0 chữ
Chương 71
Chương 71
Khó khăn lắm mới chuẩn bị xong xuôi để ra ngoài, Xuyên Bán Từ vừa bước chân ra khỏi tẩm điện thì lập tức khựng lại.
Cậu cúi đầu, nhấc váy lên.
Mặt đất một mảnh hỗn độn, thịt vụn và máu vương vãi khắp nơi, cách đó không xa còn có một con mắt vằn tia máu nằm chơ vơ trên sàn. Mùi tanh tưởi tràn ngập khắp khoang mũi.
Tà váy của cậu bị vết máu trên sàn thấm ướt, nhỏ từng giọt xuống đất.
Xuyên Bán Từ quay sang nhìn quản gia bên cạnh. Khuôn mặt ông ta u ám, nửa bên mặt bị cắn nát vẫn đang rỉ dịch thể. Thấy cậu nhìn qua, quản gia nở một nụ cười ghê rợn, như thể đang chờ phản ứng từ cậu.
Xuyên Bán Từ mở miệng hỏi:
“Ngươi đi từ hướng này đến tẩm điện của ta à?”
Quản gia ngoan ngoãn gật đầu:
“Vâng, có chuyện gì sao, Hoàng hậu?”
“Vậy tại sao ngươi không dọn dẹp sạch sẽ mặt đất?”
Xuyên Bán Từ chỉ vào vũng máu trên sàn, ánh mắt chăm chú nhìn ông ta.
“Ngươi không nghĩ đến việc nó có thể làm bẩn váy ta sao?”
Như vậy rất có thể sẽ khiến Ca Lan không tăng hảo cảm với cậu.
Môi quản gia giật giật, như thể hệ thống trong đầu gặp lỗi ngoài ý muốn. Ông ta tỏ vẻ ngỡ ngàng, hoàn toàn không ngờ rằng Xuyên Bán Từ sẽ thản nhiên mà trách cứ mình như thế.
“Khi ta vừa tỉnh dậy, ngươi đột nhiên xuất hiện trước mắt ta. Bây giờ lại cố tình không nhắc ta sàn nhà có máu. Ngươi rất không biết nghe lời.”
Xuyên Bán Từ nhìn ông ta, giọng nói dịu dàng:
“Ta cần một quản gia ngoan ngoãn hơn để phục vụ ta.”
Lúc này quản gia mới bắt đầu hoảng loạn, nhận ra vị hoàng hậu trước mặt không dễ kiểm soát như tưởng tượng.
Trán ông đổ mồ hôi lạnh:
“Xin tha lỗi cho tôi, Hoàng hậu. Xin người đừng đổi tôi đi, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý hơn.”
Sau cuộc nói chuyện này, quản gia cuối cùng cũng “dễ sai bảo” hơn chút. Tuy không đồng ý đổi đồ cho búp bê, nhưng vẫn dẫn Xuyên Bán Từ đến đại sảnh yến tiệc một cách an toàn.
Quốc vương vẫn chưa tới, nhưng trong đại sảnh đã có không ít người. Có vài người ăn mặc theo phong cách phương xa, mặc áo vải thô, trên mũ cắm lông chim, dáng vẻ và nước da giống như người bình thường—khỏe mạnh và đầy sức sống, không khác Xuyên Bán Từ là bao.
Số còn lại là các quan viên và hầu nhân của Vương thành Ca Lan. Họ có làn da xám xanh giống nhau, có người da khô quắt lại như thịt xông khói để lâu, nhìn thôi cũng thấy như sắp chết. Có người thì da chỉ trắng bệch, tròng mắt nhợt màu. Nhìn chung, càng ở địa vị cao thì trông càng giống người, càng thấp thì càng như quỷ.
Sự xuất hiện của Xuyên Bán Từ khiến mọi người chú ý. Tất cả dừng trò chuyện, đồng loạt nhìn về phía cậu, trong mắt đầy cảnh giác.
