0 chữ
Chương 16
Chương 16
Editor: SoleilNguyen
"Không phải là rút thăm để quyết định đồng đội chứ?" Lâm Tiểu Tiên kề sát Cố Kiêu thì thầm hỏi.
"Nhìn Tống Tầm kìa, cười như con cáo, e rằng không đơn giản vậy đâu." Cố Kiêu gần như nói bằng hơi, nhưng chi tiết này vẫn bị quay phim chính xác ghi lại.
Sau khi ống rút thăm được đưa lên, Tống Tầm công bố quy tắc.
Ống rút thăm có tổng cộng tám que, chia thành bốn màu: Đỏ, vàng, xanh lam, xanh lục. Mỗi màu đại diện cho một bài hát khác nhau, người rút được cùng màu sẽ song ca cùng một bài hát.
Sau khi biểu diễn xong, nếu cảm thấy người song ca phù hợp để làm đồng đội của mình, thì giữ lại que thăm đã rút. Ngược lại, đặt que thăm bên cạnh ống rút thăm, biểu thị rằng mình muốn quan sát thêm.
Có hai vị khách mời bí ẩn đã rút thăm rồi. Vì vậy hiện tại trong ống rút thăm có sáu que mà ngay cả nhân viên chương trình cũng không biết là màu gì.
"Vậy... Ai tới trước?" Tuy Trương Diệc hỏi như vậy, nhưng lại nhìn Hách Lôi Lôi và Thần Gia.
Thần Gia nhanh chóng tiếp lời: “Hách lão sư tới trước đi.”
Trong số các ca sĩ có mặt tại đây, xét về thâm niên và thành tích, Thần Gia, Hách Lôi Lôi và Mục Tử Tuy thuộc cùng một đẳng cấp, nhưng Mục Tử Tuy lại trẻ hơn họ, không nằm trong phạm vi khiêm nhường của Trương Diệc.
Thần Gia với phong thái ga lăng, đã mời Hách Lôi Lôi tới trước.
Hách Lôi Lôi tùy tiện rút một que thăm, đầu que được bọc bằng một lớp giấy.
"Để tạo hiệu ứng cho chương trình, chúng ta hãy đợi rút hết rồi cùng mở nhé." MC Tống Tầm hài hước nói.
"Để tôi xem mình màu gì…" Trương Diệc là người rút cuối cùng, vừa rút xong hắn đã xé lớp giấy bọc: "Màu xanh lục, có ai màu xanh lục không?"
Cố Kiêu nhanh chóng mở của mình ra, là xanh lam.
Cùng lúc đó, cậu nghe thấy giọng nói lạnh nhạt quen thuộc của Mục Tử Tuy: "Tôi là màu xanh lam."
Hách Lôi Lôi và Lâm Tiểu Tiên cùng là màu đỏ, còn Thần Gia là màu vàng.
MC mời khách mời bí ẩn xuất hiện.
"Trời ơi! Đàm Tuyền ——" Lâm Tiểu Tiên kích động che miệng, đây là người bạn thân từ những ngày đầu mới vào nghề của cô, hai người đã từng thuê chung một căn phòng dưới tầng hầm, sau này do công việc bận rộn nên ít liên lạc hơn. Thảo nào tổ chương trình giấu kín như vậy, chắc là muốn quay cảnh bạn bè tái ngộ trong tình huống bất ngờ để tạo điểm nhấn.
Hai cô bạn thân ôm nhau thắm thiết.
"Được rồi, hãy cùng xem Đàm Tuyền đã rút được màu gì!"
Đàm Tuyền đưa que thăm cho Lâm Tiểu Tiên: "Tớ chưa mở, không biết là màu gì."
Lâm Tiểu Tiên xé giúp cô, là màu xanh lục. Nghĩa là, Đàm Tuyền sẽ hát cùng Trương Diệc. Còn người chưa xuất hiện, chính là đối tượng song ca của Thần Gia.
"Xin mời vị khách mời cuối cùng, Mạc Tu Minh."
Cả trường quay vang lên tiếng thét chói tai.
Mục Tử Tuy và Mạc Tu Minh có quan hệ sư huynh đệ, đã từng hợp tác vài lần.
Mạc Tu Minh cầm que thăm màu vàng bước lên sân khấu, trước tiên chào hỏi Mục Tử Tuy: "Lâu rồi không gặp, sư huynh."
Mục Tử Tuy liếc nhìn hắn một cái, không đáp lời. Mạc Tu Minh ngay sau đó chào hỏi Thần Gia và những người khác, vài người bắt đầu trò chuyện, khiến đoạn này không bị quá đột ngột.
MC Tống Tầm xen vào một câu: "Hơi tiếc nhỉ, tôi tin rằng rất nhiều khán giả vẫn muốn xem hai sư huynh đệ cùng song ca một lần, đúng không?"
Khán giả tham gia ghi hình phối hợp cực kỳ tốt, nhiệt tình hô lên: "Đúng vậy!"
"Không đáng tiếc." Mục Tử Tuy đi đến bên cạnh Cố Kiêu, đặt tay lên vai cậu: "Người bạn nhỏ này hát rất hay."
"A a a —— á á!" Lần này, tiếng la hét dưới sân khấu gần như muốn lật tung cả mái nhà.
MC xem kịch vui không sợ chuyện lớn: "Ồ? Được Mục Tử Tuy lão sư khen ngợi, muốn hỏi Cố Kiêu một chút bây giờ cảm thấy thế nào?"
