiền bối cũng rất giỏi."
Nào ngờ đôi mắt màu nâu nhạt của Mục Tử Tuy lại chăm chú nhìn cậu: "Ừm."
Cuối cùng, tai Cố Kiêu cũng đỏ lên.
Dưới khán đài có không ít người hâm mộ trẻ tuổi. Thấy vậy lại vang lên tiếng hét, họ chỉ cảm thấy, tương tác giữa Mục Tử Tuy và Cố Kiêu có gì đó rất đáng để ship.
Còn ở khu vực khách mời, Lâm Tiểu Tiên đang thì thầm với Đàm Tuyền: "Tiêu rồi tiêu rồi, Mục lão sư và Cố Kiêu ăn ý quá, tớ cảm thấy tớ không giành được em trai rồi."
"Mặc dù giọng hát có thể nói là hoàn hảo, nhưng chúng ta vẫn cần xác nhận suy nghĩ của hai vị lão sư. Là “Chính là người trước mắt này”? Hay là sẽ chọn người khác? Bây giờ chúng ta vẫn còn bốn ca sĩ chưa xác định được đối tượng hợp tác, suy nghĩ của hai vị là ——"
Trong lúc anh nói, phía dưới sân khấu liên tục điên cuồng la hét "Chọn anh ấy!", "Người trước mắt ——" và những lời tương tự. Đây không hoàn toàn là fan cp đang phấn khích, mà còn có rất nhiều người nghe nhạc khó tính. Họ cho rằng Mục Tử Tuy và Cố Kiêu hát cùng nhau là sự kết hợp hoàn hảo, nếu đi ghép đội với người khác thì khó tránh khỏi cảm thấy tiếc nuối.
Mạc Tu Minh mở micro: "Tôi muốn giành lấy một cơ hội cho bản thân. Cố Kiêu, cậu vô cùng đặc biệt. Ngay khi cậu cất câu hát đầu tiên, tôi đã rất rung động. Hơn nữa, tôi cũng cảm thấy chất giọng của chúng ta rất hợp, cậu có muốn cân nhắc thử không."
Cố Kiêu biết tổ chương trình thích chèn quảng cáo và cắt ghép hậu trường vào những lúc như thế này nhất, nên giả vờ tỏ vẻ khó lựa chọn để tiện cho việc biên tập.
"Vừa nãy cậu còn nói tôi rất tuyệt." Giọng Mục Tử Tuy vẫn lạnh nhạt.
Khi lọt vào tai Cố Kiêu, cậu lại cảm nhận được một chút mùi vị của sự hờn dỗi. Cố Kiêu bất lực: "Tiền bối..."
"Vậy hai vị lão sư của chúng ta có đưa ra lựa chọn không?" Người dẫn chương trình đưa micro đến giữa hai người.
"Tôi chọn người bạn nhỏ."
"Đương nhiên là tiền bối rồi."
----------
Đôi lời của SoleilNguyen: Truyền thuyết kể rằng, xem mà ko để lại cảm nhận là chương mới ra hỏng có nhanh đâu ^.^
8
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
