0 chữ
Chương 15
Chương 15: Cá cược
Trước khi kỳ thi chính thức diễn ra, các bạn học trong lớp lần lượt đến chỗ Chu Lạc Lạc cổ vũ cô “cố lên”, vẻ mặt người nào cũng nghiêm túc như thể cô sắp bước vào một chiến trường khốc liệt vậy.
Chu Lạc Lạc thật sự cảm thấy hơi khó hiểu, trong lúc đang nhíu mày suy nghĩ thì bên tai bỗng vang lên một tràng cười lạnh: “Lúc này mới học thì có ích gì? Chẳng phải chỉ là một bài thi đơn giản thôi sao? Hay là cầu xin ông đây, đến lúc đó tôi cho cậu nhìn mấy câu nhé.”
“Cậu?”
Chu Lạc Lạc hơi nhướng mày: “Tôi nhớ hình như chỗ ngồi thi là xếp theo thứ hạng đúng không? Hình như cậu ngồi ngay phía trước tôi một chỗ... đúng không nhỉ?”
Chu Lạc Lạc là học sinh mới chuyển đến, nên chỗ thi đương nhiên được xếp ở cuối danh sách. Mà Hạ Giai Thành lại ngồi ngay phía trước cô, suy ra thành tích trước đó chắc chắn là... đội sổ toàn trường.
Vậy nên... là ai cho cậu ta cái dũng khí để ra vẻ thế này? Là Lương Tịnh Như* sao?
*Lương Tịnh Như: Là một ca sĩ nổi tiếng người Malaysia, được biết đến với bài hát tên "Dũng khí" bài hát nói về việc dũng cảm theo đuổi tình yêu. Vì vậy, người ta thường dùng tên cô như một meme để chọc ghẹo người kia quá tự tin.
Nghe xong lời Chu Lạc Lạc nói, sắc mặt Hạ Giai Thành lập tức cứng đờ lại, đen sì một mảng, sau đó anh vội quay đi chỗ khác, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Là do tôi không thèm làm thôi.”
Hạ Giai Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, đáy mắt thoáng hiện lên một tia u ám, đó là bí mật mà anh không muốn chạm đến nhất.
Chu Lạc Lạc không truy hỏi thêm, thấy thời gian cũng gần đến giờ thi rồi, liền tự mình thu dọn bàn ghế, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Vậy thế này đi, chúng ta cá cược, chỉ lần thi này thôi. Người thua phải đồng ý với người thắng một điều kiện, thế nào?”
“Xì... Cá cược kiểu này thì cậu chắc chắn thua, có ý nghĩa gì chứ?”
Chu Lạc Lạc mỉm cười, đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt sáng rực nhìn về phía thiếu niên đang ngồi cạnh cửa sổ, nói: “Vậy thì thử xem sao.”
Một tuần sau, kết quả kỳ thi tháng chính thức được công bố, những học sinh nằm trong top 100 sẽ được nằm trên bảng thông báo của trường nhằm khích lệ và khen thưởng.
Tuy nhiên, kết quả lần này lại khiến mọi người vô cùng ngỡ ngàng, người vốn luôn giữ vững vị trí số một, lần này lại tụt xuống hạng ba, còn người thay thế vị trí của cậu ta lại chính là Chu Lạc Lạc từng bị ném đá thảm hại trên diễn đàn trường vì bị cho là "bình hoa di động"!
719 điểm, chỉ cách điểm tuyệt đối vỏn vẹn 31 điểm!
Nhưng chuyện còn khiến mọi người sốc hơn nữa là, người đứng thứ hai lại chính là Hạ Giai Thành nổi tiếng với thành tích đánh nhau, trốn học, gây rối loạn trong trường! Và chỉ kém Chu Lạc Lạc có ba điểm!
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có gian lận gì không?
Ngay khi mọi người thi nhau gào thét đòi một "sự thật rõ ràng", phòng giáo vụ nhà trường liền công bố đoạn ghi hình trong suốt kỳ thi, camera giám sát đã ghi lại rõ ràng từng khoảnh khắc làm bài của hai người họ... Không nghi ngờ gì cả, hoàn toàn không có gian lận!
Kết quả lần này đối với các học sinh 11A8 mà nói chính là một niềm vui bất ngờ, từ nay về sau, cuối cùng họ cũng có thể đường hoàng phản bác lại những kẻ tung tin đồn nhảm trên diễn đàn rồi!
Nhưng ở một phía khác, Hạ Giai Thành đứng trước bảng vàng danh dự, nhìn chằm chằm vào hai cái tên đầu bảng, lần đầu tiên trong đời bắt đầu nghi ngờ chính mình...
