TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 60
Chương 60

Xuyên Bán Từ ghi chú lại những suy đoán này vào phần nhiệm vụ chính tuyến, lập tức giao diện cốt truyện thay đổi:

[Thông báo hệ thống: Độ khám phá cốt truyện đã thay đổi: 30%]

Không hổ là hoàng hậu—chỉ một nút thắt đã khiến độ khám phá tăng tận 10%.

Xuyên Bán Từ luôn là người nhập tâm khi chơi game. Phù thủy là đồng tộc mà cậu nguyện dâng cả đời phụng sự. Có người sát hại đồng loại của cậu— cậu nhất định phải khiến bọn họ trả giá.

Xuyên Bán Từ ngẩng đầu nhìn lên ô kính màu rực đỏ như máu phía trên đỉnh đầu, trong mắt ánh lên tia sáng vụn vỡ.

Cậu sẽ hủy diệt vương thành Ca Lan.

Nhưng Ca Lan lại là người thừa kế tương lai của quốc gia này, giữa hai người là huyết hận không thể hóa giải.

Ca Lan chắc chắn sẽ hắc hóa—giống như kẻ tử tù sau thời gian dài bị dồn nén, bùng phát điên cuồng bất chấp tất cả.

Khi Ca Lan giải trừ mọi phong ấn, trở thành lãnh chúa tối cao cuối cùng của Vương thành, đến lượt cậu nắm quyền chủ động đối với Xuyên Bán Từ.

Ca Lan sẽ làm gì?

— Kéo cậu lêи đỉиɦ cao nhất của nhà thờ, trước ánh mắt bao người, hôn lên toàn thân cậu, để lại dấu vết thuộc về kẻ thù, xem đó như một sự sỉ nhục.

— Giam cầm cậu bên người như một con búp bê sống, đến cả việc ăn uống, tắm rửa đều do Ca Lan khống chế.

Tình yêu và thù hận quấn lấy nhau, tra tấn cả thể xác lẫn tâm hồn.

Ngoài sự phẫn nộ, trong tim cậu còn dâng lên một cảm xúc bí ẩn chiếm lấy một góc nhỏ.

Xuyên Bán Từ đặt tay lên ngực, cảm nhận được dòng nhiệt và luồng điện tê tê như đang bủa vây lấy trái tim.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà đã mong chờ đến phát điên.

Cuối cùng cũng được rời khỏi cung điện, Xuyên Bán Từ dẫn theo búp bê dạo quanh khắp tòa thành.

Cậu tìm qua rất nhiều điện phụ, phòng hội nghị, thư khố, thậm chí đến cả khu nhà cấp thấp dành cho người hầu… vậy mà vẫn không thấy điện ngủ của hoàng tử.

Lạ thật, Ca Lan sống ở đâu?

Đi qua con đường lát đá cuội, đón lấy gió đêm mát lạnh, Xuyên Bán Từ ngáp một cái đầy vô cảm, nghĩ bụng hay là đi ngủ trước.

Vừa xoay người định quay về điện thì cậu bỗng nghiêng đầu, nhìn về phía con đường nhỏ giữa hai hàng rừng rậm phía sau.

Gió mang theo âm thanh kỳ lạ đang lao đến rất nhanh.

“Rắc...”

Là tiếng cành cây bị bẻ gãy liên tục.

Lá cây xào xạc, rừng cây chao động, một bóng dáng người hầu nữ chật vật chạy ra từ rừng rậm.

6

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.