TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 57
Chương 57

[Thông báo hệ thống: Độ khám phá cốt truyện đã thay đổi: 20%.]

Xuyên Bán Từ nhìn chằm chằm vào dòng chữ cuối cùng—lời nguyền sao?

Đây là lần thứ hai cậu gặp phải khái niệm này. Vảy rắn trên mặt cậu cũng là một loại lời nguyền. Liệu hai cái có liên hệ với nhau?

Tính đến hiện tại, vương thành Ca Lan rõ ràng ẩn chứa vô số điều bất thường:

— Quốc vương có vẻ không phải người tốt.

— Trưởng tử là một quái vật sợ ánh nắng và có thể cắn người.

— Bốn đứa con còn lại thì đều là búp bê.

— Còn thần dân thì chẳng ai giống người bình thường cả…

Thông tin cậu nắm được hiện giờ còn quá ít. Nếu cứ như vậy, không biết bao giờ cậu mới có thể hoàn thành nhiệm vụ để được sống hạnh phúc bên Ca Lan.

Trong lòng ngứa ngáy khó chịu, Xuyên Bán Từ bắt đầu vẽ bậy loạn xạ lên các dòng chữ trong giao diện hệ thống, hy vọng tìm ra thêm manh mối.

Nhưng lần này không còn gì hiện lên nữa—thậm chí cậu còn nhận được cảnh báo từ hệ thống: Nếu tiếp tục nghịch loạn, sẽ bị phạt.

Thôi được, Xuyên Bán Từ nuối tiếc thu tay lại.

Xem ra không thể ăn gian, vẫn phải nghiêm túc mà khám phá cốt truyện.

“Ê, cậu nghe tin chưa, con gái của chủ cối xay ở bến sông sinh con rồi đấy.”

Xuyên Bán Từ theo tiếng nói nhìn qua, thấy dưới hành lang không xa, hai người hầu đang dựa vào cột trụ trò chuyện.

“Nghe nói rồi, cô ấy mang thai đã năm năm rồi. Nếu còn không sinh thì cả mẹ lẫn con đều nguy hiểm.”

Người kia thở dài, giọng đầy ngưỡng mộ: “Thật tốt quá. Nhà tôi gần như không còn người nối dõi nữa, cũng chẳng biết khi nào mới có thêm con cháu.”

Người đồng hành than thở: “Cũng nhờ vị quốc vương anh minh thần võ của chúng ta, đã cưới được một vị hoàng hậu vừa xinh đẹp lại nhân hậu về. Nàng là hy vọng cuối cùng của chúng ta.”

Xuyên Bán Từ không ngờ có thể nghe được chuyện liên quan đến chính mình, đáng tiếc bọn hầu chỉ nói đôi ba câu rồi lại quay lại chủ đề trước đó.

Xem ra thông tin từ nhóm người hầu này chỉ có vậy.

Loại trò chơi khám phá cốt truyện như thế này, thông tin thường được tiết lộ từng chút một, sẽ không bao giờ cho quá nhiều cùng lúc.

Xác nhận không còn đoạn hội thoại mới, Xuyên Bán Từ ôm búp bê tóc trắng rời khỏi, theo hướng khác trên bản đồ—nơi có một trong những công trình đồ sộ nhất ngoài cung điện: nhà thờ.

Xuyên Bán Từ cảm thấy nơi đó chắc chắn cậu sẽ có phát hiện quan trọng mới.

1

0

3 tháng trước

2 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.