......
Trận chiến trong kỳ thi tháng đã khiến Chu Lạc Lạc trở thành một nữ thần danh xứng với thực trong trường, không chỉ về ngoại hình mà còn cả năng lực, đều vượt trội hơn phần lớn người khác.
Những kẻ trước kia từng hô hào trên diễn đàn rằng Chu Lạc Lạc chỉ là "bình hoa di động" cũng dần câm nín.
Dù sao thì kết quả kỳ thi tháng cũng đã được dán công khai trên bảng thông báo của trường, muốn tiếp tục lấy thành tích ra để công kích cô căn bản là không thể, cú tát này quá đau, đủ để khiến họ im hơi lặng tiếng một thời gian.
Nửa tháng sau đó, Chu Lạc Lạc còn thành công thay thế Vương Thiến của lớp bên cạnh, trở thành hoa khôi mới của trường Dục Tài.
Có lẽ là vì nghe quá nhiều người lớp 11A8 ca tụng tính cách dịu dàng của Chu Lạc Lạc, cho nên có vài người to gan hơn, khi đi ngang qua cô trên đường liền chủ động chào hỏi.
Mặc dù ban đầu còn có chút ngại ngùng, nhưng khi được cô đáp lại thì phấn khích đến mức không thể kìm nổi.
Lâu dần thành quen, mọi người trong trường đều biết Chu Lạc Lạc lớp 11A8 là một “thiên thần nhỏ” hiền lành, cũng vì vậy mà mỗi khi cô đi trên sân trường, người chào hỏi cô cũng ngày càng nhiều, thậm chí thỉnh thoảng còn có người khen ngợi.
Ngay cả Chu Lạc Lạc dù có chậm chạp đến đâu thì lúc này cũng nhận ra dường như bản thân đã nổi tiếng trong trường. Mặc dù không rõ chi tiết cụ thể là gì, nhưng tình huống hiện tại hoàn toàn không phải điều mà cô mong muốn.
Điều cô muốn chỉ là yên ổn ở trường học nửa năm, trải nghiệm một cuộc sống học sinh bình thường mà thôi. Thế nhưng giờ đi đến đâu cũng bị người chú ý, vô hình trung lại kéo thêm không ít phiền toái.
Thôi thì đến đâu hay đến đó, sự nhiệt tình của các bạn học cũng không phải là không có lợi. Trước đây, cô luôn sống một mình trong biệt thự và bệnh viện, mặc dù bên cạnh có y tá, hoặc quản gia, nhưng rất hiếm khi tiếp xúc với những người cùng trang lứa.
Trước kia, khi Chu Lạc Lạc nói muốn đến trường học, người nhà còn lo lắng cô sẽ không thể hòa nhập tốt với cuộc sống học đường, nhưng hiện tại xem ra đúng là đã lo quá rồi.
Bên cạnh việc danh tiếng của Chu Lạc Lạc ở trường Dục Tài ngày càng lớn, thì gương mặt của Hạ Giai Thành — người ngồi cùng bàn với cô lại ngày càng khó coi.
Ván cược trước kỳ thi tháng đó, anh vốn nghĩ mình chắc chắn sẽ thắng. Nhưng không ngờ Chu Lạc Lạc lại nham hiểm đến thế.
Bình thường ở trên lớp cô chẳng bao giờ nghiêm túc nghe giảng, thoạt nhìn chẳng khác gì một học sinh dốt, thế mà hóa ra lại đang “giả heo ăn thịt hổ”!
Hạ Giai Thành âm thầm ghi tên cô vào cuốn sổ nhỏ trong lòng mình, mà hoàn toàn quên mất rằng anh và cô cũng thuộc cùng một loại người.
Chu Lạc Lạc vẫn chưa hề nhắc đến vụ cá cược trước đó, vào ngày điểm thi được công bố, Hạ Giai Thành đã cam tâm tình nguyện đi tìm Chu Lạc Lạc, nhưng cô lại tỏ vẻ hờ hững, chỉ nói một câu “để sau rồi tính,” hoàn toàn không xem anh ra gì, đúng là quá đáng!
Hôm đó sau giờ tan học như thường lệ, Hạ Giai Thành xách cặp sách, từ xa đã nhìn thấy chiếc Bentley màu đen dừng trước cổng trường, đó là xe đến đón Chu Lạc Lạc tan học.
Lúc chiếc xe này lần đầu đỗ ở cổng trường, đã có không ít người trong trường kinh ngạc, cầm điện thoại chụp hình điên cuồng.