Cố Kiêu nở một nụ cười rạng rỡ: "Vậy tôi sẽ... Cố gắng không làm tiền bối thất vọng."
"Không phải là rút thăm để quyết định đồng đội chứ?" Lâm Tiểu Tiên kề sát Cố Kiêu thì thầm hỏi.
"Nhìn Tống Tầm kìa, cười như con cáo, e rằng không đơn giản vậy đâu." Cố Kiêu gần như nói bằng hơi, nhưng chi tiết này vẫn bị quay phim chính xác ghi lại.
Sau khi ống rút thăm được đưa lên, Tống Tầm công bố quy tắc.
Ống rút thăm có tổng cộng tám que, chia thành bốn màu: Đỏ, vàng, xanh lam, xanh lục. Mỗi màu đại diện cho một bài hát khác nhau, người rút được cùng màu sẽ song ca cùng một bài hát.
Sau khi biểu diễn xong, nếu cảm thấy người song ca phù hợp để làm đồng đội của mình, thì giữ lại que thăm đã rút. Ngược lại, đặt que thăm bên cạnh ống rút thăm, biểu thị rằng mình muốn quan sát thêm.
Có hai vị khách mời bí ẩn đã rút thăm rồi. Vì vậy hiện tại trong ống rút thăm có sáu que mà ngay cả nhân viên chương trình cũng không biết là màu gì.
Thần Gia nhanh chóng tiếp lời: “Hách lão sư tới trước đi.”
Trong số các ca sĩ có mặt tại đây, xét về thâm niên và thành tích, Thần Gia, Hách Lôi Lôi và Mục Tử Tuy thuộc cùng một đẳng cấp, nhưng Mục Tử Tuy lại trẻ hơn họ, không nằm trong phạm vi khiêm nhường của Trương Diệc.
Thần Gia với phong thái ga lăng, đã mời Hách Lôi Lôi tới trước.
Hách Lôi Lôi tùy tiện rút một que thăm, đầu que được bọc bằng một lớp giấy.
"Để tạo hiệu ứng cho chương trình, chúng ta hãy đợi rút hết rồi cùng mở nhé." MC Tống Tầm hài hước nói.
"Để tôi xem mình màu gì…" Trương Diệc là người rút cuối cùng, vừa rút xong hắn đã xé lớp giấy bọc: "Màu xanh lục, có ai màu xanh lục không?"
Cố Kiêu nhanh chóng mở của mình ra, là xanh lam.
Hách Lôi Lôi và Lâm Tiểu Tiên cùng là màu đỏ, còn Thần Gia là màu vàng.
MC mời khách mời bí ẩn xuất hiện.
"Trời ơi! Đàm Tuyền ——" Lâm Tiểu Tiên kích động che miệng, đây là người bạn thân từ những ngày đầu mới vào nghề của cô, hai người đã từng thuê chung một căn phòng dưới tầng hầm, sau này do công việc bận rộn nên ít liên lạc hơn. Thảo nào tổ chương trình giấu kín như vậy, chắc là muốn quay cảnh bạn bè tái ngộ trong tình huống bất ngờ để tạo điểm nhấn.
Hai cô bạn thân ôm nhau thắm thiết.
"Được rồi, hãy cùng xem Đàm Tuyền đã rút được màu gì!"
Đàm Tuyền đưa que thăm cho Lâm Tiểu Tiên: "Tớ chưa mở, không biết là màu gì."
Lâm Tiểu Tiên xé giúp cô, là màu xanh lục. Nghĩa là, Đàm Tuyền sẽ hát cùng Trương Diệc. Còn người chưa xuất hiện, chính là đối tượng song ca của Thần Gia.
Cả trường quay vang lên tiếng thét chói tai.
Mục Tử Tuy và Mạc Tu Minh có quan hệ sư huynh đệ, đã từng hợp tác vài lần.
Mạc Tu Minh cầm que thăm màu vàng bước lên sân khấu, trước tiên chào hỏi Mục Tử Tuy: "Lâu rồi không gặp, sư huynh."
Mục Tử Tuy liếc nhìn hắn một cái, không đáp lời. Mạc Tu Minh ngay sau đó chào hỏi Thần Gia và những người khác, vài người bắt đầu trò chuyện, khiến đoạn này không bị quá đột ngột.
MC Tống Tầm xen vào một câu: "Hơi tiếc nhỉ, tôi tin rằng rất nhiều khán giả vẫn muốn xem hai sư huynh đệ cùng song ca một lần, đúng không?"
Khán giả tham gia ghi hình phối hợp cực kỳ tốt, nhiệt tình hô lên: "Đúng vậy!"
"Không đáng tiếc." Mục Tử Tuy đi đến bên cạnh Cố Kiêu, đặt tay lên vai cậu: "Người bạn nhỏ này hát rất hay."
"A a a —— á á!" Lần này, tiếng la hét dưới sân khấu gần như muốn lật tung cả mái nhà.
MC xem kịch vui không sợ chuyện lớn: "Ồ? Được Mục Tử Tuy lão sư khen ngợi, muốn hỏi Cố Kiêu một chút bây giờ cảm thấy thế nào?"
Cố Kiêu nở một nụ cười rạng rỡ: "Vậy tôi sẽ... Cố gắng không làm tiền bối thất vọng."
6
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
