0 chữ
Chương 53
Chương 53
Xuyên Bán Từ bình luận: “Ngươi đúng là đứa trẻ hư.”
Búp bê coi như không nghe thấy, vươn nửa người ra, cọ cọ vào má Xuyên Bán Từ, rồi ôm chặt lấy cổ cậu.
“Mẹ… mẹ.”
Giọng thiếu niên khàn khàn non nớt vang lên bên tai, Xuyên Bán Từ sững lại, tay đang định gỡ búp bê ra cũng ngừng lại.
Sau khi gọi xong, nó còn cố lấy lòng, hôn lên má Xuyên Bán Từ một cái, khuôn mặt vỡ nát đáng sợ kia cưỡng ép lộ ra chút biểu cảm ngoan ngoãn.
“Dễ thương quá…”
Xuyên Bán Từ giằng co nội tâm một lúc, cuối cùng khó khăn nói: “Được rồi, tha cho ngươi một phút.”
Khán giả xem livestream nhìn chằm chằm con búp bê tóc trắng đang dí sát vào ống kính, nửa khuôn mặt nứt nẻ, hốc mắt đen ngòm âm u, cùng hàm răng nhọn hoắt chi chít như xoáy trôn ốc—ngoài rùng rợn ra thì vẫn là rùng rợn.
Dễ thương chỗ nào?
Có lẽ để thể hiện lòng trung thành, sau khi được ở trong lòng Xuyên Bán Từ đúng một phút, sợ cậu lại buông tay, búp bê liền túm lấy tay cậu, kéo về một hướng.
“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”
Xuyên Bán Từ để nó dẫn dắt, tới trước một tấm gương toàn thân.
Búp bê tóc trắng nhảy khỏi tay cậu, bước đến trước gương.
Mặt gương đột nhiên gợn sóng như nước, nuốt lấy búp bê vào trong.
Chẳng bao lâu sau, búp bê lại từ trong gương chui ra, trong tay ôm một quyển sách da dê to bằng người nó.
Quyển sách da dê có viền mép hơi quăn, trải qua năm tháng mài giũa, ánh lên vẻ cổ kính dịu nhẹ.
Búp bê ôm sách, lắc lư bước đến chân Xuyên Bán Từ, cố gắng dùng một tay rảnh rỗi kéo váy cậu.
[Thông báo hệ thống: Nhận được sự công nhận của Búp bê lên dây cót, nhận được đạo cụ cốt truyện .]
Là đạo cụ cốt truyện?
Xuyên Bán Từ cúi người, lấy quyển sách cũ kỹ kia.
Búp bê buông tay hơi chậm, tay vẫn còn nắm một góc sách bị Xuyên Bán Từ nhấc lên giữa không trung, rồi tụt tay rơi xuống, đập ngay bên chân cậu.
Búp bê mặt mày âm u nhìn chằm chằm Xuyên Bán Từ, nhưng thấy cậu chẳng thèm để ý gì đến mình, đành thu lại vẻ mặt u ám, tự mình trèo lên người cậu.
Xuyên Bán Từ mở sách da dê ra, trang giấy phát ra tiếng sột soạt nhẹ.
Trên những trang giấy úa vàng, những đoạn văn tự khó hiểu hiện lên với mực đậm nhạt khác nhau, có chỗ đã bắt đầu mờ đi theo năm tháng.
“Đây là gì vậy…” Xuyên Bán Từ lướt tay lên chữ viết trên trang giấy, kinh ngạc nhận ra bản thân lại có thể đọc hiểu loại ngôn ngữ cổ xưa này. Nhìn cách các ký tự được sắp xếp, dường như đây là một cuốn…
Búp bê coi như không nghe thấy, vươn nửa người ra, cọ cọ vào má Xuyên Bán Từ, rồi ôm chặt lấy cổ cậu.
“Mẹ… mẹ.”
Giọng thiếu niên khàn khàn non nớt vang lên bên tai, Xuyên Bán Từ sững lại, tay đang định gỡ búp bê ra cũng ngừng lại.
Sau khi gọi xong, nó còn cố lấy lòng, hôn lên má Xuyên Bán Từ một cái, khuôn mặt vỡ nát đáng sợ kia cưỡng ép lộ ra chút biểu cảm ngoan ngoãn.
“Dễ thương quá…”
Xuyên Bán Từ giằng co nội tâm một lúc, cuối cùng khó khăn nói: “Được rồi, tha cho ngươi một phút.”
Khán giả xem livestream nhìn chằm chằm con búp bê tóc trắng đang dí sát vào ống kính, nửa khuôn mặt nứt nẻ, hốc mắt đen ngòm âm u, cùng hàm răng nhọn hoắt chi chít như xoáy trôn ốc—ngoài rùng rợn ra thì vẫn là rùng rợn.
Dễ thương chỗ nào?
“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”
Xuyên Bán Từ để nó dẫn dắt, tới trước một tấm gương toàn thân.
Búp bê tóc trắng nhảy khỏi tay cậu, bước đến trước gương.
Mặt gương đột nhiên gợn sóng như nước, nuốt lấy búp bê vào trong.
Chẳng bao lâu sau, búp bê lại từ trong gương chui ra, trong tay ôm một quyển sách da dê to bằng người nó.
Quyển sách da dê có viền mép hơi quăn, trải qua năm tháng mài giũa, ánh lên vẻ cổ kính dịu nhẹ.
Búp bê ôm sách, lắc lư bước đến chân Xuyên Bán Từ, cố gắng dùng một tay rảnh rỗi kéo váy cậu.
[Thông báo hệ thống: Nhận được sự công nhận của Búp bê lên dây cót, nhận được đạo cụ cốt truyện .]
Xuyên Bán Từ cúi người, lấy quyển sách cũ kỹ kia.
Búp bê buông tay hơi chậm, tay vẫn còn nắm một góc sách bị Xuyên Bán Từ nhấc lên giữa không trung, rồi tụt tay rơi xuống, đập ngay bên chân cậu.
Búp bê mặt mày âm u nhìn chằm chằm Xuyên Bán Từ, nhưng thấy cậu chẳng thèm để ý gì đến mình, đành thu lại vẻ mặt u ám, tự mình trèo lên người cậu.
Xuyên Bán Từ mở sách da dê ra, trang giấy phát ra tiếng sột soạt nhẹ.
Trên những trang giấy úa vàng, những đoạn văn tự khó hiểu hiện lên với mực đậm nhạt khác nhau, có chỗ đã bắt đầu mờ đi theo năm tháng.
“Đây là gì vậy…” Xuyên Bán Từ lướt tay lên chữ viết trên trang giấy, kinh ngạc nhận ra bản thân lại có thể đọc hiểu loại ngôn ngữ cổ xưa này. Nhìn cách các ký tự được sắp xếp, dường như đây là một cuốn…
0
0
3 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