Về sau khi biết đó là xe nhà Chu Lạc Lạc, mọi người càng thêm điên cuồng cảm thán. Nhưng thời gian trôi qua, mọi người cũng dần quen, hình tượng “bạch phú mỹ” đã ăn sâu vào lòng họ. Nếu bây giờ Chu Lạc Lạc có lái cả máy bay trực thăng đến thì cũng chẳng còn ai kinh ngạc như lúc ban đầu nữa.
Chu Lạc Lạc thật sự cảm thấy hơi khó hiểu, trong lúc đang nhíu mày suy nghĩ thì bên tai bỗng vang lên một tràng cười lạnh: “Lúc này mới học thì có ích gì? Chẳng phải chỉ là một bài thi đơn giản thôi sao? Hay là cầu xin ông đây, đến lúc đó tôi cho cậu nhìn mấy câu nhé.”
“Cậu?”
Chu Lạc Lạc hơi nhướng mày: “Tôi nhớ hình như chỗ ngồi thi là xếp theo thứ hạng đúng không? Hình như cậu ngồi ngay phía trước tôi một chỗ... đúng không nhỉ?”
Chu Lạc Lạc là học sinh mới chuyển đến, nên chỗ thi đương nhiên được xếp ở cuối danh sách. Mà Hạ Giai Thành lại ngồi ngay phía trước cô, suy ra thành tích trước đó chắc chắn là... đội sổ toàn trường.
*Lương Tịnh Như: Là một ca sĩ nổi tiếng người Malaysia, được biết đến với bài hát tên "Dũng khí" bài hát nói về việc dũng cảm theo đuổi tình yêu. Vì vậy, người ta thường dùng tên cô như một meme để chọc ghẹo người kia quá tự tin.
Nghe xong lời Chu Lạc Lạc nói, sắc mặt Hạ Giai Thành lập tức cứng đờ lại, đen sì một mảng, sau đó anh vội quay đi chỗ khác, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Là do tôi không thèm làm thôi.”
Hạ Giai Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, đáy mắt thoáng hiện lên một tia u ám, đó là bí mật mà anh không muốn chạm đến nhất.
Chu Lạc Lạc không truy hỏi thêm, thấy thời gian cũng gần đến giờ thi rồi, liền tự mình thu dọn bàn ghế, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Vậy thế này đi, chúng ta cá cược, chỉ lần thi này thôi. Người thua phải đồng ý với người thắng một điều kiện, thế nào?”
Chu Lạc Lạc mỉm cười, đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt sáng rực nhìn về phía thiếu niên đang ngồi cạnh cửa sổ, nói: “Vậy thì thử xem sao.”
Một tuần sau, kết quả kỳ thi tháng chính thức được công bố, những học sinh nằm trong top 100 sẽ được nằm trên bảng thông báo của trường nhằm khích lệ và khen thưởng.
Tuy nhiên, kết quả lần này lại khiến mọi người vô cùng ngỡ ngàng, người vốn luôn giữ vững vị trí số một, lần này lại tụt xuống hạng ba, còn người thay thế vị trí của cậu ta lại chính là Chu Lạc Lạc từng bị ném đá thảm hại trên diễn đàn trường vì bị cho là "bình hoa di động"!
719 điểm, chỉ cách điểm tuyệt đối vỏn vẹn 31 điểm!
Nhưng chuyện còn khiến mọi người sốc hơn nữa là, người đứng thứ hai lại chính là Hạ Giai Thành nổi tiếng với thành tích đánh nhau, trốn học, gây rối loạn trong trường! Và chỉ kém Chu Lạc Lạc có ba điểm!
Ngay khi mọi người thi nhau gào thét đòi một "sự thật rõ ràng", phòng giáo vụ nhà trường liền công bố đoạn ghi hình trong suốt kỳ thi, camera giám sát đã ghi lại rõ ràng từng khoảnh khắc làm bài của hai người họ... Không nghi ngờ gì cả, hoàn toàn không có gian lận!
Kết quả lần này đối với các học sinh 11A8 mà nói chính là một niềm vui bất ngờ, từ nay về sau, cuối cùng họ cũng có thể đường hoàng phản bác lại những kẻ tung tin đồn nhảm trên diễn đàn rồi!
Nhưng ở một phía khác, Hạ Giai Thành đứng trước bảng vàng danh dự, nhìn chằm chằm vào hai cái tên đầu bảng, lần đầu tiên trong đời bắt đầu nghi ngờ chính mình...
......
Trận chiến trong kỳ thi tháng đã khiến Chu Lạc Lạc trở thành một nữ thần danh xứng với thực trong trường, không chỉ về ngoại hình mà còn cả năng lực, đều vượt trội hơn phần lớn người khác.
