TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29

Xuyên Bán Từ hoàn hồn, quay đầu nhìn lại.

Con rối tóc trắng đội mũ, sau khi hút hết mảnh hồn, nhe răng cười dữ tợn, bước từng bước về phía nhóm người hầu.

Trong đó, có một người vừa bị nó cắn đứt ngón tay, giờ đây cực kỳ sợ hãi.

Con rối dường như biết rõ người đó đang sợ mình nhất, cố tình bước về phía cô ta.

“Đứa trẻ hư, quay lại đây.” Xuyên Bán Từ gọi nhẹ.

Nhưng con rối không nghe lời, vẫn lắc lư tiến lại gần.

Xuyên Bán Từ không chiều chuộng nữa, bước tới, cúi người, thẳng tay nhấc con rối lên.

Gương mặt cậu đầy vẻ dịu dàng, nhưng tay đang bóp cổ con rối lại siết dần.

Giọng cậu nhẹ nhàng: “Con còn nhớ ta đã nói gì không? Ta muốn con ngoan ngoãn một chút.”

Dù giọng cậu từ đầu đến cuối rất êm ái, nhưng con rối chẳng nghi ngờ gì việc nếu dám phản kháng… cậu sẽ gϊếŧ nó ngay tại chỗ.

Nó nhớ lại cảnh Xuyên Bán Từ cầm khay bạc đập nát đầu mình, đôi hốc mắt đen ngòm dường như cũng ánh lên cảm xúc— sợ hãi.

Con rối cứng đờ người, giang tay như chim non về tổ, ôm lấy cổ Xuyên Bán Từ, cố gắng thể hiện sự ngoan ngoãn để cầu lấy tình thương mẫu tử.

Xuyên Bán Từ nhẹ nhàng xoa sau gáy con rối bên trong mũ trùm, cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cao bất thường của nó.

“Đúng rồi, như vậy mới là đứa trẻ ngoan.”

Xuyên Bán Từ ôm lấy con rối tóc trắng đã chịu nghe lời, quay về phòng ngủ.

Chỉ mới đi được vài bước, cậu đã cảm thấy nhiệt độ cơ thể con rối trong vòng tay mình càng lúc càng cao, cuối cùng trở thành cảm giác bỏng rát.

Trở về phòng, Xuyên Bán Từ vén rèm giường lên, đặt con rối tóc trắng xuống giường, áp tay lên má nó — nóng bỏng.

“Con sao thế? Không lẽ ăn trúng gì rồi à?”

Con rối tóc trắng nhắm mắt, ngã qua một bên bất tỉnh.

Nhưng Xuyên Bán Từ lại cảm nhận được một luồng sức mạnh khác đang ngưng tụ từ sâu bên trong cơ thể con rối, cùng với cơn sốt cao đang dâng lên — như sắp tỉnh dậy.

Đúng lúc này, con rối mở mắt.

Đôi mắt của nó vẫn là hai hốc sâu không đáy, nhưng ở giữa đã tụ lại một làn sương đen — tựa như con ngươi giả dùng để nhìn thấy thế giới.

“Bất Từ… là con đó sao?” Con rối lên tiếng.

Xuyên Bán Từ giật mình khi nghe thấy nickname trong game của mình, nhưng không hành động vội.

Con rối lảo đảo đứng dậy, như thể vừa có được một cơ thể vật lý và chưa quen điều khiển.

Khi nó quay lại và nở nụ cười với Xuyên Bán Từ, cậu thậm chí cảm nhận được… sự trìu mến của một bậc trưởng bối — từ chính một con rối.

7

0

3 tháng trước

13 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.