Giải Hưng Văn là người phản ứng đầu tiên, trước bao ánh mắt, anh ta tiến lên hành lễ:
“Chào buổi sáng, thật vinh hạnh được gặp người, thưa Hoàng hậu.”
Xuyên Bán Từ bình thản gật đầu.
Lời chào ấy như phá vỡ bầu không khí nặng nề, khiến căn phòng trở nên sinh động trở lại.
Cậu cúi đầu, nhấc váy lên.
Mặt đất một mảnh hỗn độn, thịt vụn và máu vương vãi khắp nơi, cách đó không xa còn có một con mắt vằn tia máu nằm chơ vơ trên sàn. Mùi tanh tưởi tràn ngập khắp khoang mũi.
Tà váy của cậu bị vết máu trên sàn thấm ướt, nhỏ từng giọt xuống đất.
Xuyên Bán Từ quay sang nhìn quản gia bên cạnh. Khuôn mặt ông ta u ám, nửa bên mặt bị cắn nát vẫn đang rỉ dịch thể. Thấy cậu nhìn qua, quản gia nở một nụ cười ghê rợn, như thể đang chờ phản ứng từ cậu.
Xuyên Bán Từ mở miệng hỏi:
“Ngươi đi từ hướng này đến tẩm điện của ta à?”
Quản gia ngoan ngoãn gật đầu:
“Vâng, có chuyện gì sao, Hoàng hậu?”
“Vậy tại sao ngươi không dọn dẹp sạch sẽ mặt đất?”
“Ngươi không nghĩ đến việc nó có thể làm bẩn váy ta sao?”
Như vậy rất có thể sẽ khiến Ca Lan không tăng hảo cảm với cậu.
Môi quản gia giật giật, như thể hệ thống trong đầu gặp lỗi ngoài ý muốn. Ông ta tỏ vẻ ngỡ ngàng, hoàn toàn không ngờ rằng Xuyên Bán Từ sẽ thản nhiên mà trách cứ mình như thế.
“Khi ta vừa tỉnh dậy, ngươi đột nhiên xuất hiện trước mắt ta. Bây giờ lại cố tình không nhắc ta sàn nhà có máu. Ngươi rất không biết nghe lời.”
Xuyên Bán Từ nhìn ông ta, giọng nói dịu dàng:
“Ta cần một quản gia ngoan ngoãn hơn để phục vụ ta.”
Lúc này quản gia mới bắt đầu hoảng loạn, nhận ra vị hoàng hậu trước mặt không dễ kiểm soát như tưởng tượng.
Trán ông đổ mồ hôi lạnh:
“Xin tha lỗi cho tôi, Hoàng hậu. Xin người đừng đổi tôi đi, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý hơn.”
Quốc vương vẫn chưa tới, nhưng trong đại sảnh đã có không ít người. Có vài người ăn mặc theo phong cách phương xa, mặc áo vải thô, trên mũ cắm lông chim, dáng vẻ và nước da giống như người bình thường—khỏe mạnh và đầy sức sống, không khác Xuyên Bán Từ là bao.
Số còn lại là các quan viên và hầu nhân của Vương thành Ca Lan. Họ có làn da xám xanh giống nhau, có người da khô quắt lại như thịt xông khói để lâu, nhìn thôi cũng thấy như sắp chết. Có người thì da chỉ trắng bệch, tròng mắt nhợt màu. Nhìn chung, càng ở địa vị cao thì trông càng giống người, càng thấp thì càng như quỷ.
Sự xuất hiện của Xuyên Bán Từ khiến mọi người chú ý. Tất cả dừng trò chuyện, đồng loạt nhìn về phía cậu, trong mắt đầy cảnh giác.
“Chào buổi sáng, thật vinh hạnh được gặp người, thưa Hoàng hậu.”
Xuyên Bán Từ bình thản gật đầu.
Lời chào ấy như phá vỡ bầu không khí nặng nề, khiến căn phòng trở nên sinh động trở lại.
0
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