Những kẻ trước kia từng hô hào trên diễn đàn rằng Chu Lạc Lạc chỉ là "bình hoa di động" cũng dần câm nín.
Dù sao thì kết quả kỳ thi tháng cũng đã được dán công khai trên bảng thông báo của trường, muốn tiếp tục lấy thành tích ra để công kích cô căn bản là không thể, cú tát này quá đau, đủ để khiến họ im hơi lặng tiếng một thời gian.
Nửa tháng sau đó, Chu Lạc Lạc còn thành công thay thế Vương Thiến của lớp bên cạnh, trở thành hoa khôi mới của trường Dục Tài.
Có lẽ là vì nghe quá nhiều người lớp 11A8 ca tụng tính cách dịu dàng của Chu Lạc Lạc, cho nên có vài người to gan hơn, khi đi ngang qua cô trên đường liền chủ động chào hỏi.
Mặc dù ban đầu còn có chút ngại ngùng, nhưng khi được cô đáp lại thì phấn khích đến mức không thể kìm nổi.
Lâu dần thành quen, mọi người trong trường đều biết Chu Lạc Lạc lớp 11A8 là một “thiên thần nhỏ” hiền lành, cũng vì vậy mà mỗi khi cô đi trên sân trường, người chào hỏi cô cũng ngày càng nhiều, thậm chí thỉnh thoảng còn có người khen ngợi.
Ngay cả Chu Lạc Lạc dù có chậm chạp đến đâu thì lúc này cũng nhận ra dường như bản thân đã nổi tiếng trong trường. Mặc dù không rõ chi tiết cụ thể là gì, nhưng tình huống hiện tại hoàn toàn không phải điều mà cô mong muốn.
Điều cô muốn chỉ là yên ổn ở trường học nửa năm, trải nghiệm một cuộc sống học sinh bình thường mà thôi. Thế nhưng giờ đi đến đâu cũng bị người chú ý, vô hình trung lại kéo thêm không ít phiền toái.
Thôi thì đến đâu hay đến đó, sự nhiệt tình của các bạn học cũng không phải là không có lợi. Trước đây, cô luôn sống một mình trong biệt thự và bệnh viện, mặc dù bên cạnh có y tá, hoặc quản gia, nhưng rất hiếm khi tiếp xúc với những người cùng trang lứa.
Trước kia, khi Chu Lạc Lạc nói muốn đến trường học, người nhà còn lo lắng cô sẽ không thể hòa nhập tốt với cuộc sống học đường, nhưng hiện tại xem ra đúng là đã lo quá rồi.
Bên cạnh việc danh tiếng của Chu Lạc Lạc ở trường Dục Tài ngày càng lớn, thì gương mặt của Hạ Giai Thành — người ngồi cùng bàn với cô lại ngày càng khó coi.
Ván cược trước kỳ thi tháng đó, anh vốn nghĩ mình chắc chắn sẽ thắng. Nhưng không ngờ Chu Lạc Lạc lại nham hiểm đến thế.
Bình thường ở trên lớp cô chẳng bao giờ nghiêm túc nghe giảng, thoạt nhìn chẳng khác gì một học sinh dốt, thế mà hóa ra lại đang “giả heo ăn thịt hổ”!
Hạ Giai Thành âm thầm ghi tên cô vào cuốn sổ nhỏ trong lòng mình, mà hoàn toàn quên mất rằng anh và cô cũng thuộc cùng một loại người.
Chu Lạc Lạc vẫn chưa hề nhắc đến vụ cá cược trước đó, vào ngày điểm thi được công bố, Hạ Giai Thành đã cam tâm tình nguyện đi tìm Chu Lạc Lạc, nhưng cô lại tỏ vẻ hờ hững, chỉ nói một câu “để sau rồi tính,” hoàn toàn không xem anh ra gì, đúng là quá đáng!
Hôm đó sau giờ tan học như thường lệ, Hạ Giai Thành xách cặp sách, từ xa đã nhìn thấy chiếc Bentley màu đen dừng trước cổng trường, đó là xe đến đón Chu Lạc Lạc tan học.
Lúc chiếc xe này lần đầu đỗ ở cổng trường, đã có không ít người trong trường kinh ngạc, cầm điện thoại chụp hình điên cuồng.
Về sau khi biết đó là xe nhà Chu Lạc Lạc, mọi người càng thêm điên cuồng cảm thán. Nhưng thời gian trôi qua, mọi người cũng dần quen, hình tượng “bạch phú mỹ” đã ăn sâu vào lòng họ. Nếu bây giờ Chu Lạc Lạc có lái cả máy bay trực thăng đến thì cũng chẳng còn ai kinh ngạc như lúc ban đầu nữa.
10
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
